09/04/2015

Category:

Another Version - Darkgreen - Chương 1 - 5

1. Chương thứ nhất: Đăng Hà Minh


_ Mày nghĩ có tình yêu mãi mãi ko? Kiên hỏi tôi với ánh mắt mơ mộng.



_ Hả? Trái với sự tập trung cho cái câu hỏi vô bổ của thằng bạn, tôi đag tập trung vào chuyên môn ăn uống của mình với cái bánh mỳ vừa mua, cố gắng nuốt nhanh 1 miếng to tôi trả lời nó. _ Ko. Tao còn ko tin có thứ tình cảm ấy nữa là.


Thằng bạn thân nhìn tôi với ánh mắt khó chịu rồi im lặng, còn tôi lại tiếp tục ‘chiến’ cái bánh mỳ trên tay ko thương tiếc (tội lỗi, tội lỗi nhưng mà đag đói). Phủi tay sau khi đã xử gọn cái bánh mỳ, tôi quay ra thằng bạn từ nãy giờ vẫn ngồi im lặng mà có lẽ vẫn còn đag suy nghĩ về thứ ‘tình yêu mãi mãi’ của mình.


_ Sao ban nãy mày lại hỏi thế?


Kiên giật mình về câu hỏi của tôi, nó chau mày cười rồi nói, kèm theo ánh mắt nghi ngờ khó hiểu:


_ Tao nói cái này mày đừng cho là xúc phạm nhá.


_ Ừ. Tôi gật đầu, thằng này nhất định sẽ động chạm đến vấn đề mà tôi ko thik, nói rồi tu bình nước mát lạnh trên tay.


_ Mày thik người cùng giới à?


_ Ak. Tôi phun thẳng chỗ nước vừa uống vào mắt thằng bạn ko thương tiếc (ai bảo nó nói 1 câu gây sốc thế ) Vừa ho vừa cố gắng nhìn xung quanh để kiếm cái gì đập vào mặt thằng bạn cho nó hết nói nhảm.’Bốp’ tôi táng cả cái cặp vào đầu nó rồi nói :_ Nhảm vừa mày, tao đag uống nước, bộ mày tính giết tao bằng chai nước à?


_ Ui da.Vậy sao mày ko thik ông Hải? Kiên vừa xoa đầu vừa nói.


Tôi mỉm cười, hóa ra đây mới chính là nguyên nhân khiến cho thằng bạn suy nghĩ. Hải là anh họ của Kiên, hơn tôi và nó 3 tuổi, đag làm kỹ sư ở 1 công ty nào đó ko thể nhớ nổi tên (thông cảm vì nếu là người tôi ko để ý thì nhớ tên là giỏi lắm rồi) Hải cũng nằm ở diện đó, tôi ko ưa anh ta nhưng vì nể thằng bạn mà phải nhắm mắt hẹn hò vài lần. Ấy vậy mà hqua anh ta đưa tôi đến bãi sông Hồng nơi có hàng vạn đôi yêu nhau hay đi dạo ở đấy mà thề có chúa là 1 vài đôi ko trở về nữa (hic nghe mà hãi linh hồn) và Hải tỏ tình…(nghe mà lạnh gáy). Nếu nhận xét về vẻ ngoài Hải khá ưa nhìn nếu ko nói là cũng có vẻ manly, gia cảnh tử tế, thêm cái khoản đã có khả năng kiếm tiền và tự lập thì em nào chẳng kết, đã vậy lại khá galant biết chiều nhưng(mỗi khi từ này xuất hiện là đủ thấy dù có bao nhiêu cái tốt cũng ko thể bù nổi) anh ta khóc khi xem phim Hàn. ‘Trời ạ!’ 1 đứa con gái như tôi còn ko rơi nổi 1 giọt nước mắt khi xem đến cảnh nhân vật nữ chính chết trong tay người yêu mà anh ta đã làm ướt sạch cả túi khăn giấy bên cạnh tôi thì … yêu sao nổi.


_ Chỉ vì tao ko thik ông ý mà mày bảo tao có vấn đề à?


_ Chứ còn gì nữa. Mày thử nhìn lại mày xem 21 tuổi rồi đấy, học ở cái ngành mà con gái ko có nổi mấy người, đã vậy lại suốt ngày chơi với con zai, tao nghi lắm. Kiên xoa cằm kiểu Connan suy nghĩ phá án làm tôi ko thể nhịn cười.


_ Thôi đi mày. Tao học vì tao thik, mà tao chơi hợp vs con zai thì tao mới chơi. Hơn nữa tao vẫn chưa nghĩ gì đến chuyện yêu đương cả, giờ chỉ khoái học và kiếm tiền thôi.


_ Thật à?


_ Ừ. Nếu tao như thế thật thì mày sẽ là người đầu tiên biết? Ok?


_ He he. Tao chỉ muốn mày biết là dù mày như thế nào tao cũng vẫn sẽ là bạn mày.


_ Ừ. Thôi lên học đi lảm nhảm dưới này coi chừng điểm danh rồi là mất công toi đi học.


Đi học ở tuổi tôi và nó giờ cũng chỉ là để điểm danh cho đủ số buổi để thi cử và có bằng ra trường thôi chứ năm 3 đại học rồi hầu hết đứa nào cũng đã bắt đầu đi làm, thậm chí công việc đã ổn định, việc đi học xem ra lại là việc nặng nề nhất. Mà kể đến cái ngành tôi đag học, khoa kiến trúc quả thật ko thể kiếm đc nhiều con gái nếu ko muốn nói là ko có nổi 1 bóng hồng nào trog đó. Cả khóa học của tôi có khoảng 20 đứa con gái còn các khóa khác thì chịu, như lớp tôi có 2 đứa 1 là tôi, còn đứa còn lại thì 100% đã thành boy vì tóc cắt ngắn và có 1 em người yêu xinh đẹp. Chính vì vậy mà thằng bạn quý hóa của tôi đag bắt đầu lo lắng cho cái khả năng tôi les. Còn bản thân tôi, tôi lại chưa từng nghĩ đến chuyện này, tôi chơi vs con trai khá ổn, con gái thì bình thường cũng có đc 1 con bạn thân có thể kể đc mọi thứ, nhưng 21 tuổi mà chưa rung động trước ai liệu có đáng lo lắng ko nhỉ ( ak khéo mắc chứng vô cảm quá.) Quên mất chưa giới thiệu bản thân, tôi là Đăng Minh (ở giữa là còn tên đệm nhưng để phân biệt với 1 đứa trog lớp cấp 3 cùng tên nên cô giáo gọi như thế và dần dần tôi cũng quen vs cái tên ấy, và còn cả lý do nữa tôi ko thik cái tên đệm đó, tên đệm của tôi khiến tôi nhớ tới 1 người ko muốn nhớ.) Còn gì nữa nhỉ, à tôi là con gái,đag học năm 3 khoa kiến trúc và chưa có người yêu, màu yêu thik màu xanh lá, thần tượng my papa (ngành tôi đag theo học cũng là để kế nghiệp ông),… nói chung nếu tự kể thì còn dài nên tốt nhất dừng lại ở đây thôi. Lại bàn về chuyện mãi mà tôi chưa có nổi người yêu, sau khi đã biết Hiền (nhân vật nữ còn lại trong lớp tôi) – là 1 sb thì tôi lại là đứa con gái duy nhất tồn tại giữa 31 thằng con zai. Được chiều là đương nhiên rồi, đc để ý lại là tất nhẽ, nhưng ko hiểu sao sống giữa 1 rừng con trai lại cho tôi có cảm giác vô cảm vs chúng, hay nói hơn là nhàm chán, như ông bà ta nói ‘có ở trong chăn mới biết chăn có rận’, sống giữa lũ con trai khiến tôi lại làm tôi hiểu rõ bản chất của chúng đến độ hễ ai có ý định tán tôi là tôi có thể biết hắn sẽ làm gì trog các cuộc hẹn chính xác đến 90% (10% còn lại chính là cú sốc mà Hải tặng cho tôi khi đi xem phim Hàn => nghĩ đến mà vẫn hãi).



Buổi sáng trôi qua nhanh, tôi và Kiên lại vác ba lô về như thường lệ, thằng bạn quay ra với khuôn mặt áy náy nhìn tôi:


_ Hnay mày chịu khó đi xe bus hay xe ôm nhá. Tao qua nhà Linh cái.


_ Ờ. Tôi mỉm cười.


Thằng bạn chỉ chờ có thế ba chân bốn cẳng chạy ra chỗ lấy xe, vậy đấy vì ‘vợ’ quên bạn. Linh là bạn thân của tôi và là người yêu của Kiên, 3 đứa chơi thân từ hồi mẫu giáo nên tình cảm luôn thân thiết và nhờ có 2 đứa chúng nó mà ko bao giờ tôi cảm thấy lạc lõng, mà 2 đứa kia yêu nhau thì con bạn thân như tôi lại khổ, lúc ngọt ngào thì tôi bị đạp ra ngoài (ví dụ như lúc này), rồi mà lúc cãi nhau thì tôi nghe đủ từ ‘anh’ từ ‘ả’. Nói vậy thôi, có những lúc 2 đứa nó sợ tôi đơn độc mà cố gắng giới thiệu cho tôi 1 vài người nhưng chẳng đi đến cái kết quả gì tử tế. Haizzzz. Lững thững bước ra ngoài cổng trường đag phân vân xem nên chọn giữa xe bus, xe ôm hay cố đợi 1 thằng bạn nào trog lớp để đi nhờ, tôi nhìn thấy Hiền đag đợi ở bến xe bus, vì là bạn cùng lớp vs lại Hiền đã nhìn thấy tôi và cười từ trước nên tôi đi tới phía cô bạn.


_ Hnay đi xe bus cơ à? Tôi cười nói.


_ Ừm. Hnay Kiên ko trở Minh về à? Hiền mỉm cười đáp lại.


_ Nó đi qua nhà bồ nó rồi. Mà Hiền đi xe số bao nhiêu thế? Tôi hỏi khi thấy 1 chiếc xe bus sắp vào bến.


_ Số 2. Nhưng đợi bớt đông đã, chứ leo lên luôn bây giờ chắc chết ngốt.


_ Vậy à? Ko mấy khi đi xe bus nên chẳng biết cái nào với cái nào cả. Tôi chỉ biết mỗi cái 30 là đưa tôi đến chỗ làm luôn thôi.


_ Đi làm luôn bây giờ à?


_ Ừm.


_ Chăm nhỉ?


_ Biết sao được. Papa là ông chủ mà. Vậy còn Hiền thì sao, nghe bảo cũng đi làm rồi mà?


_ Ừm. Làm vs mấy ông anh khóa trước. Nhưng sắp bỏ. Hiền nói mắt lơ đãng nhìn về xe bus vừa mới ra khỏi bến.


_ Sao thế? Tôi hỏi cho có thôi dù gì cũng đag đợi xe bus với nhau.


_ Ừ. Thì người yêu của ông trưởng phòng tự dưng quay ra thích Hiền thế là hai ông bà ý cãi nhau. Giờ nhìn nhau là như 1 giết nhau đến nơi, cạn hết cả hứng thú và ý tưởng làm việc. Hiền nói rồi cười buồn.


_ Trời thật á? Tôi đag ngạc nhiên về những gì vừa nghe đc._ Vậy bà đó cũng là …


_ Ko biết. Nhưng theo Hiền đó chỉ là tình cảm nhất thời thôi. Kiểu như khoái của lạ hoặc chạy theo mốt thích người cũng giới như mấy em teen bây giờ.


_ À. Tôi hỏi câu này Hiền đừng nghĩ gì nhá, chỉ là tò mò thôi.


_ Ừm. Hiền nhìn tôi cười nhếch mép.


_ Có phải vì ghét con trai mà Hiền mới quay ra thik con gái ko?


_ Ko. Ngay từ đầu Hiền đã thích con gái rồi. Còn con trai Hiền chỉ coi là bạn thôi, thấy chúng nó như bạn cùng giới ấy.


_ Vậy à? (ak mình cũng thấy chơi với con trai như chơi với bạn cùng giới).


_ Sao Minh lại hỏi thế?


_ À. Tò mò thôi. Tôi đag suy nghĩ về chuyện này mà.


_ Chuyện gì?


_ À. Kiên nói Minh ko rung động trc con trai thì dễ có nguy cơ Minh…


_ Cũng giống Hiền?


_ … Tôi ko trả lời chỉ gật đầu cười.


_ Nếu vậy thì nên kiểm tra.


_ Kiểm tra gì? Kiểm tra như thế nào? Tôi tò mò.


_ Đã bao giờ Minh rung động trước ai chưa? Cả trai lẫn gái ấy thử nghĩ coi?


_ Chưa. Minh chơi vs cả 2 giới rất bt, ko thấy có gì lạ.


_ Vậy nếu Hiền làm như thế này…Hiền bỏ lửng câu nói, rồi cầm lấy tay tôi, mặt tiến sát gần mặt tôi, 4 mắt nhìn nhau ko chớp, rồi nói nhỏ vào tai tôi, nhẹ nhàng từng chữ 1:_ Có cảm giác gì ko?


_ Ko. Tôi chớp mắt 1 cái, rồi nói tiếp: _ Minh coi Hiền như mấy thằng con trai trog lớp mà, nên những vụ như thế này Minh nhờn rồi.


_ Ak. Minh nên đi kiểm tra thôi.


Nói xog cả 2 đứa phá lên cười, chính bản thân tôi cũng ko thể hiểu đượcc tại sao tôi lại ko có bất cứ cảm giác gì chứ.(Thôi xog, vụ này dễ mắc chứng vô cảm lắm rồi.)


_ Hay hôm nào Minh đi uống nước với hội Hiền đi. Hiền nói sau khi nhìn 1 cái xe bus số 2 chật ních người đi ra khỏi bến.


_ Có được ko? Minh thì đi chơi kiểu gì cũng đc nhưng mà có quen biết gì bạn bè Hiền đâu đến đó lại thành bất tiện.


_ Ko sao đâu. Chẳng phải Minh cũng đag tò mò sao, đi với Hiền 1 lần thấy ko hợp thì thôi.


_ Ok. Vậy hôm nào làm phiền Hiền 1 bữa. Tôi báo trc là tôi chỉ uống đc trà đá thôi chứ ko bia rượu gì đâu nhá.


_ Ha ha. Cái này ko hứa trước được, đấy là còn tùy vào nhã hứng của mọi người. Mà mấy vụ lớp uống thấy Minh cũng uống được lắm mà.


_ Uống đc là 1 chuyện nhưng tôi ko thích uống.


_ Ừm. Để tôi xem.


_ Xin lỗi cô là Đăng Hà Minh. Người đàn ông mặc bộ vét đen đứng trc tôi cúi chào.


_ Vâng là tôi.(Gọi đầy đủ đc cả họ cả tên mình thì rõ ràng là biết mình rồi còn bày đặt hỏi han.)


_ Cô có thể đi với tôi đc ko? Người đàn ông lạ vẫn ko thèm để ý đến gương mặt khó chịu của tôi, vẫn tiếp tục cái giọng đều đều.


_ Tại sao? Tôi cau mày nhìn.


_ Có người muốn gặp cô.


_ Ai lại có nhã hứng gặp tôi vậy? Tôi nhếch mép cười, dù đã lờ mờ đoán ra ai muốn gặp mình.


_ Nếu cô đi theo tôi cô sẽ biết. Tên mặc vets vẫn giữ nguyên thái độ


_ Đc. Nhưng trước hết tôi muốn đưa bạn tôi về đã. Tôi cũng ko chịu nổi chuyện đứng chờ cái xe 30 chết tiệt mãi chưa thấy đâu, mà lại có cái xe máy lạnh thế kia tội gì ko ngồi, nhưng thời gian leo lên đó ngồi ko biết đủ lâu để tôi nghĩ ra cái gì để đối mặt với người mà mình chuẩn bị gặp ko nên câu giờ là biện pháp tốt nhất. Chỉ tội nghiệp Hiền làm hình nhân thế mạng cho tôi.


_ Vâng. Được ạ. Ông ta mở cửa sau ra.


_ Hiền lên xe đi đợi ở đây đến bao giờ. Tôi quay sag Hiền nói.


_ Ơ có phiền ko?


_ Ko có gì đâu. Chẳng mấy khi được đi trên xe xịn. Tôi cười, nháy mắt 1 cái, rồi cả 2 đứa chui vào xe.
Sau khi Hiền đọc địa chỉ nhà mình cho ông lái xe, thì ko khí trog xe rơi vào sự im lặng khó chịu. Tôi đag chìm vào suy nghĩ, ông lái xe thì đag tập trung với công việc của mình,còn Hiền có lẽ ko chịu đc nên nói nhỏ với tôi:


_ Này, ông ta là ai thế? Vừa nói Hiền vừa hất hàm về phía ông lái xe.


_ Ko biết. Tôi nhún vai nói.


_ Vậy mà dám lên xe? Minh gan thế? Hiền nhìn tôi lộ vẻ lo lắng. _ Hay là chúng mình xuống xe đi.


_ Ông ta đã đến tận trường, nhận tận mặt Minh ắt hẳn là đã điều tra rồi. Mà giờ muốn xuống chắc gì đã được. Tôi cười nhạt, đầu vẫn đag suy nghĩ mông lung về chuyện khác.


_ Hay để Hiền đi với Minh đến chỗ đó?


_ Ko sao đâu. Hiền an tâm đi, tôi tự bảo vệ được mình mà. Tôi quay ra cười an ủi cô bạn.


_ Vậy mai gặp nha. Hiền nói rồi chui ra khỏi xe vào nhà.


_ Ừm.


Chiếc ô tô đen bóng loáng đưa tôi đến 1 khu đô thị mới, với những tòa biệt thự lớn hai bên đường rợp bóng cây. Dừng lại trước 1 biệt thứ lớn, ông lái xe mở cửa nói:


_ Thưa cô, đã đến nơi rồi.


_ Vâng cảm ơn ông. Tôi chui ra ngoài, rồi đi theo 1 người chị giúp việc theo chỉ dẫn của ông ta.


_ Cô ngồi chờ chút. Bà chủ sẽ ra tiếp cô ngay. Chị giúp việc mỉm cười nhìn tôi.


_ … Tôi mỉm cười gật đầu, thay lời cảm ơn. Trog lúc chờ đợi tôi dạo quanh căn phòng (cái này gọi là bệnh nghề nghiệp, thấy nhà là phải xem thiết kế) 1 căn phòng đẹp với cấu trúc châu Âu, từ trần nhà đến 4 góc tường đều được trang trí bằng những sợi dây thường xuân đc vẽ 1 cách khéo léo, tạo cho người ta có ảm giác hòa nhập vs thiên nhiên, một bức ảnh lớn được treo phía trên lò sưởi, khiến tôi chú ý, tập trung nhìn bức ảnh. Một bức ảnh chụp gia đình 3 người, 1 người đàn ông trông khá sag trọng, khuôn mặt phúc hậu đag cười hạnh phúc đứng sau ông là 1 cô gái trẻ (chắc là con gái ông ta): cô ta khá đẹp, nhìn bức ảnh đã cho thấy cô là 1 tiểu thư con nhà gia giáo, gương mặt thanh tú, ánh mắt sắc sảo hẳn cô ta đã làm xiêu lòng ko ít đàn ông, có khi lại ối thằng xin chết ý chứ; tiếp đến là 1 người phụ nữ cũng trung niên cũng đẹp ko kém nhưng chỉ cần nhìn bà ta là tôi đã đủ hiểu người mà tôi sắp gặp sẽ làm tôi khó chịu đến mức nào. Quay lưng lại với bức tranh tôi quyết định đi về vì rõ ràng là nếu nhìn thấy 1 trog 3 người trog bức ảnh sẽ khiến tôi tức điên lên mất, vừa bước đc mấy bước, cửa phòng đã mở ra, người phụ nữ giống trog bức ảnh xuất hiện bằng xương bằng thịt, đôi mắt dưng dưng nước chạy lại ôm chặt lấy tôi gọi:


_ Tiểu Hà. 


2. Chương thứ hai: Mẹ


_ Tiểu Hà.

Dùng hết sức mạnh đag có tôi gạt tay người đàn bà đó ra, cười 1 cách khinh miệt rồi nói:

_ Xin lỗi. Bà nhầm người rồi. Tên tôi là Đăng Minh (tôi nhấn giọng vào cái tên đó) chứ ko phải tiểu Hà nào đó của bà. Chẳng qua vì thấy xe nhà bà xịn trời lại đang nóng nên tôi muốn đi nhờ 1 đoạn cho hết nóng thôi. Nói xog tôi bước đi, nhưng vì chợt nhớ ra tôi lại quay lại nói tiếp: _ À. Nhà bà rất đẹp, quả là người có tiền.(tặng bà ta thêm 1 nụ cười cay đắng trước khi quay ra ngoài.)

_ Con ko thể tha thứ cho mẹ sao? Bà ta chạy theo tôi ở hành lang trog khi tôi đang sải những bước dài bước ra ngoài.

_ Bà nói gì lạ thế? Tôi đâu phải con bà? Tôi quay lại nói.

_ Tiểu Hà. Mẹ xin lỗi đã bỏ con. Mẹ… Bà ta nói trong nước mắt.

_ Tôi thực sự ko hiểu bà nói gì? Tôi cười nhạt, quay người định bước tiếp thì bà ta chạy theo ôm chặt lấy tôi. _ Bỏ tôi ra. tôi gào lên, gạt mạnh khiến người phụ nữ kia loạng choạng ngã, nhưng tôi vẫn tiếp tục bước.

_ Kìa mẹ. 1 giọng nói trong trẻo kèm theo lo lắng, người con gái trong bức ảnh cũng xuất hiện từ bậc cửa chạy về phía người đàn bà kia đỡ bà ta dậy._ Mẹ có sao ko? Đây có phải là…

_ Mẹ ko sao. Đây là Minh. Bà ta chỉ vào tôi.

Trong lòng trào lên nỗi ghen tức, tôi nhếch mép cố tạo ra 1 nụ cười cho dù có vẻ chẳng phù hợp với không cảnh:

_ Con gái bà đã về. Tôi cũng có việc phải đi. Xin lỗi bà, hy vọng chúng ta sẽ ko gặp nhau lần nào nữa. Nói xog tôi lại bước đi nhanh hơn, tôi muốn khóc nhưng ko phải ở đây trong căn nhà sang trọng đầy ghê tởm này.

_ Đứng lại. Cô ta quát lên.

Tôi dừng lại sau khi đã bước xuống hết bậc tâm cấp quay lại nhìn người vừa ra lệnh cho mình, hình như cô ta đag muốn cho tôi thấy tình cảm mẹ con thân thiết của mình. Đi nhanh về phía tôi, cô ta hơi mất đà khi bước hụt chân chỗ bậc tam cấp và nhao người ngã về phía tôi. Trong tình cảnh ấy theo phản xạ, tôi đưa tay đỡ người đag sắp ngã về phía mình, mặt đối mặt chỉ vài giây nhưng bỗng dưng tôi lại thấy tim mình đập mạnh, người nóng lên 1 cách kỳ lạ, đẩy cô ta ra 1 cách nhanh chóng để lấy lại tự chủ:

_ Gì nữa? Tôi nhìn cô ta.

_ Tôi hơn em 5 tuổi. Hãy nói có tôn trọng với người hơn tuổi mình. Mặt chị ta đỏ lên nhưng nhanh chóng phản ứng lại với câu nói của tôi.

_ Xin lỗi tôi ko có họ hàng cũng ko liên hệ gì với các người. Xưng hô thế nào là việc của tôi. Giờ đây tôi đag sẵn sàng cho 1 trận cãi nhau nếu chị ta muốn khiêu chiến.

_ Sao lại ko liên quan. Kia là mẹ em cơ mà? Chị ta chỉ về phía bà ta nói.

_ Nhầm rồi. Đó ko phải là mẹ tôi. Mẹ tôi đã chết lâu rồi. Tôi nhìn theo tay chị nói.

_ Sao em lại dám ăn nói thế trước mặt mẹ chứ? Em có biết mẹ… Chị ấy đag định nói gì đó thì bà ta lên tiếng.

_ Tú Anh. Để cho Minh đi đi. Để lần khác em bình tĩnh hơn đã.

‘Lần sau vẫn còn có lần sau ư?’ tôi tự nhủ rồi nói:

_ Xin lỗi. Ko có lần sau đâu. Tôi hy vọng đây là lần cuối tôi và các người gặp nhau.
Nhanh chóng bước ra ngoài ngôi nhà đó, tôi bước đi nhanh nhất có thể, hai bàn tay nắm chặt, giọt nước mắt đã kiềm chế ban nãy bỗng dưng tràn ra ngoài, nóng rát lăn dài, mặc kệ tôi vẫn bước cho đến khi có tiếng còi xe làm tôi giật mình, người đàn ông ban nãy bước ra khỏi xe đi về phía tôi nói:

_ Cô lên xe đi để tôi đưa cô về.

_ Ko cần đâu. Ông cứ về đi.

_ Nhưng…
_ Tôi đã nói ông về đi mà. Mất sạch bình tĩnh tôi trút giận vào 1 người ko liên quan. _ Về nói với bà ta tôi ko muốn nhìn thấy bà ta cho đến khi tôi chết.

Rồi bỏ ông tài xế đứng đó, tôi tiếp tục bước đi, lau nước mắt ko thể để cho papa biết tôi đã khóc. Tôi đi làm muộn vì đi bộ từ nơi đó đến chỗ làm, lưng ướt sũng mồ hôi, thở 1 cái mệt mỏi, ngồi phịch xuống cái ghế, lau những giọt mồ hôi đag lăn dài trên trán, rồi buộc lại tóc lên cao, tôi bắt đầu làm việc như ko có việc gì xảy ra.

_ Con vào phòng ba 1 chút. Papa ko biết đứng sau lưng tôi từ bao giờ rồi mới lên tiếng.

_ Dạ. Tôi lặng lẽ đi theo ông.
_ Con đã gặp mẹ chưa? Papa nói khi tôi đã đóng cửa phòng ông.
_ Con ko hiểu ý ba.
_ Tối qua mẹ con gọi điện bảo muốn gặp con. Và ba đã đồng ý. Papa nhìn ra ngoài cửa sổ để tránh ánh mắt tôi.
_ Sao ba lại để con gặp bà ta? Tôi nói giọng chán nản.
_ Vì… Ông thở dài định nói tiếp nhưng tôi đã nói trước.

_ Đối với con mẹ đã chết rồi. Người đàn bà ban nãy con gặp ko phải là mẹ con mà là 1 phu nhân giàu có bị điên. Con mong rằng từ giờ ba sẽ ko nhắc đến chuyện này nữa. Tôi đứng dậy bước ra ngoài.
Đương nhiên cả chiều đó tôi ko thể làm việc gì cho ra hồn, nếu ko nhầm bản vẽ thì cũng sai kích thước. Bỏ ra ngoài trước giờ tan tầm, tôi đi đến phòng tập aikido sớm hơn mọi ngày, tự mình khởi động, tự nhằm bao cát xả giận cho đến khi mọi người đến đông đủ, thầy Thành vỗ vai tôi hỏi :

_ Sao hôm nay lại đến sớm thế?

_ Dạ con đến sớm điểm danh cho thầy.

Thầy cười hiền nhìn tôi rồi lắc đầu, tôi tập ở đây từ khi mới lên 10, giờ vừa tập vừa là trợ giảng của thầy, nên việc hai thày trò hiểu tính nhau là điều rõ ràng, nhưng thầy ko bao giờ hỏi chỉ trừ khi tôi tự nói ra. Rời phòng tập khi đã 9h tối, khoác ba lô lên vai đag định bắt taxi về thì 1 chiếc xe máy đỗ ngay trước mặt, ngán ngẩm thở dài nhìn chủ nhân của chiếc xe ‘ko biết sáng nay bước chân nào ra đường mà xui tận mạng thế này.’

_ Em lên xe đi. Hải nhìn tôi.

_ Thôi em đi taxi đc rồi. Tôi cố gắng từ chối để ko phải chịu thêm 1 sự khó chịu nào trong ngày này.
_ Anh xin em đấy. Mắt anh bắt đầu đầy nước chỉ trực trào ra.
‘Trời ơi ngày gì thế này?’, tôi miễn cưỡng leo lên xe ngồi, nhận cái mũ bảo hiểm từ tay Hải mà ko biết sao lại có ý muốn đập cho aanh ta 1 phát cho chết luôn đỡ ngứa mắt, bực mình( tội lỗi, tội lỗi…). Hải lại đưa tôi đến 1 nhà hàng sang trọng, lịch sự kéo ghế cho tôi ngồi như mọi khi rồi nói:
_ Em chọn đi. Chắc em chưa ăn tối.
_ Vâng. Nhưng em ko muốn ăn. Tôi thở dài nói.
_ Phải ăn chứ. Em ko đc bỏ bữa bị dạ dày mà… Hải bắt đầu thao thao bất tuyệt để chứng tỏ anh ta hiểu tôi như thế nào.
_ Thôi đc rồi. Anh đừng nói nữa. Em ăn đây. Tôi thở dài cố mà nuốt đống đồ ăn vừa gọi ra để anh ta ko lải nhải nữa.
_ Anh sẽ chờ em thay đổi. Hải nói khi nhìn tôi ăn.
_ Sao cơ ạ? Tôi buông đũa nhìn anh.
_ Anh nói anh sẽ chờ em nhận lời yêu anh.
_ Để em nói cho anh rõ. Em sẽ ko yêu anh cho dù …. Mà thôi tốt nhất là anh nên đi tìm người khác em sẽ ko yêu anh đâu. Tôi nhìn Hải cố gắng nhẫn nhịn vì rõ ràng anh là 1 người tốt chỉ là tôi ko có cảm xúc với anh.
_ Tại sao chứ? Anh ko tốt ở chỗ nào? Anh sẽ thay đổi nếu em muốn. Hải lại nhìn tôi bằng ánh mắt như sắp khóc.

_ Ko phải tại anh. Tại em thôi. Em nghĩ tốt nhất là mình đừng gặp nhau 1 thời gian. Còn mai này mà có lỡ gặp nhau trên đường thì hy vọng anh vẫn coi em là bạn. Tôi đứng dậy giơ tay gọi tính tiền, hôm nay tôi muốn dứt khoát ko muốn dây dưa gì với anh nữa.
_ Đừng nói với anh là em thích người cùng giới nên mới ko thể yêu anh. Hải nhìn thẳng vào mắt tôi ánh mắt anh phát ra những tia nhìn kỳ lạ.
Tôi chợt hiểu những gì Kiên nói với tôi sáng nay, hóa ra là ông anh họ nó nghi tôi les, tôi nói 1 cách mệt mỏi:
_ Sao anh lại hỏi thế?
_ Vì anh là 1 người hoàn hảo và nếu ko yêu anh thì chỉ có 2 loại người thứ nhất có vấn đề về não hoặc thích người cũng giới. Mà em thì ko thuộc loại thứ nhất nên…
Tôi bật cười thành tiếng, Hải trước mặt tôi vừa có 1 câu hoành tráng nhất, điên rồ nhất, tự phụ nhất… vô số cái nhất đại khái đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy 1 người tự cho mình là hoàn hảo, sốc quá may mà mình ko yêu anh ta ko thì…(ak ko dám nghĩ tiếp).

_ Ừ. Vậy nếu tôi les anh sẽ tha cho tôi chứ?
_ Tôi biết mà. Hải thốt lên như bắt đc 1 thứ đáng giá. _ Loại như cô là loại người tôi khinh nhất. Đồ bệnh hoạn.Nói xog anh ta bỏ đi sau khi đã cho tôi xem từ bộ mặt này đến bộ mặt khác của anh ta.(mặt tôi lúc này trông chắc cũng ko khác cái quảng cáo bột giặt với câu nói quen thuộc 'Ngạc nhiên chưa?').

Tôi mỉm cười, nhẹ cả lòng khi thấy Hải bước đi đầy ấm ức với cái định nghĩa thù vị của anh ta. Ngay sáng hôm sau tôi lôi Kiên ra 1 góc kể lại chuyện tối qua vs Hải rồi nhờ thằng bạn nhắn lại cho anh ta 1 câu:

_ Mày về nói vs ông anh mày, là tao xin lỗi đã ko yêu đc 1 người đàn ông hoàn hảo như ông ý. Ha ha.
_ Ông ý nói như thế thật á? Kiên tròn mắt có vẻ ngạc nhiên hết sức.
_ Ko lẽ tao lừa mày để có chuyện mà nói à?
_ Vậy là mày quyết định yêu người cùng giới thật à?
_ Điên à? Tôi giật nảy mình khi nhìn thằng bạn thân lại có 1 câu hỏi ngớ ngẩn đến vậy.
_ Tao nghe thằng Thái nói hqua nó thấy mày vs Hiền hôn nhau ngoài bên xe bus, rồi hai đứa lên 1 cái ô tô đi nhà nghỉ.

_ Hả? Mắt tôi giờ còn tròn hơn cả mắt nó, rồi chợt nhớ ra chuyện chưa qua, tôi cười vỗ đầu thằng bạn 1 cái rồi nói:_ Hqua tao chỉ nói tám với Hiền 1 tí về giới tính thôi chứ là gì có chuyện gì, mà cái xe ấy nhầm người chứ đi nhà nghỉ gì mày. Nói xog tôi cười 1 tràng dài.

Những ngày tiếp theo tôi bắt nhịp đc lại đc với cuộc sống cũ có nghĩa là ban ngày đi học, đi làm, tối đến làm trợ giảng cho thầy Thành và chỉ về nhà khi buốn ngủ và muốn nghỉ ngơi vào cuối ngày.’Ước gì cuộc sống cứ mãi như thế này’,tôi tự nhủ trước khi mắt khép chặt sau 1 ngày dài. ‘Ầm, ầm’, tôi giật mình, nhìn đồng hồ mới chỉ 3h sáng trời bắt đầu mưa, tôi ko thể ngủ đc khi nghe thấy mưa cho dù có ngủ say thế nào nhưng chỉ cần mưa nhỏ cũng khiến tôi tỉnh giấc vào ko thể nào ngủ lại đc từ khi… 5 tuổi, khi người đàn bà mà tôi gọi là mẹ bỏ đi vào 1 đêm mưa. Bật đèn ở bàn làm việc, tôi lôi mấy bản thiết kế ra nghiên cứu để xem có hết mưa mà ngủ thêm ko chứ cứ nằm mãi ở giường là kiểu gì tôi cúng nhớ đến bà ta và cả người con gái có tên Tú Anh đó nữa.’Sao mình lại nghĩ đến chị ta nhỉ. À có lẽ vì chị ta có đc tình thương của bà ấy suốt 16 năm qua trog khi bà ta bỏ rơi mình, đứa con gái ruột của bà ấy. Ừ đúng rồi chứ còn gì nữa.’ Tự chấn chỉnh bản thân, tôi bắt đầu với những bản vẽ của 1 ngôi nhà cổ.

_ Ba vào đc ko? Papa gõ cửa phòng tôi.
_ Đc ạ.
_ Uống đi này. Papa đưa cho tôi cốc sữa nóng.
_ Cảm ơn ba. Sao ba chưa ngủ?
_ Hơn chục năm nay hễ mưa là ba có dám ngủ đâu. Ba sợ con gái ba lại khóc đi tìm… papa bỏ lửng câu nói vì biết tôi ko muốn nhắc đến bà ta.
_ Hì. Ba là hiểu con nhất.

_ Minh này. Ba vẫn nghĩ con nên gặp mẹ con đi.
_ Mẹ con đã chết rồi. Chết từ khi bà ấy bỏ con đi ra khỏi nhà vào đêm đó. Tôi bực mình nói.
_ Ko thể nói thế. Mẹ có nỗi khổ riêng mà. Hơn nữa…
_ Con phải học ba đi nghỉ trước đi. Tôi nói rồi kéo tay ba về phía cửa.
_ Con lớn rồi. Ba ko muốn phải bắt ép nhưng ba muốn con suy nghĩ vì dù gì đó cũng là mẹ con. Nói xog papa quay đi thở dài.
Mưa tạnh, tôi lại quay trở về giường mong tìm lại đc giấc ngủ bị mưa cướp mất. Và giấc ngủ tôi mong đợi nhanh chóng kéo đến nhưng kèm theo nó là giấc mơ tôi ko mong muốn. 1 đứa nhỏ đag đứng chìm trog cơn mưa nặng hạt và chạy theo1 cái ô tô – thứ đag đưa mẹ nó đi.
_ Mẹ đừng bỏ con. Mẹ ơi, con sẽ ngoan mà. Sẽ nghe lời mà, con sẽ…

Đứa bé đó đag khóc nước mắt hòa vs nước mưa, chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó. Tôi chạy lại đỡ nhấc đứa trẻ dậy, 1 tiếng sét xé tan màn đêm cho tôi thấy rõ khuôn mặt của nó, đứa trẻ ấy là tôi – 1 Đăng Hà Minh nhỏ bé, ngu ngốc… Tôi trog mơ đag cười đứa trẻ ấy cười chính bản thân quá mềm yếu khi ấy. Dường như có ai đó đag gọi tôi từ sâu thẳm như muốn lôi tôi khỏi nơi này.
_ Minh tỉnh lại đi. Minh dậy. Linh đag giật mạnh 2 vai tôi bằng 21 năm công lực sống trên đời của con bé.

_ Zề? Mới sáng sớm ra. Mày biến nhà tao thành trại điên bây giờ. Tôi dụi mắt càu nhàu nhưng vẫn thầm cảm ơn con bạn đã gọi mình dậy.
_ Chưa biết ai điên đâu? Mày vừa khóc vừa cười lúc đag ngủ thì là cái thái độ gì? Con bạn khoanh tay nhìn tôi.
_ À. Ác mộng thôi. Tôi lấp liếm.
_ Ko phải giấu. Con bạn nhìn tôi đầy cảm thông.
_ Giấu gì? Tôi nhìn nó lo lắng.

_ Hqua Kiên kể hết cho tao nghe vụ ông Hải rồi ko ngờ thằng cha ấy khốn nạn thế. Con bạn bắt đầu gia sức ngồi tổng sỉ vả anh họ người yêu ko thương tiếc.

_ Thôi đc rồi. Ông ý nói cũng có cái đúng mà. Có gì mà mày rồi cũng còn về làm dâu nhà đây rồi còn phải đối mặt vs ông ý nhiều. Tôi thấy thương cho Hải khi bị sỉ vả ko thương tiếc mặc dù anh ta ko hề biết gì.
_ Mày ko phải bênh ông ý. Loại người tự đắc thế tao gặp thì tao bổ cho vào mặt ý chứ, tao mà về làm dâu nhà đấy thì cứ thấy lão tao thả chó ra cho cắn chết.
_ Ha ha ý tưởng này hay. Tao mới chỉ định giết ông ý bằng mũ bảo hiểm thôi mà mày đã định giết ông bằng chó rồi à. Con này mày đúng là bạn tao.
_ Hnay cuối tuần đi shopping vs tao nha. Linh nhìn tôi vs ánh mắt tội nghiệp._ Dạo này tao thấy mày gày lắm, hay bỏ làm trợ giảng buổi tối đi, mày có thiếu tiền đâu.
_ Hơ. Vấn đề ko phải ở tiền mà tao thik ở đấy. Coi như xả căng thẳng sau mỗi giờ làm. Tôi cười rồi lôi bộ quần áo vào nhà tắm để thay đồ. Ko hiểu sao chơi thân vs nhau từ nhỏ nhưng tôi ko thể thay đồ trc mặt Linh đc. _ Xog, đi thôi. Tôi nói khi quay trở lại vs bộ quần áo để ra đi mua đồ cùng con bạn.
Đi hết hàng này đến, shop nọ giờ tôi đag thắc mắc mình đi vs Linh để mua đồ hay là làm osin xách đồ cho nó. 2h chiều, sau khi đã bị hành hạ và bị bỏ đói tôi bắt dầu kêu gào đòi quyền bình đẳng:
_ Mày ơi tao đói lắm rồi. Mày tha cho tao đi ăn đi.
_ Vào nốt đây thôi. Linh nhìn tôi vs vẻ mặt tội nghiệp.

‘Hic’ vậy là nể bạn tôi lại lếch thếch cái xác còn nửa hồn, vào ‘cái shop cuối cùng’ lần thứ 8 của con bạn 1 cách đầy cam chịu.
_ Ơ. Minh. 1 giọng nói đã cố tình sửa trầm hơn gọi tên tôi.
Tôi quay lại cố nặn ra 1 nụ cười tự nhiên nhất có thể, chào lại người vừa gọi mình:
_ Chào Hiền. Chào bạn. Tôi gật đầu chào cô gái đi cạnh Hiền.
_ Chào Minh. Cô bạn chào lại tôi, rồi tự dưng quay ra lườm Hiền 1 cái đến rách mắt.
_ À quên. Đây là Phương bạn gái Hiền. Còn đây là Minh bạn học anh. Hiền giới thiệu.
Tuy biết Hiền là sb nhưng nghe xưng ‘anh’ vs ‘em’ giữa họ vẫn khiến tôi hơi lạnh gáy.
_ Minh lại đây. Tao thấy cái này … ủa Hiền à? Linh chạy ra gọi tôi, rồi chào Hiền với ánh mắt tỏ rõ vẻ khó chịu.
_ Hiền biết Linh rồi nhỉ? Còn đây là người yêu Hiền. Tôi đưa tay giới thiệu về Phương rồi ko để cho Linh tỏ thái độ thêm tôi nói tiếp:_ Thôi Minh vs Linh đi để Hiền đi vs bạn nha. Chào hai người. Nói xog tôi lôi Linh đi.
_ Sao mày lại nói chuyện vs cái loại trai ko ra trai gái ko ra gái đó. Linh càu nhàu.
_ Đừng nói thế. Hiền tốt mà. Tôi hơi khó chịu khi nghe thấy Linh nói vậy.
_ Mày bênh nó làm gì, loại người như nó chỉ… Linh đag chuẩn bị nói những câu khiến tôi khó chịu.
_ Thôi. Đc rồi. Biết rồi. Nói ít thôi. Tôi chặn họng ko để Linh nói thêm.
Tgian còn lại, hai đưa tôi ko đề cập đến chuyện về Hiền nữa mà tôi bắt đầu kể cho Linh nghe chuyện về bữa trưa tôi gặp người đàn bà kia.

_ No comment. Linh nói sau khi nghe xong.
_ Ừ. Tôi cũng ko muốn nó nói gì. Linh là người duy nhất biết mẹ tôi còn sống trog đám bạn bè.
_ Nhưng tao cho rằng mày nên để bà ấy có cơ hội giải thik. Dù gì bà ấy cũng phái có lý do khi bỏ ba con mày. Linh nói len lén nhìn tôi.
‘Giải thik ư? Giả thik gì? Tất cả chỉ có 1 chữ thôi đó là tiền. Vì tiền mà bà ta sẵn sàng bỏ tất cả.’ Tôi đã từng rất tò mò về cái nguyên nhân mà bà ấy bỏ đi cho đến 1 lần khi dọn phòng cho ba tôi phát hiện ra 1 bức thư bà ta để lại trước khi bỏ đi tôi đã đọc đi đọc lại bức thư cho đến khi nó ngấm vào trong trí não để luôn biết rằng bà ta là người như thế nào.
‘Gửi Huy,
Anh biết ko? Khi lấy anh vì tình yêu tôi cứ nghĩ mình là người con gái hạnh phúc nhất. Nhưng thời gian trôi đi, tôi đã hiểu rằng cuộc sống gđ ko chỉ có tình yêu là đủ mà còn cần 1 thứ quan trọng hơn đó là tiền, anh biết ko? Tôi sinh ra trog 1 gđ giàu có tôi ko thế chịu đc cái cảnh sống như thế này mãi đc. Tôi ko thế sống với cái đồng lương ít ỏi của cả anh và tôi, rồi cả thêm Tiểu Hà nữa. Tôi biết mình ích kỷ, tôi xin lỗi nhưng tôi ko thể dắt Tiểu Hà đi đc. Mong anh sẽ tìm đc người khác tốt hơn tôi. Tôi đã ký đơn ly dị rồi mong anh sẽ giải thoát cho cả hai ta.
Người từng là vợ anh

Vương Thu Hà ’ 


Tôi còn nhớ sau khi bà ta bỏ đi, ba tôi đã bắt đầu xin nghỉ việc ở công ty nhà nước, và làm việc cho 1 công ty xây dựng tư nhân, Với tài năng vốn có ông đã nhanh chóng thăng tiến trog công việc và sau khi tôi vào đc đại học ông đã bắt đầu lập công ty riêng. Giờ đây khi đã bắt đầu có cuộc sống khá giả, tôi vẫn ko thể quên đc những ngày 1 đứa con gái nhỏ phải chịu đựng 1 mình ngồi trog nhà vì ba nó bận đi công tác còn mẹ nó thì đã bỏ đi ko 1 lời từ biệt.

_ Tao ko cần giải thik gì cả? Giờ tao chỉ muốn bà ấy để tao yên như bao năm nay vẫn thế?
_ Ừm. Linh ko nói gì nữa.
Ngày nghỉ cuối tuần của tôi sẽ nhanh chóng qua đi yên bình nếu như ko nhận đc 1 cú điện thoại lạ, đã định là ko nghe máy rồi nhưng ko hiểu sao lại bấm nhầm nút ‘Answer’ nên đành phải trả lời:
_ A lô . Ai thế?
_ Còn nhận ra giọng ko? Người đầu dây bên kia nói.
_ Xin lỗi ai vậy? Tôi nhận ra giọng nói đó nhưng vẫn muốn người đó tự xưng tên.
_ Chị Tú Anh nè. Người bên đầu dây có vẻ khá khó chịu khi tôi hỏi lại.
_ Tôi đâu quen ai tên Tú Anh đâu? Tôi nói trống ko.
_ Ơ. Nhỏ mà hỗn ghê. Chị đã nói mình hơn em những 5 tuổi cơ mà. Đầu dây bên kia vẫn cố tỏ ra bình tĩnh với tôi.

_ Có chuyện gì ko? Tôi đag làm việc.
_ Cuối tuần mà cũng việc sao? Đi ăn tối với chị đi.
_ Xin lỗi tôi ko ăn tối vs người lạ. Tôi dập máy để bắt đầu vào lớp của thầy Thành..
Lớp học võ tối tan, tôi lại lững thững bước ra về dự định sẽ chạy về nhà cho dễ ngủ, 1 chiếc xe mui trần màu đỏ đỗ ngay trước mặt tôi. Người ngồi trên xe là người đã gọi ban nãy, nở nụ cười khiến tôi có đôi chút sững sờ:
_ Lên xe đi chị đưa em đi ăn tối. Tú Anh nhìn tôi cười.
_ Xin lỗi. Ba tôi dạy ko lên xe người lạ. Tôi nói rồi bắt đầu chạy chậm rãi
_ Lên đi. Nếu ko chị sẽ làm phiền em nhiều hơn đấy. Tú Anh chạy chậm xe theo tôi.
_ Tùy. Nói xog tôi chạy vào 1 ngõ nhỏ chỉ vừa cho xe máy đi vào, rồi về nhà mà ko chạm mắt chị ta lại lần nào.

Sáng hôm sau, khoác ba lô ra phòng khách tôi giật mình khi đã thấy Tú Anh ngồi đó nói chuyện vs papa tôi 1 cách vui vẻ. Vừa nhìn thấy tôi chị ta đã cười rồi nói:
_ Dậy rồi đó à? Để chị đưa em đi học nha?
_ Con đi học đây ba. Coi chị ta như bức vách tôi quay ra chào papa, rồi ra ngoài ngó nghiêng xem Kiên đã đến chưa.
_ Bạn em mới sáng đã gọi điện báo ba em là hnay ko đón đc em, mà gọi cho em thì em tắt máy. Tú Anh đứng sau tôi nói.
_ Ba ơi. Con đi xe ôm nha. Nói xog tôi đi ra cửa, tiếp tục bơ chị ta.
_ Con để chị Tú Anh đưa đi dù gì thì… Papa vừa nói đến đó tôi đã quay ra nhìn ông 1 cái với ánh mắt hình viên đạn khiến làm ông ko nói thêm đc gì.
_ Sao em cứ tỏ thái độ như thế? Lên xe đi. Tú Anh vượt qua tôi mở cửa ô tô màu đỏ của chị ta rồi ra lệnh.

_ Tôi ko lên xe người lạ. Vừa nói vừa ngó tìm xe ôm.
_ Chị đâu phải là người lạ. Chị cũng vừa nói chuyện vs ba em mà. Sao em lại ghét chị thế? Tú Anh nhìn vs ánh mắt khiến tôi có cảm giác như hút vào đôi mắt đen ấy.
_ Ghét chị. Tôi lấy quyền gì mà ghét. Xin lỗi tôi ko rỗi việc cũng như thừa hơi để ghét 1 người ko có quan hệ gì vs mình. Tôi quay đi tránh để cho người đối diện biết mình đag bị thu hút bởi đôi mắt đó.
_ Nhưng chúng ta có chung 1 người mẹ mà. Tú Anh nắm chặt lấy tay tôi.

_ Xin lỗi chắc chị nhầm rồi. Mẹ tôi chết khi tôi 5 tuổi mà mẹ chị vẫn đag ngồi nhà cơ mà. Tôi lạnh lùng đáp lại có lẽ đây sẽ là tuần dài nhất đời tôi nếu cứ bị chị ta ám như thế này.
_ Tuy ko phải là mẹ ruột nhưng chị cũng coi mẹ Hà như mẹ mình, nên chị muốn bù đắp cho em quãng tgian mẹ Hà ở bên chị có đc ko? Tú Anh nhìn thẳng vào mắt tôi khi nói những lời đó.
‘Bù đắp’ 2 từ đó như những nhát dao sắc lạnh cứa vào tim nơi mà những vết thương chưa lành mà bà ta để lại cho tôi. Tôi cười nhạt nhìn người con gái đó, gạt tay chị ta ra khỏi tay tôi, tiến sát về phía chị ta, chống hai tay lên ô tô phía sau chị. Tình cảnh bây giờ là hai đứa đứng sát tới mức tôi có thể cảm nhận từng hơi thở của Tú Anh phả 1 cách rối loạn trên mặt tôi, trong đầu tôi lóe lên 1 ý tưởng tôi muốn thử cái cảm giác mà Hiền đã từng làm vs tôi. Môi tôi tiến sát lại tai chị nói nhỏ 3 chữ :
_ Để tôi yên.
Rồi tôi nhanh chóng tách xa chị, 1 cảm giác nóng bừng tràn ngập trong người khiến tôi cho rằng mình hẳn đag giận chị ta lắm, hoặc tôi đag ghen tỵ. Chị ko phải là con ruột của bà ta vậy mà bà ta sẵn sàng bỏ rơi tôi đứa con gái mà bà ta đẻ ra để đến chăm sóc cho chị, cưng chiều chị trong khi tôi phải chịu biết bao ấm ức biết bao nỗi sợ hãi trog cái tuổi thơ ko có mẹ bên cạnh. Tú Anh có vẻ cũng khá sốc với hành động ban nãy của tôi, mặt chị đỏ lên trông thấy. Mỉm cười vì hành động của tôi có thể đã khiến cho chị ta sợ mà tránh xa tôi. Bỏ mặc chị ta ở đó, tôi chạy về phía ông xe ôm tôi vừa ‘tia’ đc đọc tên trường rồi ngồi lên xe ko thèm quay lại. Vừa vào lớp tôi đã lôi ngay thằng bạn ra chất vấn:

_ Thằng kia. Tối qua vẫn ntin đến đón tao mà sao hnay lại ko vác xác đến làm tao bị làm phiền.
_ Tại ba mày gọi bảo hnay có người đưa mày đi rồi nên đừng qua. Thằng bạn ngơ ngác trả lời.
_ Ba tao. Tôi nắm chặt bàn tay lại ko ngờ ba lại câu kết với ‘con mụ kia’ (nick mới đặt cho Tú Anh) trêu tức mình. _Thôi vào học. Tôi hất hàm nói vs Kiên khi thấy bóng dáng giáo viên ở hành lang.
Lếch thếch vác xác xuống sân kiếm đồ ăn sáng, thấy 1 đám đông đag xúm lại. Vốn bản tính hóng hớt tôi chạy lại, ngó nghiêng chỗ đám đông chen đc vào trog thì thấy người đag làm phiền tôi dạo gần đây ngồi trog chiếc ô tô đỏ chót của chị ta mặc cho mọi người dòm ngó.
_ Xinh phết nhỉ? Ko biết đag chờ thằng nào? Tôi nghe loáng thoáng ai đó nói.
_ Ừ. Thằng nào số khổ có người yêu vừa xinh vừa giàu tha hồ mà giữ. Lại 1 tiếng khác xen vào.
Còn tôi thì bắt đầu công cuộc chen ra ngoài để mặc cho chị ta chờ thằng nào thì chờ coi như ko quen biết. Một bàn tay chạm vào vai tôi gọi giật lại:
_ Minh. 


3. Chương thứ ba: Tú Anh


Tôi quay ra, thở dài rõ ràng là chị ta ko tha cho tôi thật. Nhăn nhó hết mức có thể tôi cố nói 1 câu nhỏ để đám đông đag nhìn tôi và chị ko phát điên lên:

_ Chị chờ ai thì cứ chờ coi như ko quen tôi cũng đc. Dù gì thì tôi vs chị cũng ko có quan hệ gì. Ko cần chào hỏi đâu.
_ Chị chờ em. Tú Anh nói trc cả trăm con mắt ko ngại ngùng.
_ Tôi? Tôi tròn mắt hỏi lại._ Sao lại tìm tôi?
_ Thì lúc sáng đi em chưa ăn gì? Mà ba em nói em bị dạ dày nên chị đưa em đi ăn.
_ Thôi nha tôi ko phải búp bê của chị. Mà tôi lớn rồi muốn ăn hay ko tự biết đâu cần chị nhắc nhở. Tôi bắt đầu cảm thấy bực vs papa.
_ Chị đã nói rồi. Chị muốn bù đắp cho em. Nên từ giờ mọi chuyện của em chị sẽ lo. Tú Anh lại cười nhìn tôi.

_ Thôi đi.Tôi gạt tay của chị đag đặt trên vai nói lớn._ Tôi và chị ko có quan hệ gì hết. Xin chị tha cho tôi. Vốn nghĩ chị ta sẽ xấu hổ lắm nếu bị người khác nói như vậy nhưng Tú Anh bình tĩnh hơn tôi tưởng.
_ Chị chẳng đã nói rồi sao. Chị sẽ còn làm phiền em nhiều nếu em ko nghe lời chị.
_ Chị đc lắm. Có giỏi chị đứng đây mà đợi.Lại 1 lần nữa tôi cố nắm tay lại để ko cho chị 1 bạt tai vì cái thái độ ngang ngược đó.Tôi nhanh chóng luồn ra khỏi đám đông vs khuôn mặt đỏ bừng bừng tức giận.
‘Mất hết cả hứng ăn uống.’ chị ta tặng tôi cả 1 cục tức ko thể nuốt trôi thì còn ăn uống gì nữa.1 bàn tay đặt lên vai tôi, lần này là tôi ko nhịn đc nữa, vung tay định đánh kẻ đang nắm lấy vai tôi, nhưng nhanh chóng nhận ra Hiền tôi thu nắm đấm lại trc con mắt ngạc nhiên của cô bạn rồi cười nói:
_ Sorry. Đag bực mình.
_ Ko có gì. May là chưa ăn đấm. Minh quen chị Tú Anh sao? Hiền cười đáp lại rồi đi lên bằng tôi.
_ Ủa. Hiền cũng biết chị ta sao? Tôi ngạc nhiên khi Hiền nói tên của ‘con mụ kia’.
_ Ừm. Chị ấy là fem nổi tiếng lắm đó. Hiền nhì tôi ngạc nhiên ko kém.
_ Chị ta… là fem? Fem á? Tôi hỏi lại giọng kinh ngạc hơn.
_ Minh ko biết à? Hiền cười hỏi.

_ Ờ. Ko. Tôi gật đầu nói, não bắt đầu hoạt động hết công suất để ngấm lượng thông tin vừa thu đc 1 cách có mưu đồ.
_ Ko biết. Mà sao hai người thân thiết thế? Hay là Minh…Hiền bỏ lửng câu nói khi thấy tôi vụt lên đi trước vào lớp như 1 kẻ mất hồn.
‘Chị ta là fem, liệu bà ta có biết ko? Nếu như đúng trog ảnh thì gđ đó chỉ có 1 mình chị ta. Nếu chị ta là fem thì nhà đó bất hạnh rồi, có mỗi đứa con gái thì… chắc bà ta đau lòng lắm đây. À mà có khi bà ta ko biết ấy chứ? He he. Quả là zời phạt, bỏ con đẻ đi chăm con người rồi lớn lên nó là 1 đứa ko bình thường. Ông zời có mắt.’ Tôi tự cười thành tiếng, trước ánh mắt ngạc nhiên của mấy thằng ngồi cạnh. Kiên giơ tay ra trc mắt tôi hỏi lo lắng:
_ Mày sao thế?

_ Ko sao. Tôi cau mày khi bị nó làm đứt dòng suy nghĩ.của mình._ Ngồi im chép bài đi lát cho tao mượn vở. Tôi ra lệnh cho thằng bạn rồi lại ngồi suy nghĩ 1 cách thik thú.
‘Làm sao để cho bà ta biết nhỉ? Hẳn bà ta sẽ khóc ngất lên ý chứ. Còn chị ta chắc chắn sẽ bị cho 1 trận rồi bị đày ra đảo ở đến cuối đời. Ha ha. Mà ko đc thế chưa đủ. Đấy mới chỉ mà trời phạt còn những gì mình phải chịu thì sao. Mình cũng có quyền cho họ 1 sự trừng phạt chứ. Làm thế nào đây? 1 fem thì…’ sáng kiến cứ ào ào đổ về cho dù hnay là 1 ngày ko mấy gì là dễ chịu vs tôi. Tôi đã nảy ra 1 ý định để làm cho cả gđ đó đau khổ họ sẽ phải trả giá cho 16 năm chịu đựng của tôi. Mỉm cười 1 cái tôi tiến về chỗ Hiền khi tan học.
_ Hiền này. Lần trc Hiền kêu định bỏ làm đúng ko? Vừa hay chỗ Minh đag tuyển người, Hiền có muốn thử ko?
_ Đc chứ. May quá, cảm ơn Minh. Hiền cười vui vẻ nhìn tôi.
_ Ừm. Vậy làm hồ sơ đi mai mình nộp cho. Chắc sag tuần đi làm.
_ Thank. Tôi nợ Minh lần này. Từ giờ nếu cần gì tôi sẽ giúp để trả ơn.
Chỉ chờ có thế thôi, tôi biết Hiền học rất khá lại là người có ý tưởng táo bạo dám nghĩ dám làm, chỉ cần năn nỉ ba cho cô bạn thử việc vào chỗ của ông bác vừa về hưu là ổn. Nhưng cơ bản là tôi cần câu nói kia, cần sự trả ơn kia để hoàn thành bước đầu của kế hoạch trả thù.
_ Minh nhờ Hiền 1 chút việc đc ko?
_ Ừm. Nói đi. Nếu có khả năng thì Hiền sẵn sàng. Hiền thành thật nói.
_ Tôi muốn Hiền tư vấn 1 chuyện à ko 1 vài chuyện. Tôi đag băn khoăn có nên kéo Hiền vào chuyện này ko.
_ Nói đi. Úp mở mãi.
Tôi nhìn thẳng vào Hiền sau khi đã cân nhắc từ ngữ để nói:
_ Dạy tôi trở thành 1 sb đi.
_Gì cơ? Hiền nhìn tôi ngạc nhiên hỏi lại.
_ Dạy tôi thành 1 sb. Tôi nhắc lại chậm rãi. _ Tôi muốn trở thành 1 sb ( như kiểu đi tu muốn tu đắc đạo ý.)
_ Tại sao? Ko lẽ chị Tú Anh và Minh… Hiền cau mày nghi ngờ.
_ Tôi muốn có được Tú Anh.
_ Minh hiểu lầm rồi, chuyện này đâu phải dạy mà đc cái này là do bản thân Minh thôi. Nếu đã là người bình thường thì có cố vẫn chỉ là người bình thường còn nếu là les thì dù có trốn chạy cũng ko thể phủ nhận đc mình là les đâu. Điều này đâu giống như 1 bài học cố là học đc hay 1 môi trường sống cố là thik ứng đc đâu.

_ Vậy mình chỉ cần Hiền chỉ cho mình mọi thứ mà 1 sb thường có thôi.
_ Minh đag định làm gì thế?
_ Chuyện này tôi ko muốn nói ra. Chỉ muốn Hiền giúp thôi nếu ko đc thì thôi.
_ Ko sao. Tôi sẽ chỉ. Dù gì tôi cũng đag nợ Minh mà. Coi như tôi làm việc này để trả nợ đi.
_ Ừm, cảm ơn Hiền.
Thoát ra khỏi trường bằng cửa sau để tránh chạm mặt Tú Anh. Xin nghỉ làm hnay bằng cách húng hắng ho và kêu bị sốt, papa tôi lo lắng bảo tôi về nhà nghỉ ngơi, cười thầm vì vừa cho báo thù đc vụ papa cố tình để tôi vào tay Tú Anh. Tôi và Hiền đi đến 1 hiệu cắt tóc mà như Hiền nói là nơi cắt tóc quen của mình họ cắt đầu tomboy khá đẹp. Nhìn mái tóc dài lấn cuối trc khi bị xém vì mục đích cao cả tôi tự nhủ ‘Ko sao. Ko sao. Báo thù xog ta sẽ nuôi lại.’ Nhắm mắt làm liều, để mặc cho tay thợ cắt xén tôi bắt đầu suy nghĩ tiếp kế hoạch của mình lại 1 cách tỉ mỉ.
_ Xog. Anh chàng cắt tóc điệu nghệ quay cái kéo 1 vòng rồi nhét vào túi.
Tôi vẫn lơ đễnh suy nghĩ, cho đến khi anh ta vỗ vai tôi rồi nói:
_ Nhìn đi xem đẹp zai chưa kưng? Anh mà là con gái là anh yêu kưng rồi đó.
Tôi nhìn theo cái dáng yểu điệu mà của anh ta khi cất hộp keo vừa vuốt tóc cho tôi mà ko khỏi buồn cười, rồi tự quay lại nhìn mình trog gương. Chính bản thân tôi cũng ko khỏi bất ngờ nữa, thằng cha kia tàn nhẫn cắt tóc tôi đến thế này. Lần đầu tiên để quả đầu ngắn đến thế, trời tóc tai lại còn dựng đứng lên nữa chứ, ‘Hic. Ko nhận ra nổi mình luôn.’ Tôi quay ra cố 1 nụ cười tự nhiên nhất có thể nói với Hiền:

_ Thấy thế nào?
_ Hiền hối hận. Mặt Hiền trông có vẻ tâm trạng.
_ Sao? Ngu lắm à? Tôi nhăn mặt lại.
_ Hic. Giờ thì Hiền có đối thủ đáng gờm với các fem đây. Hiền nhìn tôi cười.
_ Trời. Làm hết hồn. Vậy là ổn phải ko?
_ Ko phải ổn mà là rất ổn. À còn chuyện quần áo nữa cũng phải thay đổi chút ít. Đi thôi.
Nói xog Hiền lại lôi tôi đi.

Tgian cuối của buổi chiều, tôi bị lôi đi thử 1 đống đồ boy, gel, vòng…(ngoại trừ nước hoa vì loại nước hoa tôi đag đùng hợp vs cả boy lẫn girl) nhưng cũng may vào mấy hàng mà Hiền quen biết cũng đỡ ngại. Đi ra với bộ đồ ko biết là thứ bao nhiêu tôi nói:

_ Thôi. Tạm dừng ở đây. Mệt lắm rồi.
_ Ừm.Vậy cũng ổn rồi. Chỗ đồ kia đủ cho 1 tuần thay đổi, từ giờ Minh biết đi đâu mua đồ cắt tóc rồi nha.
_ Ừm. Cảm ơn Hiền lắm. Tôi định quay trở vào trog để thay đồ nhưng Hiền lại cản lại.
_ Thôi mặc bộ đó luôn đi. Thay vào bộ kia trông buồn cười lắm.
_ Ừ. Tôi mỉm cười. Cũng phải đứng trc gương giờ tôi giống hệt 1 thằng con trai(ngoại trừ vòng 1 hơi lộ ra.)
_ Đẹp zai quá nha. Chị bán hàng cười nhìn tôi.
_ Bà ta cũng là fem đó nhưng có người yêu rồi an tâm. Hiền nói nhỏ vào tai tôi.
_ Cảm ơn chị. Tôi nhìn chị chủ hàng cười đáp trả, khiến chị ta ngượng ngùng quay đi.
Ra đến bên ngoài, trời cũng đã bắt đầu nhá nhem tối, tôi định quay ra mời Hiền đi ăn tối để cảm ơn 1 bữa vất vả nhưng Hiền đã nói trc:
_ Thôi Hiền phải đi đón Phương rồi. Hẹn mai gặp lại nha.
_ Ừm. Cảm ơn Hiền lần nữa. Mai nhớ mag hồ sơ nha.
_ Ok.
Tôi vẫy 1 chiếc taxi đag đỗ cạnh đó, chui vào xe chưa kịp mở lời, tên lái xe đã hỏi:
_ Cậu đi đâu?
_ À… đường***.

_ Ơ. Con gái à? Tên lái xe có vẻ ngạc nhiên khi biết tôi là con gái, rồi quăng cho tôi 1 ánh nhìn tỏ vẻ khinh thường trc khi quay lại lái xe,

Tôi nhếch mép cười nhạt, sổ nợ đã thêm 1 dòng tôi còn phải chịu ánh mắt khinh miệt của mọi người để trả thù các người, đợi đấy các người sẽ phải trả cho tôi cả vốn lẫn lãi những gì các người đã gây ra, trog đầu tôi giờ chỉ hiện lên bức ảnh 3 người đó và nụ cười hạnh phúc ấy sẽ nhanh chóng biến thành những giọt nước mắt thôi ngay khi tôi thành công vs cái kế hoạch này. Tôi ra khỏi xe, đag loay hoay bỏ đống đồ xuống để lấy chìa khóa mở cửa. Nhưng đã thấy 1 cái ô tô màu đỏ đỗ trc cửa nhà và chủ nhân của nó đag ra sức nhấn chuông.

Tôi nhếch mép cười nhạt, sổ nợ đã thêm 1 dòng tôi còn phải chịu ánh mắt khinh miệt của mọi người để trả thù các người, đợi đấy các người sẽ phải trả cho tôi cả vốn lẫn lãi những gì các người đã gây ra, trog đầu tôi giờ chỉ hiện lên bức ảnh 3 người đó và nụ cười hạnh phúc ấy sẽ nhanh chóng biến thành những giọt nước mắt thôi ngay khi tôi thành công vs cái kế hoạch này. Tôi ra khỏi xe, đag loay hoay bỏ đống đồ xuống để lấy chìa khóa mở cửa. Nhưng đã thấy 1 cái ô tô màu đỏ đỗ trc cửa nhà và chủ nhân của nó đag ra sức nhấn chuông. Tôi đi đến hỏi:

_ Làm gì thế? Định cho cả khu phố biết nhà tôi cũng có chuông à?
_ Em… Tú Anh chỉ nói đc mấy câu đó rồi tròn mắt ra nhìn bộ dạng mới của tôi.
_ Nhìn gì mà nhìn ghê thế? Chưa thấy người bao giờ à? Tôi tiến đến sát bên Tú Anh rồi rút chìa khóa ra mở cửa đi vào._ Ko định vào nhà sao? Tôi quay ra hỏi khi thấy Tú Anh vẫn đứng như chôn chân ở trc cổng, nghe vậy chị ta mới lật đật đi vào khiến tôi bật cười.
_ Sao em lại thay đổi thế? Tú Anh nhìn tôi khi bước vào nhà.
Đặt đống đồ trong tay xuống, tôi đi lấy hai cốc nước lạnh 1 đưa cho Tú Anh, 1 giữ lại uống gần hết nửa cốc rồi mới trả lời:
_ Vì tôi phát hiện ta 1 điều. Nói xog câu đó còn cười 1 nụ cười bí hiểm tặng cho chị ta.
Măt Tú Anh rõ ràng đỏ hẳn lên khi tôi cười với chị ta, rồi lắc mạnh đầu như xua tan ý nghĩ đen tối gì đó, chị ta tiếp tục nói:

_ Phát hiện ra điều gì?
_ À. Tôi thik 1 cô gái. Tôi trả lời rồi thik thú nhìn xoáy vào mắt Tú Anh.
_ Như vậy… như vậy là… là ko hay đâu. Tú Anh lắp bắp.
_ Ko hay à? Chị sẽ bất ngờ nữa nếu biết tôi cô gái ấy. Tôi lại cười rồi đi tiến về phía Tú Anh, còn chị thì cứ lùi cho đến khi bị dồn vào góc tường.
_ Em … em …đừng… đừng… đùa thế? Ko… ko … hay…hay đâu?
Như ko nghe thấy lời Tú Anh nói, tôi để tay ko cầm cốc nước chống vào tường rồi cúi sát xuống mặt chị, nói nhỏ vào tai:
_ Tôi sẽ làm cho chị yêu tôi bằng mọi giá.
Sau lời tuyên bố hùng hồn, bỏ mặc Tú Anh đứng đó tôi quay vào bếp, nấu bữa tối. He he và đương nhiên là còn để ăn mừng chiến thắng ban đầu trc Tú Anh khi thấy chị ta cứng họng. ‘Trận chiến còn dài và bây giờ mới chỉ là màn mở đầu thôi.’ Tôi tự nhủ, tiếng chuông điện thoại làm tôi mất hứng cười.
_ A lô. Con nghe này ba.

_ Con có sao ko? Ba phải vào Sài Gòn gấp nên nhờ Tú Anh qua khám cho con, con bé là bác sĩ mà. Vừa ra khỏi sân bay ba đã thấy tin nhắn của con bé bảo bấm chuông mãi mà ko thấy con mở cửa. Giọng papa tôi đầy lo lắng.
_ Con ko sao? Chị ấy cũng vào nhà rồi mà. Ba cứ đi đi, con ở nhà 1 mình quen rồi. Tôi bỗng thấy thương ba.
_ Ừm. Minh này ba thấy con bé Tú Anh ngoan đấy. Nó cũng chỉ muốn bù đắp lại cho con thôi. Con nên suy nghĩ vì ba có đc ko? Papa do dự nói về Tú Anh.
_ Dạ. Con sẽ suy nghĩ. Ba làm việc rồi nghỉ sớm nha. Con chào ba.
_ Ừ.À con tìm thêm mấy người bạn lập thành 1 nhóm đi nhá. Sắp tới sẽ có 1 gói thầu ba cho con tự làm. Con tự sắp xếp đi. Thôi ba phải họp rồi. Nói xog papa dập máy.
Tôi mỉm cười vậy là việc đưa Hiền vào làm việc nhanh hơn tôi tưởng. Vừa quay ra ngoài đã thấy, Tú Anh đứng đó từ bao giờ, tôi mỉm cười nói:
_ Sao chiêm ngưỡng chán chưa?
_ Ban nãy điều em nói có ý gì? Tú Anh nhìn tôi mắt đầy vẻ hoài nghi.
_ Tôi nói gì? Ban nãy nói nhiều thế? Chị hỏi vậy sao biết chỉ ám chỉ câu nào? Tôi giả ngu mặt vẫn cười gian xảo, rồi quay lại đánh trứng cho vào chảo, nói tiếp: _ Ăn cơm ở đây ko?
_ … Tú Anh im lặng khoanh tay trc ngực kiểu bề trên.
_ Sao thế? Có ăn ko để tôi còn làm thức ăn chứ?

_ Đã nói bao lần rồi. Chị hơn tuổi em, em phải nói cho có trên có dưới chứ?
_ Ừ. Thế kưng ăn ko để anh nấu? Tôi bắt đầu cợt nhả học theo giọng của Hiền nói chuyện vs người yêu.
_ … Tú Anh lại im lặng nhìn tôi như ko tin vào những lời vừa nói ra.
_ Im lặng coi như là có ăn nhá. Nói xog tôi đi tới bên tủ lạnh lấy thêm cho trứng.
Bữa cơm nhanh chóng hoàn tất (he he. Kinh nghiệm nấu ăn từ hồi lên 5 mà.Ban đầu thì cái gì cũng hỏng nhưng giờ cái gì cũng ngon lành cả rồi). Dù vẫn biết trog suốt khoảng tgian đó Tú Anh vẫn âm thầm quan sát nhưng tôi mặc kệ chỉ tập trung vào chuyên môn bếp núc của mình(tính tôi là vậy làm việc gì phải cho ra việc đấy). Cười với người đã cất công đứng ngắm mình suốt 1 tiếng, tôi đẩy Tú Anh vào bàn ăn rồi nói:
_ Ngồi đây vừa ăn vừa ngắm tiếp nhá. Ăn đi. Tôi nói sau khi đã an tọa vào vị trí của mình.
_ Em hay ăn 1 mình lắm nhỉ? Tú Anh bất chợt mở lời.
_ … Tôi gật đầu, vừa đưa cả 1 đống cơm vào mồm nhai ngấu nghiến (vì từ sáng đến giờ có đc bữa nào tử tế đâu).

_ Nhờ có mẹ Hà mà chị ko phải ăn cơm 1 mình từ khi mẹ chuyển sag … Tú Anh dừng lại vì biết vừa nói lỡ lời.
Tôi dừng đũa, nuốt đống đồ ăn ban nãy còn ngon lành mà giờ ko khác gì nhai đá nuốt sỏi. Nhưng nhanh chóng nhớ đến kế hoạch báo thù, tôi nuốt cơn giận cùng với cơm rồi gượng cười nhìn Tú Anh nói:
_ Ăn đi ko nguội hết bây giờ.
_ Chị xin lỗi chị ko cố tình nói câu đó. Tú Anh ngập ngừng.
_ Chị làm bác sĩ à? Tôi đổi chủ đề câu chuyện để bữa cơn dễ nuốt hơn.
_ Ừm. Chú Huy nói vs em à? Tú Anh cười nói._ Ban nãy chú có nói em bị mệt hay để lát nữa chị khám cho em nha.
_ Ko cần. Tôi ổn rồi. Ban nãy ra ngoài cắt tóc cái là thấy thoáng hẳn đầu óc ngay.
_ Sao lại cắt đầu này? Tú Anh nhìn tôi với ánh mắt dò xét.
_ Ko phải ban nãy nói rồi sao? Muốn tôi nhắc lại cho nhớ ko? Tôi lại nhìn xoáy vào Tú Anh.
_ Ko cần đâu. Tú Anh đỏ mặt tránh cái nhìn của tôi trog khi tôi đag khoái chí, rồi chính chị lại đổi chủ đề câu chuyện._ Em nấu ăn ngon lắm.
_ Cảm ơn. Tu luyện từ lúc 5 tuổi mà. Ban đầu thì bỏng, cháy, vỡ đủ kiểu nhưng giờ thì ổn rồi. Đc cái ba và tôi ăn uống cũng đơn giản nên dễ nấu. Tôi mỉm cười.(hnay cười hơi nhiều).

_ Hi hi, gan nhỉ? Từ nhỏ đến giờ chị chưa nấu ăn bao giờ. Chỉ vào mâm là ăn, ăn xog là đứng dậy. Tú Anh cười buồn khi nói đến đó.
Tự dưng có cảm giác thấy tội cho Tú Anh, tôi nói:
_ Con nhà giàu mà. Thôi lát rửa bát đi cho biết thế nào là khổ.
_ Ok. Nhưng vỡ là chị ko đền đâu nhá. Tú Anh bắt đầu cười vui vẻ.
_ Èo. Giàu mà ky bo. Tôi cười thành tiếng lớn.
Đã lâu rồi ko thoải mái thế, nói là để Tú Anh rửa thôi nhưng tôi vẫn rửa là chính còn chỉ dám để cho chị ấy lau đĩa chứ ngu gì để chị ấy rửa. Có khi ngày mai ba con tôi lại phải ăn bát mẻ như chơi, mà bát mẻ lại còn may chứ nhỡ bát cũng chẳng còn thì… Tôi thót tim ko ít lần khi thấy mấy cái đĩa mấp mé tuột khỏi tay chị.’Ak quả thật là nguy hiểm khi để chị ta bên mình.’ ko biết từ bao giờ tôi đag lặng nhìn Tú Anh, khi chị đag lau nốt cái bát cuối cùng, ‘may chưa vỡ cái nào.’ vừa nói đến đây, cái bát trog tay chị rơi xuống vỡ tan trên nền đất, vớ cái ‘choang’ làm tôi như chợt tỉnh mộng bật cười thành tiếng:

_ Ha ha. Thôi đứng đó để tôi dọn ko là đứt tay đấy. Rồi nhanh chóng cầm đống bát vỡ vào sọt rác.
Khi quay trở vào phòng, tôi đã thấy chị ngồi im lặng ngoài phòng khách, 1 giọt nước rơi xuống bàn tay nhỏ nhắn. Tôi chạy lại lo lắng:

_ Chị đau ở đâu à?
_ Xấu hổ quá. Chị muốn giúp đỡ em, muốn bù đắp cho em vậy mà lau cái bát cũng để vỡ. Hic. Tú Anh nhìn tôi vừa cười vừa khóc trông ngố hết sức.
Ko biết sao tim tôi lúc ấy đập mạnh, người có cảm giác nóng dần lên, ‘nếu trc đó có thể hiểu là tôi ghen tức vì chị đã cướp mất mẹ tôi nhưng giờ cảm giác này là gì? Tôi đứng dậy, hít 1 hơi sâu để xua tan cảm giác ban nãy, rồi nói:
_ Ủa. Tối thế này mà chị ko có hẹn vs người yêu à?
_ Ừm. Hnay người ấy bận. Tú Anh cúi xuống nói nhỏ, mặt đỏ dần lên.
_ À. Vì vậy mà tôi có hân hạnh đc chị quan tâm. Thấy hơi bực mình khi chỉ là kẻ thay thế tôi quay lại cái thái độ ban đầu nói chuyện vs chị có nghĩ là lấc cấc và xấc láo.
_ Ko phải như vậy. Ý chị là… Tú Anh đứng dậy nhìn tôi giải thik.
_ Thôi đc rồi. Tôi còn phải làm việc nữa. Chị muốn thì cứ tham quan tự nhiên bao giờ về thì gọi tôi ra khóa cống. Tôi nói rồi bỏ về phòng, ko ngoái lại.
Tập trung làm cho xong đống bái tập chất đống ngày mai phải nộp, rồi xem lại bản vẽ lần cuối, tôi vươn vai nhìn đồng hồ, đã gần 12h. ‘Chắc Tú Anh đã về rồi. Vậy mà ko bảo mình lấy 1 câu. Thật là…’ Đi về phía cổng khóa lại, rồi quay vào giật mình khi thấy xe của Tú Anh vẫn ở trog sân mà ko thấy chị ấy đâu.

_ Tìm gì đó? Tú Anh lên tiếng.

Ngước mắt lên theo tiếng gọi, ko biết từ bao giờ Tú Anh đã leo lên trần nhà tôi rồi (Vì nhà chỉ có 1 tầng thôi, nhà ở ngoại thành mà. Đây là căn nhà mới đc xây dựng theo thiết kế của cả papa và tôi còn căn nhà cũ đã bán đi vì cả 2 cha con ko thik ở trong nội thành khói bụi nữa).
_ Chị leo lên đó làm gì?
_ Ngắm sao. Ở đây nhiều sao nhỉ? Tú Anh chỉ trỏ lung tung.
Leo lên bằng chiêc thang gỗ tôi ngồi cạnh chị rồi nói:
_ Ừm. Ngoại thành mà. Ko ồn ào, náo nhiệt như trong nội thành, ở đây chỉ có sự yên tĩnh thanh bình thôi. Tôi cũng đag hòa mình vào nơi này.
_ Ừ. Cảm giác này lâu lắm rồi mới có đc. Tú Anh nói khi vẫn ngước nhìn những ngôi sao lấp lánh.
_ Cảm giác gì?
_ Yên bình. Nói rồi chị nằm ra sau để ngắm những ngôi sao.
Tôi im lặng, ngồi đó kế hoạch mới bắt đầu mà tôi đã có cảm giác hối hận, có cảm giác thấy tội nghiệp cho Tú Anh ghê gớm, dù mẹ tôi có bỏ đi chăm sóc cho chị thì chị vẫn mất mẹ từ nhỏ, và giờ đc tuy đc nuông chiều như công chúa nhưng chị đâu biết làm gì rồi mai này chị sẽ sống ra sao nếu gặp phải 1 gđ nhà chồng có nền nếp hoặc hà khắc chắc sẽ bi hài lắm đây hay là chị ta sẽ thuê osin nhỉ. Tôi mỉm cười 1 mình, chợt giất bắn người khi nghe thấy điện thoại của chị kêu, nhìn tên người gọi, chị nhìn tôi cười ngượng nghịu 1 cái rồi bấm trả lời:

_ Mẹ Hà ạ.
_...
_ Con ăn rôi.
_...
_ Dạ ăn vs em Minh. Em nấu ăn ngon lắm ạ.
_...
_ Dạ chú Huy đi công tác đột xuất. Em Minh lại hơi mệt nên con định ở cạnh em ý.
_....
_ Vâng. Mẹ ngủ ngon. Mẹ có muốn nói chuyện vs em ko để con… Tú Anh nhìn tôi nhưng tôi lắc đầu.
_ À .Em vừa vào nhà tắm vậy thôi mẹ nhá.
Chị dập máy nhìn tôi nói:
_ Mẹ rất nhớ em.
_ … Tôi im lặng, quay lưng về phía chị, nỗi uất hận lại trào lên và kế hoạch vẫn đc tiếp tục.
_ Sao ko nói gì? Em mệt à?
_ Ko. Chị về với gđ êm ấm của chị đi. Tôi đứng dậy, ko đi thang mà nhảy luôn xuống sân ra mở lại khóa cổng đợi chị ta xuống.

Nhưng Tú Anh vẫn ngồi trên đó làm như ko nghe thấy lời tôi nói. Bắt dầu thấy khó chịu vs Tú Anh, tôi lên tiếng:

_ Tôi buồn ngủ rồi chị về đi.
_ Muộn thế này em còn đuổi chị về à? Nhỡ ba em mà biết đc thế nào cũng bị ăn mắng. Tú Anh nói rồi bắt đầu leo xuống.
_ Nhà tôi đâu có bằng nhà chị. Chỉ sợ là chị ko ngủ lại đc ở đây thôi. Tôi cười khinh khỉnh nhìn Tú Anh.
_ Ko thử sao biết. Đôi mắt đen ấy ánh lên 1 tia nhìn tinh nghịch khiến tim tôi đập mạnh.
_ Đc. Vậy chị muốn ngủ ở đâu? Tôi khóa lại cổng đi vào nhà.
_ Đương nhiên là phòng em rồi. Tú Anh vừa nói vừa lẽo đẽo đi đằng sau.
Tôi nhún vai ko nói gì, đi tẳng vào phòng cũng ko còn cách nào khác. Chị ta nói đúng con gái về 1 mình giờ này là ko nên,cũng chỉ có thể ngủ ở phòng tôi thôi vì nhỡ ba tôi xog việc mà về luôn trog đêm thì ông biết ngủ ở đâu nếu 1 trog 2 đứa ngủ ở phòng ông.
_ Cho chị mượn đồ thay nha. Tú Anh nói khi vào phòng.
_ Trog tủ, tùy nghi lựa chọn. nhà tắm ở kia, tủ đồ bên cạnh đó. Nói xog tôi ngồi lại vào bàn làm việc.
Đc 1 lúc Tú Anh trở ra, mặc trên người cái áo phông và quần đùi của tôi mặt nhăn nhó:
_ Eo. Nhìn em như vậy chị tưởng chỉ cao hơn thôi vậy mà mặc áo phông to thế ko biết, mà sao lại chỉ toàn áo dài tay thế?
_ Thích vậy. Tôi đi đến đối mặt vs chị, trông Tú Anh bây giờ khá đáng yêu vs khuôn mặt tự nhiên ko son phấn, trông giống 1 thiên thần nhỏ tinh nghịch lạc vào phòng.
_ Nhìn gì thế? Tú Anh hỏi khi tôi đag đứng trc chị, đôi mắt tròn xoe lạ lẫm.
_ Giống trẻ con. Ha ha. Tôi nhìn Tú Anh cười rồi xoa đầu chị trc khi đi vào nhà tắm.
_ Gì cơ? Chị chống hai tay vào mạng sườn, mặt hất lên.
_ Đi ngủ đi muộn rồi. Tôi nói, rồi định vơ lấy quần đùi áo phông trên móc áo thay nhưng nhớ ra trog phòng có thêm người, lại đành lấy bộ nào tử tế hơn vậy. Áo phông quần ngố là lựa chọn duy nhất bây giờ.

Ra khỏi nhà tắm khi đã gần 1h sáng, tôi ngó qua giường đã thấy Tú Anh ngủ say rồi, khâm phục thật ngủ nhà lạ mà cứ như nhà mình nằm chiếm cả cái giường, đành ngậm ngùi nằm salon ngủ vậy. ‘Ầm. Ầm’. Tôi giật mình tỉnh giấc, mấy ngày nay lạ thật cứ ngủ đc 1 tí là lại mưa, àm rõ ràng ban nãy còn thấy sao đầy trời.’Hic số khổ.’, đi kiểm tra tất cả cửa sổ trog nhà để tránh bị mưa hắt, khi quay lại phòng đã thấy Tú Anh ngồi trên giường, gương mặt có đôi chút lo lắng:

_ Em đi đâu thế?
_ Đi tuần. Tôi cười, ngồi về phía salon._ Ngủ đi, ngồi đó làm gì?
_ Chị lo cho mẹ Hà. Mỗi đêm mưa mẹ lại ngồi khóc 1 mình. Tú Anh nhìn thẳng về phía tôi.
_ Hay nhỉ. Tôi đứng dậy nhìn ra phía cửa sổ đag rả rích mưa bên ngoài, chìm trog suy nghĩ mông lung. Tôi lại cảm thấy hối hận với kế hoạch của mình, ‘vì sao chứ chẳng nhẽ tôi lại thấy thương cho bà ta ư? Ko. Tôi phải nhìn thấy bà ta khóc lóc, phải nhìn thấy bà ta chịu đau khổ để trả giá cho cái tuối thơ đã mất của tôi và cả quãng tgian dài đằng đẵng mà papa phải chịu nữa.’
_ Chị muốn đc làm chị gái em có đc ko? Tú Anh ko biết từ bao giờ đã đứng sau lưng tôi.
_ Chị gái? Tôi cười thành tiếng. _ Chị ko hiểu những gì tôi nói tối qua sao? Tôi muốn chị yêu tôi bằng mọi giá. Tôi nhắc lại chầm chậm từng từ.
_ Em ko hiểu gì hết. Sao lại phải làm thế? Hơn nữa chị cũng có người yêu rồi. Tú Anh chau mày nhìn tôi như muốn tìm hiểu xem tôi thực sự đag nghĩ gì.
_ Người yêu chứ chưa phải chồng. Hơn nữa thời buổi tự do tôi có quyền công khai thik chị và theo đuổi chị. Tôi vẫn nhìn chị vs ánh mắt khinh khỉnh.
_ Đừng có bướng. Chị chỉ muốn tốt cho em thôi. Tú anh giữ chặt lấy vai tôi lay mạnh.
_ Đáng tiếc. Tôi lại ko có thói quen nghe lời người khác. Giờ thì đi ngủ đi. Vì ngày mai tôi sẽ chính thức tán chị đấy và như vậy có nghĩ là… Tôi cười ẩn ý.

_ Nghĩa là gì?
_ Là nếu ở chung phòng như thế này, thì tôi sẽ ko tha cho chị đâu.
_ Gì cơ? Em… Tú Anh tròn mắt nhìn tôi.
_ Đi ngủ đi. Trc khi tôi đổi ý.
Nói xog, tôi bỏ ra ngoài phòng khách, ko biết sao ban nãy mình lại nói nhảm thế nữa. Cũng tại chị ta cứ làm vướng suy nghĩ của mình, mưa cho đến hơn 6 giờ sáng mới tạnh hẳn. Tôi trở về phòng thay đồ đã thấy Tú Anh bước ra, khuôn mặt chị cho thấy có lẽ cũng đã thức từ lúc đó mà ko thể ngủ lại đc.Nhìn tôi từ đầu tới chân, Tú Anh nói:

_ Thay đồ rồi chị đưa em đi ăn sáng.
_ Ừ.
_ Sao ngoan thế?
_ Ko phải ngoan mà là hnay là ngày bắt đầu của 1 cuộc chinh phục nên muốn vui vẻ thôi.
_ Chị chỉ có thể coi em là em gái thôi. Tú Anh nói khi đi qua tôi.
_ Tùy. Nói xog tôi chui vào phòng thay đồ.
Tút tát lại đầu óc quần áo, chắc chắn hnay bọn con trai lớp tôi sẽ ngán ngẩm khi thấy đứa con gái duy nhất trog lớp cũng thành boy nốt. Ngồi lên xe Tú Anh 1 cách ngoan ngoãn vì tôi chưa thể bắt đầu công cuộc tán chị mà chưa tìm hiểu rõ, phải hỏi Hiền thêm về Tú Anh đã. Sự im lặng tràn ngập trog xe, chị thì tập trung lái xe, còn tôi thì lơ đãng nhìn ra phía ngoài, bắt đầu nhận ra con đường đag đi có phần hơi quen quen. 1 khu nhà toàn biệt thự cao cấp, sang trọng xuất hiện, tiếp đến Tú Anh đỗ ở trc nhà chị rồi ra hiệu cho tôi xuống xe.

_ Chị đưa tôi về nhà chị ăn sáng sao? Tôi cau mày càn nhằn nhưng vẫn xuống xe.
_ Chị phải thay đồ đi làm mà. Hơn nữa đò ăn sáng ở nhà chị do 1 người rất đặc biệt làm. Tú Anh nháy mắt vs tôi.

_ Ai? Đầu bếp quốc tế chắc? Tôi nhìn vs ánh mắt nghi ngờ nhưng vẫn đi theo sau chị.
_ 2 đứa về rồi à? Người đàn bà tôi căm ghét xuất hiện trc bục cửa.
_ Con chào mẹ. Tú Anh chạy lại ôm lấy bà ta, rồi quay lại nhìn tôi: _ Ko chào mẹ à?
_ … Tôi im lặng dừng lại trc bậc tam cấp, nhìn về phía 2 người, trog lòng lại rực lên ngọn lửa báo thù.
_ Thôi. Em nó chưa chuẩn bị tinh thần. Tú Anh lên thay đồ đi rồi xuống ăn sáng vs Minh. Bà ta cười nói vs Tú Anh.

_ Vâng. Chị cười đáp lại, rồi quay ra hất hàm vs tôi._ vào nhà đợi chị chút, ăn sáng rồi chị đưa đi học.
Ko biết sao mình lại nghe lời chị ta vậy, giờ tôi đag đi theo người mà tôi ghét nhất trần đời vào phòng ăn. Bà ta nhìn tôi ko chớp mắt, trog khi tôi ngồi chiêm ngưỡng kiến trúc căn phòng 1 cách hảo hứng. Căn phòng ăn đc xd chắc chắn là từ 1 kiến trúc sư có con mắt tinh tế lắm vì cảm giác ngồi trog phòng giống như đag hòa nhập vào thiên nhiên vậy khiến cho con người ta có cảm giác thoải mái, dễ chịu nhưng trog hoàn cảnh đag bị người ta nhìn chằm chằm vào người mà lại là người mình căm thù thì quả thật ngột ngạt đến kinh dị. Chợt bà ta nắm lấy tay tôi, rồi cả những giọt nước mắt nóng hổi rơi cả xuống tay, bà ta nói:

_ Con lớn nhanh quá.

_ Bà mà làm thế lần nữa là tôi ko vào nhà này lần nào nữa đâu. Tôi rút tay lại, đứng hẳn dậy.
_ Ngồi xuống. Tú Anh ấn lưng tôi ngồi lại chỗ cũ. _ Ăn đã nào. Dạ dày ko tốt ko đc bỏ bữa.
Miễn cưỡng ngồi lại, tôi nhắm mắt nuốt những gì có trog cái đĩa dành cho tôi ở trc mặt. Phải công nhận rằng đầu bếp nấu ăn khá ngon và khiến cho tôi nhớ lại mùi vị rất quen thuộc, đôi chút nghi ngờ xuất hiện nhưng khi nhai phải 1 miếng dưa chuột tôi dứng lại, ngước lên nhìn 2 người ngồi cùng bàn. Tú Anh cười nhìn tôi nói:
_ Sao ngon ko? Mẹ Hà cất công dậy sớm nấu món em thik ăn đó.
_ … Ko trả lời. Tôi nhanh chóng lấy cái khăn đag để cạnh đó để nhổ thứ vừa nhai phải.
_ Sao thế? Bà ta đứng dậy nhìn tôi.
_ Biết là bà nấu mà. Thậm chí bà vẫn ko thể nhớ nổi tôi bị dị ứng vs dưa chuột.
Nói xog, tôi vơ lấy cái ba lô của mình, cầm theo lọ thuốc chống dị ứng vẫn mang dự phòng quay ra hỏi Tú Anh:

_ Nhà vệ sinh đâu?
_ Bên kia. Tú Anh chỉ nhìn tôi vs ánh mắt lo lắng.
Chỉ chờ có thế, tôi lao về phía tay chỉ chỉ, nhằm thẳng bồn mà nôn sạch mọi thứ vừa ăn nhanh nhất có thể. Sau khi xog xuôi, lấy chai chống dị ứng ra tu sạch, rửa mặt cho tử tế, tôi bước ra. Bên ngoài Tú Anh và bà ta đag lo lắng nhìn tôi, mỉm cười lạnh lẽo, tôi nói :
_ An tâm chưa chết đâu.
_ Mẹ xin lỗi. Mẹ ko… Bà ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt van nài.
_ Chi có đưa tôi đi học ko sắp muộn rồi. Tôi cắt ngang câu nói đó, vác ba lô lên nói vs Tú Anh.
_ Ừ. Đi thôi. Trên đường mua tạm cái gì ăn vậy.
Đến trường sau khi phải ngồi ăn cả 1 bát phở to tướng trc mặt Tú Anh, tôi ý ạch lôi xác lên phòng học, bống nghe tiếng Hiền gọi lại:
_ Hnay nghỉ tiết đầu, Minh ơi. Xuống canteen ko?
_ Ok. Tôi quay lại rồi đi đến bên Hiền hai đứa cùng ra canteen ngồi.
_ Chiều này Hiền đi làm luôn đc ko? Tôi nói khi bắt đầu ngồi vào ghế.
_ Ủa sao gấp vậy? Vừa nói Hiền vừa dáo dác tiền chị phục vụ
_ Ừm. Dự án mới, dành cho kiến trúc sư trẻ, ba mình Minh bảo phải làm gấp nên gọi Hiền đi làm luôn.

_ Đc thôi. Hiền gật đầu ngồi xuống sau khi đã xđ đc bà chị phục vụ đag đi về phía mình.
_ Vậy nhá. Ăn trưa xog đi làm luôn.
_ Ok. Minh ăn gì?
_ Tôi ăn sáng rồi, giờ chỉ muốn uống nước lạnh thôi.
Hiền cười gọi đồ ăn sáng ko quên kêu thêm 1 chai nước lạnh cho tôi, rồi quay ra nói sau khi đã gọi đồ xog:
_ Bọn con trai lớp ta chắc sốc lắm nếu nhìn thấy Minh thế này?
_ Ha ha. Tôi bật cười thành tiếng khi nghĩ đến gương mặt của 31 thằng con trai trog lớp khi thấy tôi và đặc biệt là Kiên thằng bạn thân. Vừa mới nghĩ tới đó bóng dáng thằng bạn thân đã xuất hiện nơi cửa canteen( thiêng quá thế này chết đốt rác nó cũng lên chắc luôn.), thằng bạn nhìn qua tôi ngỡ ngàng rồi quay lại nhìn thẳng để xđịnh ko biết lấy đâu đc cái giọng cao đến chói tai nó nhìn tôi mà nói.

_ Minh. Có phải mày đấy ko? Sao mày, đầu mày, quần áo mày… Nó lay lay người tôi kiểm chứng như thể đag trog 1 giấc mơ.
_ Im đi thằng kia. Khùng sao mà cứ gào lên thế. Tao vừa cắt tóc. Sao đẹp zai ko? Tôi hất hàm nhìn thằng bạn.
_ Mày … mày … thật sao? Trời ơi. Thàng bạn tôi ko biết sốc đến mức nào, chỉ biết sau câu đó, nó mặc kệ cho bao người đag nhìn ở canteen lôi xềnh xệch tôi ra ngoài cho đến góc sân nó mới chịu thả tay tôi ra và nói tiếp._ Vậy là mày quyết định yêu girl đấy à?
_ Tạm hiểu là thế. Sau này sau khi xog việc tao sẽ nói cho mày.
_ Có liên quan gì đến chuyện mẹ mày đột nhiên xuất hiện ko?
Tôi nhìn thẳng vào Kiên, nhưng lòng đag chửi thầm Linh, con bạn ko biết giữ bí mật gì cả. Đành rằng Kiên cúng là bạn thân lại là người yêu của Linh nhưng có nhất thiết là nó phải kể cho cái thằng ngốc này mọi chuyện ko.

_ Mày biết đến đâu rồi?
_ Thì chuyện mẹ mày bỏ mày, rồi bỗng dưng mấy ngày trc bà ý xuất hiện lại. Amfy đứng trách Linh tại tao ép Linh nói, hơn nữa Linh cũng lo cho mày khi thấy mày noisc huyện vs Hiền hôm nọ, trông mày vs nó có vẻ gì đó lạ.
_ Có gì đâu. Tao vs Hiền chỉ là bạn bè bt thôi. À mà bây giờ Hiền đag giúp tao nữa. Quên mất còn chuyện này nữa Hiền bây giờ sẽ về làm việc ở công ty ta, làm chung nhóm vs tao và mày. Papa tao đag chuẩn bị có dự án cho nhóm mình. Tôi lái câu chuyện sag hướng khác để Kiên ko tò mò về chuyện thay đổi của tôi.
_ Tường Hiền đi làm chỗ khác cơ mà sao lại về chỗ ta? Đúng như dự kiến thằng bạn đã quên mất.
_ Hiền bỏ rồi. Nên tao lôi Hiền về làm. Lần trc làm đồ án, tao để ý thấy Hiền khá lắm, vụ này có thêm Hiền thì ko phải tốt hơn sao?
_ Ừ. Đồng ý là Hiền học khá nhưng tao thấy… Kiên tỏ vẻ băn khoăn.
_ Ko nhưng nhị gì hết, tao đã quyết rồi. Thôi quay vào đi tao vs mày và Hiền còn phải bàn phân công công việc cho hợp lý đã chứ.

_Ừ. Kiên chịu thua khi thấy sự nhất quyết của tôi. Hai đứa lại lôi nhau vào canteen.
Suốt buổi còn lại ngoài ánh mắt ngác nhiên của lũ con trai trog lớp thì cũng chẳng còn gì đáng chú ý trog cả buổi học. Tôi, Kiên và Hiền đag lững thững ra ngoài dắt xe, thì Tú Anh lại xuất hiện, (quả là ko ngoa khi chị ta nói giờ sẽ chăm sóc cho tôi), nở 1 nụ cười thay lời chào vs cả Kiên và Hiền chị đi về phía tôi nói:
_ Đi ăn trưa vs chị nhá.
_ Tôi phải về công ty rồi ăn trưa luôn ở đó, đag chuẩn bị có dự án mới rồi. Tôi cười đáp lại.
_ Vậy à? Thế tối có đi dạy ko?
_ Có. Nếu rảnh chị có thể… Tôi đag nói thì tiếng chuông đt của chị reo vang, rút di động ra nghe nhanh chóng chị nở 1 nụ cười mà tôi chưa từng thấy trên môi.


_ Em đây.
_...
_ Có chứ.
_ …
_ Ừm vậy gặp nhau ở chỗ đó. Bye.
Chị đi về phía tôi sau khi đã nói chuyện đt xog, nở 1 nụ cười tươi chưa từng có, chị nói:
_ Để mai chị qua đón em đi học nhá. Rồi quay lưng đi thẳng.
1 cẩm giác khó hiểu đag trào lên trog lồng ngực vs kẻ đã khiến chị cười chỉ qua cuộc điện thoại ngắn ngủi đó. Tôi nhìn theo cái xe ấy cho đến khi đi khuất ra khỏi cửa, hậm hực đá vào xe thằng Kiên 1 cái vô cớ, mặc cho thằng bạn nhìn 1 cách khó hiểu, tôi leo lên sau xe ngối rồi quát:

_ Đi nhanh ko chết nắng bấy giờ.

Khổ thân nó, lại lóc cóc lên lên xe đèo tôi đi, suốt chặng đường đó ko dám mở lấy 1 lần vì sợ bị ăn đòn oan. Tiếp đến là sự ngạc nhiên của cả công ty khi tôi xuất hiện, và cả papa khi ông vào phòng để chuẩn bị giao dự án cho nhóm nhưng tất cả trôi qua nhanh chóng khi tôi chỉ lấy lý do muốn thay đổi phong cách 1 chút vs lại để tóc ngắn cho tiện làm việc.Papa thì ậm ừ cho qua chuyện rồi lại tất bật vs dự án mới, sau khi họp để phân cống thiết kế tôi lại ngồi thừ người ra ko biết sao khuôn mặt và nụ cười của Tú Anh lúc trưa lại cứ ám ảnh tôi đến thế. Chưa bao giờ chị ta cười như thế vs tôi, hay vs bà ta cả ko lẽ người gọi là người yêu chị ấy.’Ơ mà sao ta lại quan tâm chứ? Mà rõ ràng là phải quan tâm rồi ta phải làm cho Tú Anh yêu ta cơ mà.’ gõ cái thước kẻ vào đầu 1 cái cho tỉnh táo, tôi lại bắt đầu vs đống bản vẽ trc mặt. 


Another Version - Darkgreen - Chương 1 - 5 | Truyện dài đống tính



4. Chương thứ tư: Gặp hội của Hiền


_ Minh uống đi. Hiền đặt cốc nước bên cạnh tôi.

_ Cảm ơn. Hiền bắt kịp nhịp độ chứ?
_ Ừm. Hiền nhìn tôi cười định bước về bàn nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô bạn lại bước về chỗ tôi nói:_ Tối nay, Minh rảnh ko? Hội tôi định tụ tập.
_ À. Minh phải đứng lớp nhưng chỉ đến 9h thôi.
_ Vậy địa chỉ đây. Xog thì cứ qua, nói là bạn tôi thì họ sẽ chỉ chỗ ngồi cho. Hiền nói rồi ghi lại địa chỉ trên giấy nhớ cho tôi.

_ Ừm. Tôi cười đáp trả lại.

Tối nay thật khổ cho mấy đứa nhóc bị tôi quát mà ko biết nguyên nhân, cũng chẳng biết sao tôi lại ko thể giữ bình tĩnh đến thế nữa. Bình thường thì chúng nó có sai, có quậy đến mấy tôi cũng chỉ mắng nhẹ rồi đùa lại ngay vậy mà hnay lại phạt lên, phạt xuống chúng nó. Ra khỏi lớp tâm trạng vẫn ko khá hơn vốn định về nhà luôn nhưng về giờ papa cũng chưa về. Nhớ đến tờ giấy nhắn của Hiền, tôi vẫy taxi đưa địa chỉ rồi ngồi suy nghĩ mông lung, ‘ko biết hnay sao đầu óc rối loạn thế? Ko tập trug đc việc gì cho ra hồn. Bực mình. Cái cảm giác này là gì chứ?’ tôi đag có cảm giác thấy khó chịu trog lồng ngực vs hình ảnh nụ cười của Tú Anh trưa nay. Hình như tôi muốn nụ cười ấy phải là của tôi chứ ko phải là cho tên ngốc nào gọi cho chị ấy. Bước vào quán nhìn lướt xung quanh để tìm Hiền, thì 1 cô phục vụ đã đi đến bên tôi hỏi:
_ Anh tìm ai?
_ Tôi tìm Hiền. Bạn chỉ giúp tôi đc ko? Dù hơi bất ngờ khi bị gọi là ‘anh’.
_ Dạ. Anh tên Minh phải ko ạ? Anh Hiền đag trên tầng 2. Anh theo em. Cô phục vụ vẫn nhẹ nhàng ko có chút bất ngờ gì khi biết tôi là con gái.
_ Vâng. Cảm ơn. Rồi tôi đi theo cô ấy.

Có 1 điều chắc chắn là tôi đag thực sự bất ngờ trc nơi này. Tầng 1 là 1 thế giới bình thường cho các nam thanh nữ tú tụ tập ăn uống. Nhưng tầng 2 hoàn toàn khác 1 nơi dành cho 1 thế giới mang tên Les, không gian êm dịu vs những bản nhạc trữ tình, các bàn đc bố trí thành những góc riêng biệt (hẳn người thiết kế nơi này cũng phải đau đầu lắm đây). 1 ko gian yên tĩnh thoải mái và đương nhiên ko có những ánh mắt soi mói kỳ thị của người lạ. Ở đây, người ta đag hòa nhập vào không gian như để quên 1 thế giới thực đầy nghiệt ngã ngoài kia, hít 1 hơi để cảm nhận sự thoải mái này tôi đi về phía cuối phòng nơi mà cô phục vụ nói Hiền đag ngồi đó. Để ý thấy 1 vài người nhìn tôi khi tôi đi qua mà ko khỏi thắc mắc ‘liệu họ có coi tôi là kẻ tội đồ nếu tôi chỉ muốn làm 1 sb để trả thù ko nhỉ?’ Hiền đag giơ tay vẫy khi tôi đi đến góc phòng, đứng dậy khoác vai tôi giới thiệu:

_ Đây là Minh, bạn học cũng là bạn đồng nghiệp của Hiền.
Nói rồi Hiền đưa tay giới thiệu từng người, nhóm bạn ấy cũng ko quá đông, nếu tính cả tôi mới chỉ là 9 người. Ngoài Hiền và Phương đã biết ra, thì còn Tú (là chủ quán này), Thanh là sb; tiếp đến là Vân, Yến, Nhung, Ngọc là fem. Họ đều có vẻ hòa đồng, vui vẻ và sẵn sàng chia sẻ mọi kinh nghiệm vốn có của mình. Tôi ngồi đó chỉ lắng nghe, đôi khi thêm vài câu nói đùa cho có phần. Thấy tôi có vẻ ko vui, Ngọc hỏi nhỏ:

_ Minh sao thế?
_ Ừm ko sao?
_ Có bồ chưa?
_ Đag trog quá trình chinh phục. Tôi cười ngượng.
_ Vậy cơ à? Chắc bạn đó xinh lắm nhỉ?
_ Phải người đó rất đẹp trog mắt tôi.(ko biết sao mình lại nói câu đó)
_ Minh yêu rồi đấy. Ngọc nói nhìn tôi. _ Thật đáng tiếc tôi lại đag bắt đầu có tình cảm với Minh.
_ Ơ? Tôi tròn mắt khi nghe Ngọc nói như vậy, cố cười vui vẻ tôi nói._ Mình thấy Tú và Thanh cũng đc mà.
_ Thanh thì đag theo Vân còn Tú thì lăng nhăng lắm.Ngọc cười.
_ Sao em lại ở đây?
Tôi ngước nhìn lên chủ nhân của giọng nói quen thuộc vừa cất lên ấy, Tú Anh xuất hiện thật lạ trog mắt tôi. Ko phải với bộ dạng quần jean, áo sơ mi công sở hàng ngày mà là với 1 cái váy trắng liền trông chị giống như cô gái bước ra từ truyện tranh thánh thiện, trog sáng dường như ko có tỳ vết gì từ gương mặt thanh tú, đôi mắt đen to tròn, đôi môi hồng luôn làm tôi thấy bối rối. Bên cạnh chị là 1 người trông khá chững chạc và đương nhiên là 1 sb. Hẳn là hắn ta khá nổi tiếng vì tôi thấy cả nhóm đag ngồi bỗng đứng dậy có vẻ bất ngờ. Tú mở lời đầu tiên:

_ Ủa. Hnay là ngày gì mà quán tôi lại có hân hạnh đc tiếp đón cả 2 người thế này?
_ 1 ngày đẹp trời phải ko em? Hắn kéo Tú Anh lại gần mình, hôn nhẹ lên tóc chị, rồi nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Tôi đag tức vì chuyện chị ta bỏ mình hồi trưa nay giờ lại nhìn thấy cái cảnh tượng này, thật thik trên ngươi mình. Xem ra cái tình cảnh 11 người đứng đó làm mọi người trog quán chú ý đến mức độ các tiếng nọi chuyện đã ngưng hẳn chỉ có tiếng nhạc âm thầm phát ra từ mấy cái loa mà thôi. Không hơi đâu mà đứng nhìn nhau mãi, tôi ngồi xuống nhấp ngụm trà trog cốc của mình, kệ những người còn lại muốn ngồi hay đứng thì tùy.
_ Sao ko trả lời? Tú Anh nhìn tôi thắc mắc.
_ Thôi Minh về đây. Hôm nay có lẽ chỉ là đến đây thôi. Mọi người ở lại chơi vui vẻ. Tôi nói với mấy người bạn mới quen rồi bước qua chị coi như ko nghe thấy gì.
_ Minh. Đứng lại. Tú Anh đi theo rồi nắm lấy tay tôi.
_ Sao? Tôi hất hàm quay ra hỏi.
_ Trả lời những câu chị vừa hỏi em đi. Tú Anh siết chặt tay tôi.
_ … nhếch môi cười 1 cái tôi lại quay đi, giật manh tay ra khỏi chị nhưng ko đc chị vẫn giữ chặt, quay lại nhìn Tú Anh, gửi thêm cho chị 1 cái nhìn lạnh lẽo tôi gạt tay chị ra rồi bước ra ngoài.
‘Tốt nhất là chị ta ko nên đi theo nếu ko thì hnay chị ta sẽ ăn đòn đủ với mình.’tôi tự nhủ, khi bước ra khỏi quán, và cố tìm 1 chiếc taxi để có thể về nhà.
_ Em đứng lại cho chị. Bỏ cái thói thích gì thì làm đấy của em đi. Tú Anh nói giọng nghe hệt ra lệnh khiến tôi ko thể nào chịu đc hơn.

Quay lại nhìn chị cố nén cơn bực tức vô cớ tôi ko muốn quá nóng vội để tuột mất chị bây giờ khi mà kế hoạch của tôi vẫn chưa đc thực hiện. Thở dài 1 cái, đành nhún nhường vậy, tôi cười nịnh với chị:
_ Xin lỗi. Tại hôm nay tôi có nhiều việc quá. Ban nãy lại cảm thấy ko ổn nên mới đi chứ ko có ý gì đâu. Thôi chị vào với bạn đi. Tôi hất hàm về phía cửa nơi tên kia đag chờ chị.
_ Hay là tại miếng dưa chuột sáng nay. Để chị đưa em về. Tú Anh lo lắng khi thấy tôi nói vậy.
Tôi lắc đầu, bây giờ nếu nói chuyện với chị lâu chắc chắn tôi sẽ mất bình tĩnh mà nói điều ko nên. Vì vậy mà tốt nhất nên để tôi bình tĩnh hơn đã. Đặt tay lên vai chị xoay về phía quán nơi có người đag chờ chị tôi nói:
_ Thôi. Chị cứ đi với bạn đi. Từ giờ ko phải đón tôi nữa đâu. Đang mùa làm dự án, tôi đi với bạn để tiện bàn công việc.
_ Nhưng mà… Tú Anh cố nói gì đó thêm, nhưng khi đã đứng trước người yêu chị thì chị ngừng lại, mỉm cười 1 nụ cười ấm áp với hắn rồi quay lại nói với tôi. _ Vậy em về cẩn thận. Nếu cần gì cứ gọi chị sẽ đến.

Gật đầu 1 cái, tôi mỉm cười với chị rồi ra phía taxi đag chờ chui tọt vào trong, vẫn quay lại để nhìn theo bóng dáng chị và hắn ta đi với nhau vào quán đó chợt lòng tôi thắt lại, ‘vì sao chứ? Thật ko thể hiểu nổi mình.Mày phải tự chấn chỉnh lại Minh ạ.’ Hít 1 hơi thở sâu, tôi vẫn đang sẽ thực hiện kế hoạch này cho dù có chuyện gì xảy ra.
Tú Anh cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay người mình yêu, nhưng giờ cô đang phân vân. ‘Không biết tại sao nữa?’ cô đang tự nhủ với chính mình. Ngay từ lần đầu gặp Minh cô đã có 1 cảm giác gần gũi đến khó tả. Nếu ban đầu cô nghĩ rằng đó chỉ là do mẹ Hà ngày nào cũng nhắc tới Minh khiến cô có cảm giác ấy. Nhưng khi cô muốn tiếp cận để bù đắp những năm tháng mà Minh phải xa mẹ Hà thì mọi chuyện lại khác. Cái cách nói chuyện đầy khó chịu có vẻ khinh khỉnh lạnh lẽo của Minh lại hoàn toàn khác với ánh mắt luôn khát khao tình cảm của hắn. Và cả sự thay đổi về ngoại hình rồi lời nói thách thức trong đêm đó khiến cô xao động. Tú Anh rất ít khi xao động với những lời nói đường mật nhưng những lời nói của Minh lại khiến cho cô phải xao xuyến 1 cách kỳ lạ, giống như 1 lực hút ko thể cưỡng lại. Nhưng giờ cô cũng đang yêu và được yêu, cô và người đó cũng đã trải qua không ít những nghi kỵ hiểu lầm mới đến được với nhau. Cô cần phải trân trọng thứ tình cảm này vì nó quá thiêng liêng và dễ vỡ còn Minh cô sẽ coi như em gái mà thôi giống như dự định ban đầu khi cô đến bên hắn.

Ông Huy vừa mới về đến nhà sau bữa tối với người vợ cũ giờ là phu nhân của 1 bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng trong và ngoài nước. Bữa ăn không khác gì tra tấn với ông và chắc chắn ông sẽ không đi nếu như bà ta không nói là có chuyện liên quan đến con gái của hai người. Ông đã từng rất hận bà ta khi đã bỏ cha con ông đi thậm chí đã từng nghĩ đến việc tìm và giết bà để hả giận. Nhưng giờ ông đã nghĩ thoáng hơn nếu như bà ta không bỏ đi ông sẽ không bao giờ tự đứng dậy được và thành công như thế này.Ông chỉ đang băn khoăn việc Minh có thể tha thứ cho bà ta không vì con bé đã rất khủng hoảng khi bà ấy bỏ đi cho đến bây giờ nó vẫn chưa thể nào ngủ được nếu trời mưa. Cho dù Minh đã lớn và trưởng thành nhưng vẫn cso cái tính trẻ con và hiếu thắng, nó có thể làm mọi việc để có thể đạt được thứ mình muốn nhưng cũng sẵn sàng phá đi nếu không theo ý mình.

Tôi vẫn chưa muốn về nhà lúc này, ban nãy thức sự tôi không hề muốn đẩy Tú Anh về phía tên kia nhưng tôi lại không có sự lựa chọn nào khác. Và giờ tôi đang gặm nhấm sự hối hận của mình trên 1 cây cầu nổi tiếng ở Hà Nội. Ngồi lặng trên lan can cấu đón những cơn gió mát, tôi muốn để hồn tôi được phiêu du cùng gió để chẳng phải suy nghĩ nhiều như bây giờ.(đoạn này là để đọc thôi chứ mọi người đừng dại mà ngồi lan can cầu nhá.)

_ Muốn chết hả kưng? Một giọng nói lạ phát ra từ phía sau lưng tôi.
_ … Quay lại nhìn người phát ngôn ra câu đó, tôi mỉm cười rồi lại hóng gió tiếp.
_ Trông cute boy, lại ăn mặc sáng sủa thế kia mà lại câm à? Giọng nói kia rõ là muốn khiêu chiến với tôi đây mà.
_ Không dám. Trông cô cũng hấp dẫn, ăn mặc cũng sexy vậy mà mắt lại có vấn đề không nhìn thấy tôi là con gái à? Mà ai bảo cô là tôi muốn chết hả? Tôi nhảy khỏi lan can cầu rồi đối diện với cô ta.
_ Ô. Con gái à? Không sao, nói chung kưng vẫn đẹp zai hơn cả thằng bồ vừa đá chị. Cô gái ấy cười chua chát.
_ A ha. Vậy là anh ta nhìn thấy được bình thường rồi đấy à? Tôi reo lên ánh mắt nhìn người con gái lạ 1 cách tinh nghịch.
_ Anh ta có bị mù đâu? À cậu muốn giễu tôi phải không? Cô ta cười lớn khiến 1 vài đôi bên cạnh chú ý.
_ Thông minh hơn tôi tưởng đấy. Tôi nhìn chị ta nháy mắt.
_ Chú em được lắm. Chị thích rồi đấy. giờ rảnh ko đi uống với chị. Chị ta lôi cổ áo tôi đi.
_ Xin lỗi tôi ko uống rượu với người lạ. Hơn nữa tôi ko thích uống rượu. Tôi gạt tay của người lạ đó ra khỏi áo mình.
_ Ko phải kưng cúng đang có tâm sự sao. Đã nghe câu này chưa nhất tửu giải thiên sầu đó.
Vậy là, tôi để mặc cho người lạ đó lôi đi, vì dù gì hôm nay tôi cũng đag khó chịu và không hiểu tại sao tôi lại có cảm giác có thể tin tưởng được chị ta. Chị ta đưa tôi đến 1 quán rượu vỉa hè, rồi gọi rượu uống, ‘trời ạ! Tiếng là được người ta mới uống rượu mà chị ta tu hết từ cốc này tới cốc khác cho đến khi say mềm mà tôi chỉ nhấp được 1 ngụm rượu.’
_ Này nhà chị ở đâu? Để tôi đưa về. Tôi lay lay chị ta dậy khi thấy chị ta nằm úp mặt xuống bàn.
_ Sao anh lại bỏ em? Nói đi. Chị ta cầm tay tôi níu lấy giữ chặt lên ngực mình mà gào.
‘Hic bị con gái cho chạm vòng 1 mà mặt mày đỏ tưng bừng.’ Tôi định giật về nhưng chị ta níu chặt quá đành xuống nước:
_ Anh ko bỏ em đâu. Mình về nhà đi. Nhà em ở đâu?
_ Ko. Em muốn về nhà anh? Chị ta ôm chặt lấy tôi nói.
‘Điên à? ’ papa mà biết chỉ có nước chết, nhưng mà giờ không dắt chị ta về nhà mình ko lẽ lại ném vào khách sạn mà say thế này lỡ đêm hôm có làm sao thì… Tôi thở dài đành phải để chị ta về nhà mình thôi. Cũng may là chị ta ngủ từ lúc lên xe nên việc cõng chị ta trog yên lặng vào nhà mà ko để papa biết mới được thuận lợi. Đặt ngời con gái lạ trên giường rồi phủ chăn đắp lại giữ ấm cho chị ta, bỗng trog lòng tôi có 1 ham muốn lạ thường, cúi xuống hôn nhẹ lên trán chị ta 1 cái. Đỏ mặt vì hành động tự phát đó, tôi tự đập vào đầu mình 1 cái rồi quay ra salon ngủ, hôm nay lại là 1 ngày dài với tôi.

Ly thức giấc, ‘Lại ở trong một căn nhà lạ.’ cô mỉm cười chán nản, hễ cứ chia tay người yêu lầ cô có thói quen muốn uống rượu và tối qua điều đó đã xảy ra. Cô đang chán nản và định tìm con bạn thân đi uống rượu thì lại nhớ ra tối đó nó có hẹn với người yêu. Đi lang thang ra cây cầu nổi tiếng về lịch sử chiến tranh của Hà Nội và giờ là nói nối tiếng cho đôi lứa hẹn hò cô bắt gặp 1 tên ngốc ngồi lên thành cầu tưởng hắn muốn tự tử hóa ra là chỉ ngồi hóng gió đã vậy lại đối đáp với cô 1 cách khá thú vị khiến cô nảy ra ý tưởng lôi hắn đi uống rượu với cô và đương nhiên hắn phải miễn cưỡng chấp nhận. Ly là 1 bác sĩ tâm lý ở 1 bệnh viện lớn trong thành phố, bạn gái thân nhất của cô vừa là đồng nghiệp và vừa là 1 người thuộc thế giời thứ ba như cô vì vậy mà hai người càng thân thiết hơn. Chỉ tiếc là hai đứa ko yêu được nhau mà chỉ thích sb nên đành phải chấp nhận. Ly trở dậy định bụng sẽ đi về trong im lặng không làm phiền ai nhưng vì đây là nhà người lạ mà cô lại không biết ra ngoài bằng đường nào nên đành đi đến bên salon nơi có tên kia đag ngủ lay dậy.

‘Sao số mình khổ thế này? Hai đêm liền phài nhường giường cho 2 con mụ khó chịu, rồi lại phải nằm salon thế này. Êm thì êm thật nhưng mà giở mình cái là lại lăn xuống đất ngay. Ta thề từ lần sau đứa nào mà ngủ phòng ta thì nhât quyết ta ko nhường giường cho đâu. Hic!’ tôi đang tự trách bản thân, khi lại nhường cái giường thân yêu cho1 người lạ, quằn quại mãi mới ngủ được thì bị người khác lay dậy.:

_ Yên đi. Vừa mới bắt đầu ngủ được 1 chút. Tôi càu nhàu.
_ Này dậy cho tôi về đi. Tôi còn phải đi làm. Người lạ hôm qua có vẻ đã tỉnh rượu và đag đòi về.
_ Chị thì ngủ sướng rồi còn tôi giờ mới ngủ, cho tôi thêm 5p nữa thôi. Tôi ko mở mắt nằm úp mặt vào trong salon.
_ Sắp muộn làm của tôi rồi. Xin cậu đấy. Người lạ đag năn nỉ.
_ Thôi được rồi. Tôi đâp đầu vào ghế 1 cái, rồi bật dây, nhỉn chị ta càu nhàu: _ Đi thôi nhanh lên cho tôi còn ngủ tiếp.
_ Không phải đi làm hay đi học à? Chị ta đi theo sau tôi hỏi.
_ Hôm nay học 1 ca lúc 9h30 nên ngủ nướng thêm chút.(tình hình là mỗi lần đang ở trạng thái thèm ngủ là ai hỏi gì cũng khai thành thật nên toàn bị hai đứa bạn thân tra khảo khi bị mất ngủ thì kiểu gì cũng khai sạch => ko làm được cách mạng).
_ Bao tuổi rồi?
_ 21.
_ Tên gì?
_ Minh. Ak, tra khảo đấy à? Đáng lẽ tôi mới là người được hỏi những câu đó sau khi cực nhọc cõng chị về đây rồi lại nhường giường cho chị nữa. Tôi bắt đầu tỉnh ngủ (có nghĩ là ko khai ra cái gì nữa đâu đừng có mà mơ).

_ Thế sao không lên giường mà nằm. Chị ta đáp lại ngon ơ.
_ Tôi không thích mùi rượu, cũng không thích ngủ chung, với lại nhỡ sáng ra tỉnh dậy chi lại hét um lên khi thấy tôi ngủ cùng, papa tôi mà biết thì ông đưa tôi lên nóc tủ xem gà khỏa thân cho xem.
_ Ha ha. Nhóc con thú vị. Chị ta cười khi bắt đầu theo tôi ra sân.
_ Nhóc con? Mấy tuổi mà dám nói tôi thế? Tôi cau mày mở cửa cho chị ta.
_ Hơn nhóc 5 tuổi. Chị ta vênh mặt lên khiến tôi nhớ đến Tú Anh.
_ Hay thật tối trước cũng có 1 người bằng tuổi chị nằm trên giường của tôi. Tôi mỉm cười nói.
_ Bồ à? Chị ta nháy mắt.
_ Chưa phải? Mà chị tên gì?
_ Nếu gặp lại nhóc sẽ biết. Nói rồi chị ta bỏ tôi ở cửa rồi tự ra ngoài vẫy taxi.
Nhún vai đi vào nhà, giờ điều tôi cần nhất là 1 giấc ngủ chứ chưa cần phải chú ý đến người lạ kia. Lại 1 ngày nữa sắp qua khi tôi đang chuẩn bị thu xếp đồ để về ở công ty, Hiền tiến về phía tôi nói:
_ Hôm qua Minh về ổn chứ? Hiền thấy lúc đi Minh có vẻ không vui.
_ Ko sao đâu. Hôm qua mình về nhà an toàn mà.
_ Vậy Minh thấy bạn Hiền thế nào?
_ À chưa nói chuyện nhiều nhưng thấy họ cũng khá thân thiện giống Hiền. Tôi cười vui vẻ.
_ Tốt. Hiền là người thchs nói thẳng nên nếu có gì ko vừa ý thì Minh cứ nói ra luôn đứng giấu nha.
_ Tôi coi Hiền là bạn mà, nên nếu ko thoải mái tôi sẽ nói ngay tôi ko phải là người thích giấu ở trong lòng đâu.
_ Vậy làm ổn rồi. Là cương vị 1 người bạn tôi khuyên Minh đừng tiếp xúc quá thân mật với Tú Anh. Người yêu chị ta ko phải là kẻ dễ chơi đâu.

_ Ừm cảm ơn Hiền, tôi sẽ cân nhắc. Xin lỗi mình nghe điện thoại 1 chút. Tôi nói cho qua chuyện vì vừa có tiếng điện thoại của ‘đại sư huynh’(đại sư huynh là đệ tử đầu tiên của thầy Thành, vì biết tôi ko giỏi nhớ tên nên ngay từ khi mới vào thây Thành đã bảo cứ gọi anh ta bằng đại sư huynh cho dễ nhớ)._ A lô. Đệ đây.
_ Vào viện *** nhanh thầy bị lên cơn đau tim.
Chỉ nghe có vậy thôi, tôi lập tức lôi Kiên ra khỏi đống thiết kế, rồi bắt thằng bạn quay về đón Linh cho đúng giờ một mình tôi chạy vào viện để tìm. Chạy 1 hồi cuối cùng cúng thấy đại sư huynh đang đứng trước phòng cấp cứu, tôi chạy lại hỏi:
_ Sao rồi huynh?

_ Vẫn chưa ra. Đại sư huynh nhìn tôi ánh mắt anh thể hiện 1 sự lo lắng.
_ Thầy sẽ ko sao đâu? Huynh an tâm đi. Nói rồi tôi kéo anh ngồi xuống rồi cùng đợi.
Trong lúc ấy tại bệnh viện nhưng lại ở 1 nơi khác, đag có hai cô gái xinh đẹp đag ngồi uống cafe và trò chuyện với nhau. Họ có khá nhiều điểm chung, cùng là bác sĩ trong cùng 1 bênh viện ở khoa tâm lý, họ là bạn thân và cả 2 đều là …fem. Nhưng cũng có khá nhiều điểm khác nhau giữa họ ví dụ như ba của 1 trong hai người đag làm việc trưởng của bệnh viện họ đag làm việc hay giờ chỉ có 1 người là đag hạnh phúc trog tình yêu còn người còn lại vừa mới chia tay.
_ Thằng khốn nạn ấy dám bỏ mày à? Tú Anh đạp hẳn cốc café xuống bàn.
_ Nói nhỏ thôi ko y tá nghe hết bây giờ? Ly ra hiệu cho Tú Anh.
_ Ừm. Đẻ tao bảo Vy cho nó 1 trận can tội… Vừa nói Tú Anh vừa lấy điện thoại để gọi cho Vy – người yêu cô.
_ Thôi đi mày. Có gì đâu mà loạn lên ko có nó thì có đứa khác mà. Ly giật điện thoại trên tay Tú Anh.
_ Mày ko sao thật chứ? Tú Anh nhìn con bạn chơi thân từ hồi Đại học của mình nghi ngờ.
_ Ừm. Ko sao mà. Ly cười với con bạn thân rồi nói tiếp._ Thôi đi về đi. Hôm nay mày có hẹn với Vy ko?

_ Ko. Hôm nay hắn bận rồi. Tao với mày đi với nhau. À mà hôm qua chia tay xog kiểu gì mày cũng đi uống rượu vậy sao ko gọi tao?
_ Bí mật ko thể bật mí. Ly cười bí hiểm rồi khoác vai cô bạn thân xuống tầng dưới nhưng vừa chuẩn bị đi ra ngoài cô đã nhìn thấy bóng 1 người quen chạy theo mặc kệ Tú Anh gào gọi đằng sau. Cô đứng nhìn thấy hắn đang đứng cùng 1 người con trai khác có vẻ khá thân mật, ko biết nói gì Ly đứng im 1 chỗ.
_ Minh sao em lại ở đây? Tú Anh đuổi kịp Ly thì thấy Minh đag ngồi đó.
_ Có chút chuyện. Còn chị? Tôi đứng dậy và nhận ra cả bà chị người lạ cũng đang đứng đó. _ Ta cũng có duyên quá phải ko?
_ Em quen Ly à? Tú Anh ngạc nhiên hỏi.
_ Ly? Ha ha. Tôi đã biết tên chị rồi. Tôi mỉm cười khi biết đc tên bà chị kia.



_ Cái bọn này cứ làm vướng chân ta. Giọng thầy Thành vang lên hậm hực đi ra khỏi phòng cấp cứu.
Tôi quay lại, chạy về phía thầy, ông ko phải là người thích bệnh viện (ai chẳng ghét bệnh viện cơ chứ =”=). Thầy Thành nhìn thấy cả tôi và đại sư huynh thi bắt đầu mắng như tát nước:
_ Ai bảo tụ tập ở đây mà đông đủ cả 2 con yêu quái thế này? (Tôi và đại sư huyng luôn bị thầy gọi là yêu quái mỗi lần hai đứa đánh nhau trog lớp học võ).
_ Con xin lỗi thầy. Tại thầy ngất con lo quá nên gọi Minh tới ko ngờ… (đại sư huynh luôn ôn tồn chẳng bù cho tôi).

_ Thôi giải tán. Mấy giờ rồi mà ko đi về, hôm nay ko định lên lớp à? Thấy càu nhàu, phẩy tay ra hiệu cho cả hai chúng tôi.

_ Hôm nay nghỉ. Tôi khoanh tay nhìn thầy.
_ Oắt con. Mày định cãi thầy à? Thầy Thành ẩn đầu tôi.
_ Thầy ăn chơi rồi, hôm nay nghỉ đi vừa ngất xong bộ định lấy huy chương ghi thành tích chắc. (Trong đám đồ đệ tôi là người duy nhất dám nói chuyện thất kính với thầy như thế, hehe trò kưng của thầy mà).

_ Được lắm oắt con, giờ mày còn dám ăn nói với thầy thế đó à? Ông Thành nghiêm mặt lại nhìn tôi.
_ Tùy thầy thôi. Hôm nay đến phiên em đứng lớp với thầy mà hôm nay em ko có hứng dậy suy ra em cho nghỉ. Mặt tôi tỉnh bơ khi nói.
_ Mày ko đứng lớp thì ta ko dậy đc chắc? Luân hôm nay đứng lớp với ta. Thầy hất hàm về phía đại sư huynh (giờ thì nhớ ra đại sư huynh tên Luân).
_ Dạ. Nhưng hôm nay em có việc bận ạ. Tôi đã nháy mắt trước với Luân nên đại sư huynh đã phản ứng lại ngay.
_ Phản rồi. Ông Thành lắc đầu rồi nói tiếp:_ Có hai đứa đệ tử tâm đắc thì 1 đứa bất trị (ám chỉ tôi) còn 1 đứa dại gái (ám chỉ đại sư huynh). Vậy Luân đưa thầy về con. Minh về nghỉ đi, đi học đi làm cả ngày ko mệt à? Ông Thành lườm tôi 1 cái.
_ Ko được em phải đưa thầy về nhà. Tôi nói nhất quyết.
_ Mày có biết đi xe đâu? Ông Thành quay ra cười đểu tôi.
_ Thì đi taxi. Thầy đừng hòng lừa em về xog bắt đại sư huynh đi dậy với thầy. Đại huynh về trước đệ đưa thầy về. Tôi quay ra nói với Luân.
Chỉ chờ có thế Luân cúi chào ông Thành cho phải phép rồi chạy biến, tôi mỉm cười quay lại nhìn ông thầy mái tóc đã có vài sợi bạc với ánh mắt cực nham hiểm (kiểu ý như thầy chạy sao thoát khỏi tay con. hehe). Quên mất hai bà chị đang chứng kiến từ nãy tới giờ tôi đẩy ông thầy khó chiều của mình đi trước, ra ngoài gọi taxi đưa thầy về. Sau khi bắt ông thầy ương bướng ăn uống tử tế, rồi uống thuốc tôi cũng về được nhà khi đã hơn 8h tối. Định bụng sẽ đi tắm rồi nằm nghỉ 1 cái cho hết cái ngày đen đủi này (ko biết tháng này tháng gì mà đen thế ko biết?). Nhưng đời thì quả thật ko như ta nghĩ và mong muốn là được vừa lấy được bộ đồ để thay tôi lại nhận đc điện thoại của Hiền:

_ Minh rảnh ko?

Tôi chần chừ nhưng khi nghe thấy những tiếng ồn ào đập chan chát trong điện thoại và giọng nói có vè ko mấy minh mẫn của Hiền thì tôi đành ngậm ngùi nói:

_ Có. Sao vậy?

_ Đến bar *** uống rượu với mình nha.
Nói xong Hiền dập máy, tôi ngán ngẩm vậy là lại thêm 1 ngày kết thúc bằng rượu ‘khổ ghê chứ.’ tôi tự nhủ rồi lết xác đến chỗ mà Hiền nói. Tiếng nhạc và tiếng người đang hòa vào nhau ở nơi này, 1 trong những quán bar tụ tập đông thanh niên nhất ở cái thành phố này, phải mất 1 lúc tôi mói tìm thấy Hiền đang ngồi trong 1 góc và tu hết cốc này hết cốc khác, bống dưng trong tôi có ý nghĩ ‘đã muốn uống sao ko cầm cả chai mà uống sao phải tốn công rót ra cho khổ.’. Lắc đầu đi về phía Hiến, giật cái cốc trên tay cậu ta ra tôi nói:
_ Đủ rồi đó. Uống nữa mai lấy ai làm việc?
_ Kệ tôi. Tôi gọi cậu đến để uống chứ ko phải gọi đến để cản tôi. Ko uống thì bước. Hiền có vẻ đã ko tự chủ đc những lời nói của mình.
_ Hiền sao thế? Tôi hạ giọng, ngồi xuống bên cạnh.
_ Phương đá Hiền rồi? Hiến nói cúi gằm mặt xuống.
_ Sao lại thế? Tôi ngạc nhiên vì mới hôm trước thấy hai người còn nồng nàn lắm mà.
_ Tú … Hiền nói ra cái tên ấy rồi cầm cả chai rượu lên tu.
Thì ra là tên Tú đó, lần trước cũng đã nghe Ngọc nói qua về con người này. Tôi ko biết khuyên Hiền thế nào cả vì bản thân đã thất tình bao giờ đâu, giật cái chia trên tay cậu ta, tôi tu lấy 1 hơi và nói:
_ Thôi được hôm nay uống cho say rồi mai ta làm lại cuộc đời khác. Trên đời này thiếu gì các em xinh tươi chứ.

_ Phải đó. Minh đúng là bạn tốt. Nào uống đi.
Tối qua bị mời uống hụt, hôm nay lại uống như lấy thành tích xem ra cuộc đời mình chỉ có thể gắn với rượu thôi. Ngó nhìn đồng hồ đã gần 12h đêm, quán bar này chưa có dấu hiệu muốn đuổi khách đóng cửa mà có khi còn tụ tập đông hơn, tôi lôi Hiền ra ngoài hóng gió và viện cớ đi quán khác uống Hiền mới chịu đi. Ko khí thoáng đãng bên ngoài giúp tôi thấy thoải mái hơn cái ko khí ngột ngạt trong cái bar ấy. Quàng 1 tay Hiền qua đầu tôi lại làm cái công cuộc hôm qua là gọi taxi và đưa khổ chủ về nhà (may là lần trước đã đưa Hiền về 1 lần nên vẫn còn nhớ nhà). Ngôi nhà rộng vắng tanh, Hiền chạy thẳng vào nhà vệ sinh nôn lấy nôn để (trới ạ. Biết khổ thế sao uống nhiều vậy… đúng là thất tình) đỡ cậu ta vào phòng rối ngh elair nhỉa mấy câu đại khái như: _ Phương sao em bỏ anh., rồi thì :_ Nó có gì tốt hơn anh chứ… đại khái là than vãn vì bị đá nghe mà nhức cả đầu.
_ Hiền ở 1 mình được ko? Tôi nhìn Hiền khi thấy cậu ta lếch thếch ra khỏi nhà vệ sinh.
_ Ko sao đâu. Minh cứ về đi. Cảm ơn Minh về tối hôm nay. Hiền gượng cười nói.
_ Bạn bè đừng khách sáo. Thôi vậy tôi về đây.
Quả thực tôi rất muốn ra về, vì tôi ghét mùi rượu và tôi ko thích ở với người say (may mắn là papa ko thik rượu). Về đến nhà, 1 lần nữa tôi định bụng sẽ bay lên cái giường ấm áp ngọt ngào của mình nếu như…


5. Chương thứ năm: Hải


Quả thực tôi rất muốn ra về, vì tôi ghét mùi rượu và tôi ko thích ở với người say (may mắn là papa ko thik rượu). Về đến nhà, 1 lần nữa tôi định bụng sẽ bay lên cái giường ấm áp ngọt ngào của mình nếu như…(‘nếu như’ từ mà trong từ điển thể hiện sự tiếc nuối 1 việc nào đó dù nhủ hay lớn mà trong trường hợp này đó là giấc ngủ ngàn vàng trên chiếc giường yêu quý của tôi đang tắt ngúm khi nhìn thấy cái ô tô đỏ và chủ nhân đang hết sức mất bình tĩnh đứng trước cửa nhà tôi). Chưa bao giờ tôi cảm thấy ngán về nhà như lúc này, nhưng giờ ko về thì biết đi đâu. Lẳng lặng bước về phía cổng nhà mà ko để ý thấy 1 bóng người đứng trước từ trong ngõ đi ra trước mặt tôi, trong ko khí tôi còn nhận thấy mùi rượu đag nồng nặc trên người kẻ đối diện.

_ Anhh nhìn thấy em từ đừng xa. Chỉ ko ngờ sau khi mình chia tay em lại thay đổi nhiều thế? Giờ em đã giống hệt 1 thằng con trai rồi đấy. Hải nói xog cầm chai rượu lên nốc tiếp.
_ Cảm ơn anh quan tâm. Nhưng hnay muộn rồi anh về đi tôi ko có hứng nói chuyện vào cái lúc này. Tôi ko muốn Tú Anh thấy chuyện này.

_ Anh sai rồi mình quay lại đi. Hải lảo đảo bước về phía tôi định ôm.
Tôi né người tránh vòng tay của anh ta, kể cả hôm nay có uống rượu tôi cũng ko cảm thấy mùi rượu trên người nồng bằng mùi rượu của Hải vừa thoáng qua, ‘thật khó chịu.’ Tôi cau mày nói:
_ Anh về đi. Mai tỉnh táo thì mình nói chuyện.
_ Ko. Anh muốn nói bây giờ.
‘Bây giờ ư? Bây giờ đã hơn 1h sáng và tôi cần ngủ chứ ko phải nói chuyện với 1 kẻ say và 1 người khó chịu đang đứng trước nhà. Giời ơi cái thân tôi.’ Đau đầu quá, tôi mệt mỏi nhìn Hải :
_ Mai đi được ko? Em cần ngủ.
_ Anh đã nói là anh muốn nói chuyện cơ mà. Từ trước tới giờ chưa ai dám làm trái lời anh đâu em biết ko? Hải quát lên làm cả chủ nhân chiếc ô tô đỏ kia để ý và bắt đầu nhìn về phía tôi và anh ta.
_ Đến bao giờ anh mới hiểu là tôi ko thích anh? Tôi cũng đang mất dần bình tĩnh và nguy cơ hải chịu trận là rất cao.
_ Anh xin lỗi mà. Anh thành thật xin lỗi em. Hải lảm nhảm như nói chuyện 1 mình rồi gục xuống.
Tôi thở dài cố gắng hết sức đang có dìu Hải về phía cửa nhà (lòng tốt ko dưng lại trỗi dậy và muốn giúp đỡ thằng cha này).
_ Anh muốn uống tiếp. Em uống với anh nha. Hải lẩm bẩm khi tôi đag khổ sở dìu cái thân hình nặng trịch của anh ta.
_ Ừ. Đi thẳng lên tôi mà còng cả đời là anh ốm đòn. Tôi cố gắng nói.
_ Ai đây? Tú Anh hỏi khi tôi dìu được Hải đến cổng.
_ Bạn tôi. Tôi nói rồi ẩn Hải dựa vào bờ tường để mở cửa.
_ Vác bạn trai về nhà vào đêm hôm là ko tốt. Tú Anh nhăn nhó nói sau lưng tôi.
_ Biết thế. Tôi đẩy cửa ra rồi lại lôi Hải 1 cách khó nhọc.
Vào được đến phòng khách, ẩn Hải xuống ghế tôi chui vào bếp pha nước chanh và mật ong rồi tu hết 1 mạch cho bớt đau đầu vì rượu và đỡ khát. Pha tiếp cốc khác, rồi mang ra ngoài cho Hải, đặt cốc xuống bàn tôi nói:
_ Uống đi.
_ Anh muốn uống rượu.
_ Rượu đấy hơi ngọt nhưng ngon lắm. Tôi nói dối.
Hải nốc cạn 1 hơi rồi lại nằm phịch xuống ghế, ko buồn nhìn anh ta thêm 1 giây nào nữa tôi định rút điện thoại di động ra gọi điện nhưng ko thấy máy đâu cả đành ra cái máy bàn gọi cho Kiên, nó nhấc máy ngay sau loạt chuông đầu tiên chứng tỏ nó đang ở cạnh điện thoại.
_ Gì mày?
_ Qua nhà tao đón ông anh họ mày về đi.
_ Sao ông ấy lại ở nhà mày?
_ Chịu. Đang say nằm vật ra đây này. Mày mà ko qua đón là bố mẹ ông ý báo trẻ lạc đấy.
_ Ừ. Tao qua đây.
Ko đầy 10 phút thằng bạn thân đã sang được nhà tôi bằng taxi để rước anh họ của nó về. Tự mở cửa vào thấy tôi đang ngồi xem hoạt hình còn Hải đang nằm trên ghế nó tếu táo:
_ Cứ để bố mẹ ông ý báo trẻ lạc xem sao?
_ Ừ. Rồi tao mà bị bắt thì tao khai mày là tòng phạm nhá. Tôi hất hàm nhìn Kiên.
_ Sao em có thể lôi con trai về nhà vào tối đêm hôm khi ba em đang đi công tác thế này nhỉ? Tú Anh bây giờ mới từ đâu đi ra, chắc là từ phòng tôi đi ra vì thấy trên tay chị ta là di động của tôi._ Có cái điện thoại mà em cũng để ở nhà nhìn xem chị gọi cho em có đến cả chục cuộc ko?
Nhận lấy điện thoại từ tay chị ta, tôi quay ra Kiên nói:
_ Thôi vác ông ấy về đi. Ko lại lắm chuyện.
_ Ừ. Mày tiễn tao ra cửa nhá.
Tôi gật đầu đi với Kiên, rõ ràng là nó có điều muốn nói chứ bao năm nay rồi tôi có bao giờ thèm mở cửa cho nó ra vào đâu tự nó làm đấy chứ.
_ Mày với bà chị xinh tươi kia là thế nào?
_ Chả thế nào cả? Chỉ là 1 con đỉa bám vào tao thôi.
_ Mày còn nhớ những gì tao nói ko?
_ Mày với tao nói chuyện nhiều thế sao tao nhớ nổi?
_ Tao đã nói dù mày có thế nào tao với Linh vẫn sẽ là bạn tốt của mày.
_ Ừ. Biết vậy.
Tôi vẫy chào Kiên khi nó chui vào taxi rồi quay vào nhà, Tú Anh vẫn đứng đó khoanh tay chờ câu trả lời của tôi xem ra chị ta bắt đầu biết kiên nhẫn hơn so với lần đầu gặp tôi. Nhưng hôm nay quả là 1 ngày quá sức với tôi khi vừa phải học, đi làm, chăm lo cho ông thầy bướng bỉnh, uống rượu với 1 người bạn vừa bị thất tình, chịu sự lải nhải của Hải… (ko hiểu sao tất cả những việc ấy cứ phải diễn ra cùng 1 ngày cơ chứ.) kệ Tú Anh đứng đó, tôi đi qua chị để về phòng gieo mình xuống cái giường ngọt ngào ấm áp để ngủ. Một bày ta mát lạnh sờ lên trán tôi, cùng với 1 câu hỏi nhẹ nhàng:
_ Em mệt à?
_ Ừ. Để tôi ngủ chút sắp sáng rồi còn phải đi học đi làm nữa.
_ Ok. Nói xong Tú Anh nằm xuống cạnh tôi.
Tôi vẫn nhắm mắt nói:

_ Chị ra ghế ngủ hộ tôi đi. Tôi ko ngủ được chung với ai đâu.
Lặng lẽ Tú Anh đi về phía ghế mà ko gây ra tiếng ồn nào, vậy mà ko hiểu sao tôi lại bắt đầu thấy tôi nghiệp cho chị ta. Tiểu thư như chị ta chắc chắn chưa phải ngủ ghế bao giờ có khi có cả hàng trăm thằng sẵn sàng nhường giường cho chị ta ấy chứ.
_ Chị về giường ngủ đi. Để tôi ra ghế.
Tôi bật dậy, lủi thủi ra ghế nhưng Tú Anh nhanh chóng níu lại nói:
_ Ngủ chung đi. Chị sẽ ko gây ồn ào đâu mà lo.
Tôi ko trả lời, nằm lại xuống giường quả thật khó mà cưỡng lại cái giường êm ấm của mình. Một mùi hương nhẹ thoang thoảng xuất hiện khi Tú Anh nằm xuống, tôi gần như tỉnh hẳn khi bắt đầu cảm thấy mùi hương ấy quá ngọt ngào và mê hoặc. Nhưng rồi giấc ngủ cũng nhanh chóng kéo, tôi dần chìm vào 1 giấc ngủ êm đềm.
Sau khi nghe kể lại cuộc gặp gỡ tình cờ của Minh và Ly, Tú Anh ko thể nào ko suy nghĩ về Minh. Nếu như những gì Ly nói là thật ko lẽ Minh thật sự thích cô để đến mức buồn bã ngồi lên tận lan can cầu khi gặp cô đi với người khác. Sau khi đưa Ly về cô đến nhà Minh ngay vì biết hôm nay ông Huy lại đi công tác xa, Minh lại phải ở nhà 1 mình. Vậy mà đến chờ mãi gọi điện mãi mà ko thấy người đâu, rồi tự dưng Minh xuất hiện với 1 tên con trai lạ miệng cứ lảm nhảm gì đó về chuyện quay lại, tha thứ còn Minh thì vẫn cứ lạnh lẽo khinh khỉnh như mọi khi. Rồi cả cái vẻ mặt mệt mỏi của Minh đủ thấy hôm nay hắn chăc phải chịu nhiều áp lực vì vậy mà cô ko muốn hỏi thêm, ko gian trong phòng đầy tĩnh lặng tiếng thở đều đều của Minh bên cạnh khiến cô có cảm giác yên ổn như lần đầu ngồi ngắm sao trên nóc nhà Minh. Quay về phía Minh nhìn ngắm khuôn mặt hắn, 1 khuôn mặt với vẻ thư sinh, trông có vẻ ngoan ngoãn hiền lành chứ ko khó chịu cau có như lúc thức. 1 ham muốn trỗi dậy lên trong cô khi ngắm nhìn môi Minh, có cảm giác muốn có được đôi môi kia, lay nhẹ Minh để đảm bảo là hắn đã ngủ. Minh chau mày khi bị đánh động nhưng lại nhanh chóng giãn chân mày ra chứng tỏ là đã ngủ say rồi. Tú Anh tiến gần đến, môi cô chạm nhẹ môi hắn,cảm giác điện giật chạy dọc cơ thể (cảm giác mà đã lâu Vy – người yêu cô ko mang lại cho cô). Và cô muốn 1 nụ hôn hoàn chỉnh, để có thể tìm lại cảm giác này, lưỡi cô chạm vào lưỡi Minh, khiến hắn giật mình tỉnh giấc, mắt tròn vo ra nhìn cô. Tú Anh đỏ mặt chỉ biết nhìn lại.

Giấc ngủ thật dễ chịu, đang tận hưởng cái cảm giác dễ chịu ấy thì ko biết có cái gì đag phá mình, có cảm giác cái gì đó đang chạm vào môi rồi tìm lấy vào bên trong miệng mình. ‘Ak. Gì thế này?’ Tôi mở mắt rồi chiêm ngưỡng cái vẻ mặt đỏ tưng bừng của kẻ cướp nụ hôn đầu của mình. Đẩy chị ta sang bên phần giường còn lại, tôi ngồi dậy ko để cảm giác nóng bừng đang chạy dọc cơ thể:
_ Ngủ cũng ko xong.
_ Để chị ra ghế ngủ. Tú Anh đứng dậy nói.
_ Đã ngủ ghế bao giờ chưa?
Tú Anh lắc đầu. Tôi ngám ngẩm nói:
_ Thôi chị ngủ ở giường đi. Tôi ra ghế.
_ Em đang mệt mà. Tú Anh nói nhưng tránh nhìn vào mắt tôi.
_ Ko sao đâu. Tôi đứng dậy.
_ Hay cứ ngủ cùng giường chị sẽ ko làm thế nữa đâu. Tú Anh nắm lấy tay tôi níu lại.
_ Thật nhá. Sắp sáng rồi chị mà làm thế này vài lần nữa là tôi lại thêm bệnh mất ngủ đấy.
_ Ừm. Nói xong Tú Anh nằm hẳn xuống giường quay lưng lại.
Tôi cũng vây, ko kêu ca hay nói gì về chuyện ban nãy. Bị đánh thức vào buổi sáng bằng 1 giai điệu lạ, tôi chưa phản ứng với cái giai điệu ấy, thì 1 tiếng nói sát bên tai vang lên, giọng ngái ngủ:
_ Nghe máy đi kìa.

Đâu phải nhạc chuông báo thức của tôi, cũng đâu phải nhạc di động mà sao tiếng nói ấy gần thế nhỉ, mình đang ngủ ở phòng mình cơ mà. Tôi từ từ mở mắt ra rồi giật mình với tình trạng hiện tại của bản thân và người ngủ nhờ. Rõ ràng tối qua mỗi đứa 1 góc vậy mà sáng dậy, chị ta ôm chặt lấy eo tôi, 1 tay tôi làm gối cho chị ta tay còn lại cũng đang ôm lấy Tú Anh. Mặt sát mặt khiến tôi cảm nhận được cả hơi thở đều đều của Tú Anh nữa, rồi chị ta rúc vào cố tôi như để tìm hơi ấm hay là để tránh tiếng ồn đang phát ra, người của hai đứa tôi đã ko còn khoảng cách, may mà né đầu đi ko là lại mất nụ hôn số 2 vào tay chị ta ngon lành.

_ Tú Anh. Dậy đi. Tôi lay lay Tú Anh.
_ Ko. Nói xog rúc tiếp mặc dù ko biết còn chỗ để mà rúc vào người tôi tiếp ko chỉ thấy vòng tay chị đang ôm tôi ngày càng chặt hơn.

_ Ko thì thôi. Nhưng chị phải để tôi thở với chứ. Tôi vừa nói vừa cố gạt tay của Tú Anh ra.
Tú Anh giật mình tỉnh giấc, đêm qua giấc ngủ đến hơi muộn nhưng thật êm đềm. Trong giấc ngủ cô tìm thấy được một mùi hương êm dịu, ấm áp và gần gũi, ôm chặt lấy cái mùi hương ấy thì bị tiếng chuông điện thoại gọi dậy nhưng cô lại ko muốn rời cái hơi ấm đang có ấy ra. Hãy còn ngái ngủ theo bản năng cô gọi người tắt chuông nhưng khi nghe thấy tiếng Minh thì cô bừng tỉnh, hai tay cô đag ôm chặt lấy hắn, còn hắn đag 1 mực gỡ tay cô ra.

_ Chuyện từ đêm qua đến sáng nay chỉ có người trong phòng này biết thôi đấy nhá. Tôi nói khi nhìn thấy Tú Anh đã tỉnh rồi mặc chị ta đang đỏ mặt ngồi đó, tôi đi thay đồ để bắt đầu ngày mới.
_ Để chị đưa em đi học. Tú Anh nói khi thấy tôi bước ra ngoài.
_ Kiên đang chờ rồi. Dạo này đag mùa dự án, tôi với nó đi với nhau còn bàn bạc cho dễ, chị cứ đi làm đi. Tôi khoác ba lô lên vai rồi đi ra ngoài còn Tú Anh lầm lũi theo sau ko nói 1 lời.
Ra đến cửa, Kiên đã chờ tôi (thằng này nổi tiếng đúng giờ), nhìn Tú Anh lên xe phóng đi xog tôi cũng ngồi sau xe Kiên bắt đầu đi làm (may mắn là tối qua được ngủ ngon ko chắc hnay ngất trên đường mất). Hiền đến khá sớm và tỏ vẻ như tối qua ko có chuyện gì còn tôi thì rõ ràng là ko như thế, đau đầu cộng với cái dạ dày đang bắt đầu hành hạ khiến cho cả ngày hôm nay lại trở thành 1 ngày đầy đọa.

_ Để tao đưa mày về nhà. Kiên cau có nhìn tôi khi thấy tôi đang quằn quại ngồi cạnh bản vẽ.
_ Thôi buổi cuối rồi tao ở lại với mọi người. Tôi xua tay.
_ Minh về đi, để Hiền ở lại làm với Kiên là được mà. Hiền cũng ủng hộ.
_ Ko sao đâu. Cố gắng làm nốt mai là rảnh rỗi rồi tha hồ nghỉ mà. Tôi cố gắng cười.
Biết tính tôi ngang ngạnh, hai đứa đó cũng ko thèm khuyên nhủ gì nữa lại quay trở về làm công việc của mình. Khi mọi thứ hoàn thành cũng đã gần 8h tối, Kiên lại đưa tôi về như thường lệ, trong lúc đag đứng đợi thằng bạn lấy xe, Hiền nói chuyện với tôi:

_ Xin lỗi Minh. Nếu biết dạ dày Minh ko tốt Hiền đã…
_ Ko phải tại Hiền đâu. Tại dạo này công việc nó thế chứ vài hôm nữa xong xuôi mọi thì tôi lại ổn ấy mà. Hơn nữa bạn tốt là phải chia sẻ lúc khó khăn chứ.
_ Ừm. Cảm ơn Minh. Tôi cũng có 1 lời khuyên cho Minh. Đó là về Tú Anh và Vy.
_ Vy nào? Tôi tròn mắt hỏi.
_ Người yêu Tú Anh đó, Minh ko biết sao, người mà Minh gặp đi cùng với Tú Anh tối hôm nọ.
_ À. Bây giờ tôi mới biết tên của người yêu chị ta. _ 2 người bọn họ thì sao?
_ 2 người họ là những người rất khó đụng đến.
_ Vậy à? Tôi lại muốn thử xem nó thế nào. Tôi nhếch mép cười.
_ Nghe đồn tính Minh ngang bướng bây giờ mới được chứng kiến quả là bái phục.
_ Ha ha. Nhận ra thì đã muộn rồi. Thôi tôi về đây. Tôi lên xe Kiên khi thằng bạn phóng xe ra.
_ Thôi vậy. Nhưng nếu có gì cần giúp đỡ cứ nói với Hiền nhá.
Tôi gật đầu rồi ra hiệu cho Kiên phóng đi, gió ùa làm ù hết cả tai tôi, dựa vào vai Kiên tôi nói:
_ Về nhanh mày tao ngất đến nơi rồi.
_ Đã bảo rồi. Ai kêu cứ cố. Kiên làu bàu nói.
_ Nói ít thôi. Tao đạp cho 1 trận bây giờ.
_ Có giỏi thì giữ sức mà về đến nhà đi đừng cố quá mà thành quá cố thì khổ.
_ Biết thế. Tôi gục gục đầu nói. _ À nhớ đỗ vào hàng cháo đầu ngõ nhà tao để mua về ăn nhá hnay papa đi vắng.
_ Tao dặn Linh nấu cháo rồi. Giờ Linh đang ở nhà mày mà.
_ Hơ. Được thế thì còn gì bằng. Thầm cảm ơn hai đứa bạn tốt luôn lo lắng cho tôi.
Linh nhanh chóng dọn dẹp sách vở, Kiên vừa gọi điện báo cho cô Minh lại bị đâu dạ dày. Qua chợ đi mua đồ nấu món cháo Minh thích nhất rồi qua nhà Minh nấu luôn (Vì thường xuyên phải ở nhà 1 mình nên chú Huy đã đưa cho cô 1 bộ chìa khóa nhà cho Linh để chăm sóc Minh mỗi lần nó bị ốm). Linh và Kiên cũng đang khá băn khoăn về sự thay đổi của Minh trong thời gian gần đây mà cô nghi ít nhiều cũng có tác động đến sự xuất hiện trở lại của mẹ Minh và cô con gái kia cũng chỉ là cái đà để Minh trả thù bà ta. Minh là con người có tài nhưng hơi nhẫn tâm ngoại trừ cô và Kiên ra chưa thấy Minh tha lỗi cho ai nếu phạm lỗi với nó cả. Đang hý hoáy trong bếp, bỗng có tiếng chuông cửa Linh lầm bầm rủa ko biết ai phá đám ra đến cửa. Một cô gái xinh đẹp xuất hiện trong bộ đầm xanh, bên cạnh là chiếc xe mui trần màu đỏ đang nhấn chuông ngó nghiêng nhìn vào nhà.
Tú Anh ko thể nào tập trung trong suốt ngày làm việc hôm nay. Chính vì vậy khi xong việc cô đến nhà Minh ngay vì cô biết ông Huy phải cuối tuần mới về. Ko biết sao cô lại mong ngóng muốn nhìn thấy gương mặt Minh ra mở cửa, nhưng khi vừa thấy 1 cô gái lạ ra mở cửa trên người vẫn mặc nguyên tạp dề, lòng cô chợt chùng xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm.

_ Chị tìm ai? Linh nói mặc dù đang nghi ngờ người ở ngoài cửa là người cô đang nghĩ đến.
_ Tôi tìm Minh. Minh có ở nhà ko bạn? Tú Anh đáp lại.
_ Nó sắp về rồi. Chị có muốn vào nhà chờ ko?
Tú Anh gật đầu, Linh mở cửa rồi nói tiếp:
_ Chị cứ ngồi chơi. Tôi đag nấu đồ ăn cho Minh.
_ Em là gì của Minh? Tú Anh hỏi tò mò.
_ Bạn thân nhất của Minh. Còn chị? Linh nói vọng ra từ bếp.
_ Chị là bạn. Tú Anh nói giọng hơi chùng khi biết Linh là bạn thân của Minh.
_ Ui. Mùi thơm quá Linh ơi. Tôi đi từ ngoài vào gào lên. _ Sắp xong chưa tao đói rồi. Chị đến đây làm gì? Tôi nhìn Tú Anh hỏi.
_ Sắp xong đi tắm, uống thuốc đi rồi ăn.
_ Ok. Quên mất vừa hỏi 1 câu với Tú Anh tôi nghe lời Linh chạy thẳng về phòng.
Tú Anh nhìn theo Minh, hẳn Linh là người rất có vị trí trong Minh đến mức độ nói cái nghe ngay chứ ko như cô nói mãi mà Minh có nghe đâu.
_ Chị uống nước đi. Kiên di theo sau Minh vào nhà nhìn thấy Tú Anh ngồi đó nên lịch sự mời nước.
_ Cảm ơn em. Em và Minh thân nhau lắm nhỉ? Tú Anh nhìn Kiên.
_ Vâng. Em, Linh và Minh là bạn thân với nhau từ hồi mẫu giáo. Kiên cởi mớ nói.
_ Thế à? Mấy đứa chắc hiểu nhau lắm.
_ Dạ. Cũng tương đối. Trong ba đứa Minh là đứa dễ mà khó gần nhất đấy chị ạ.
_ Sao lại dễ mà khó gần? Em nói chị ko hiểu gì cả.
_ Vì hễ nó có thiện cảm với ai nó sẽ thân thiện đến mức có thể hy sinh về người đó cho dù chỉ là người mới quen nhưng nếu có ác cảm thì… Kiên cười nhạt ko nói thêm nữa, cũng là để cảnh báo Tú Anh ko nên động đến con bạn thân của mình.

_ Ăn thôi. Tao ngất đến nơi rồi. Tôi quay trở lại phòng khách sau khi đã làm những gì Linh ‘sai bảo’.
Cả 4 người ngồi vào bàn ăn mà ko nói với nhau câu nào, bất công ở chỗ là chỉ có 1 mình tôi vì bị đau dạ dày phải ăn cháo còn lại cả 3 người kia đều ăn cơm ngon lành. Linh phá tan sự im lặng của bữa ăn bằng lời cảnh báo với tôi.
_ Mày nghỉ ngay cái chỗ thầy Thành đi nhá. Bây giờ có việc làm rồi lại phải đi học nữa chứ có rảnh rỗi như hồi cấp 3 đâu mà còn đòi đi dạy hộ.
_ Nhưng mà… Tôi định cãi lại.
_ Nhưng nhị cái gì nhìn mày xem có phải người da vàng nữa ko hay bắt đầu chuyển sang da xanh rồi.
_ Ừ. Để tao nghĩ đã. Tôi nhẫn nhịn.
_ Ko nghĩ ngợi gì cả mai mày mà ko nói là tao đến chỗ đó nói cho hộ đấy. Linh vừa nói vừa lườm.
_ Phải đấy. Mày xin nghỉ là đúng. Kiên vào hùa với Linh.
_ Thằng kia im đi đừng có vào hùa với vợ mày. Tôi nhìn qua Kiên làm thằng bạn im bặt.
_ Sao mày dám quát chồng tao. Linh bênh Kiên.
_ Ak. Bị quây. Chị ko lên tiếng ủng hộ tôi đc à? Thấy tội nghiệp Tú Anh mà ở đây có 4 người 2 đứa kia về 1 phe rồi nên 1 côn đôi việc tôi cũng ko muốn để chị ngồi im 1 chỗ và lôi kéo người còn lại về phe mình.

_ Ơ. Chị thấy Linh nói đúng. Em nên nghỉ ngời bớt đi. Tú Anh nhìn tôi nói.(chiến sự mất cân bằng 3 chọi 1)
_ Đấy thấy chưa. Linh cười với Tú Anh.
_ Trời ơi. Chẳng phải chị nói muốn giúp đỡ tôi bù đắp cho tôi vậy mà về phe tôi lấy 1 lần mà cũng ko xong thất vọng tràn trề. Tôi ngán ngẩm lắc đầu.
_ Nhưng mà em nói là em ko cần cơ mà. Sao giờ lại kêu chị? Tú Anh tròn mắt ra nhìn tôi.
_ Thôi cấm lôi kéo. 3 chọi 1 mày ko đua được thì đừng có cố. Linh hất hàm nhìn tôi.
_ Kiên. Mày về dạy lại vợ đi. Mà hai bà ý về phe nhau thì mày phải về phe tao chứ. Tôi vẫn tiếp tục kiếm đồng minh.
_ Ko dám đâu. Tao mắc chứng sợ vợ. Kiên nói nhìn qua Linh để nhận 1 nụ cười khen thưởng của người đẹp.
_ Thôi xong. Số phận đen đủi bạn bè hắt hủi. Tôi lắc đầu chán ngán ngồi ăn nốt chỗ cháo của mình.
_ Biết thế thì phải tự biết chăm sóc cho mình đi. Linh vừa gắp đồ ăn vào bát vừa nói.
_ Vâng ạ. Linh này. Tôi mỉm cười nhìn Linh.
_ Gì? Linh ngừng đũa nhìn tôi.
_ Cảm ơn mày.
_ Sắp bão à? Linh ngạc nhiên nói.
_ Zề? Tôi cau có nhìn Linh.

_ Tự dưng cảm ơn tao. Kinh quá mày ơi. Linh nói mặt thê hiện cảm xúc như xem phim kinh dị.
_ Tao ghét mày. Tôi cười với con bạn thân.
_ Ờ. Cái này tao nhận. Mà lát nhớ uống thuốc nghe chưa? Mà đưa di động đây. Linh đưa tay lấy di động của tôi bấm số 1 trong phím quay nhanh kiểm tra, khi tiếng chuông điện thoại của con bạn vang lên thì Linh trả lại máy cho tôi rồi nói tiếp._ Tốt, pin đầy, tao vẫn là số 1 của mày nhớ chưa?
_ Ok. Tôi nháy mắt.
_ Kiên rửa bát. Minh gọt hoa quả. Còn 2 chị em mình ra ngoài đi. Linh phân công cho mọi người, cả Kiên và tôi quen rồi thì ko sao vậy mà Tú Anh cũng răm rắp nghe lời mới kinh (nói cho oai chứ Tú Anh có phải làm gì đâu ngoài việc ăn và đứng dậy).
Khi chỉ còn cả 2 trong phòng khách Linh mới thể hiện khả năng chỉ đạo của mình (con bạn làm lớp trưởng từ hồi đi học cấp 1 cho tới bây giờ mà).
_ Em hy vọng chị sẽ ko gặp Minh nữa?
_ Chị ko hiểu rõ ý của em lắm. Tú Ạnh hơi bất ngờ về câu nói của Linh.
_ Minh ko bao giờ giấu em chuyện gì. Em biết chị muốn bù đắp cho Minh vì đã cướp mẹ nó. Nhưng Minh ko muốn và kể từ khi chị xuất hiện chị đã làm Minh thay đổi rất nhiều. Linh nhìn thẳng vào mắt Tú Anh nói.

_ Ý em là từ khi gặp chị Minh mới trở thành lesbian.
_ Chuyện đó thì em nghi từ lâu rồi. Nhưng Minh ko đơn giản như chọ nghĩ đâu. Nó ko làm và nói gì ko có mục đích cả. Việc nó ko thích chị mà vẫn để chị bên nó chắc chắn là có mục đích cả.
_ Em và Kiên quả là 2 mà như 1. Đều khuyên chị nên tránh xa Minh.
_ Vì em và Kiên quá hiểu Minh rồi. Nó có thể là 1 người rất tốt nhưng cũng có thể là 1 đứa rất tệ chỉ trong chớp mắt.Và 1 khi nó đã định phá hoại cái gì thì nhất định nó sẽ ko buông tay cho đến khi thành công đâu. Linh 1 lần nữa lại lên tiếng cảnh báo Tú Anh.
_ Ý em là việc Minh vẫn duy trì quan hệ với chị là có mục đích. Tú Anh hỏi lại lòng giấy lên 1 sự hồ nghi.
_ Phải. Em nghĩ thế.
_ Đó chỉ là em nghĩ thôi còn chị thì ko cho là như vậy và em cũng nên biết chị là 1 người cứng đầu ko kém Minh đâu. Tú Anh đứng dậy nói.

_ Em chỉ muốn khuyên chị thôi. Linh kéo tay Tú Anh ngồi xuống rồi nói tiếp._ Minh là bạn thân của em. Nếu chị thực sự muốn bù đắp để trả nợ cho nó thì hãy cố gắng tìm hiểu nó trước khi làm việc đó.
Linh muốn Tú Anh bỏ cuộc và đừng ở bên Minh nữa. Đã quá hiểu Minh nên chỉ cần nhìn qua ánh mắt của con bạn thân khi nhìn Tú Anh cũng khiến cho cô đoán ra 1 vài phần ý địn của Minh. Trong đôi mắt mà Minh nhìn Tú Anh có cả tình cảm lẫn sự trách cứ vì vậy mà cô cho rằng có lẽ Minh đã rung động trước Tú Anh và nếu chỉ vậy thì ko sao nhưng còn sự trách cứ kia ắt hẳn đã lên kế hoạch gì đó rồi. Nhưng khi Tú Anh nói sẽ kiên trì cô lại nghĩ khác biết đâu bà chị đó sẽ sưởi ấm được trái tim lạnh lẽo của đứa bạn thân cô thì sao. Vậy nên để chi ta thử dù gì cũng cảnh báo rồi mà ko chịu nghe. Cô ngồi kể hết mọi thứ về Minh 1 cách vắn tắt nhất cho Tú Anh nghe.
Tú Anh khá bất ngờ về Linh vì đây là lần đầu tiên cô thấy Minh nghe lời 1 người nào đó mà ko oán trách gì cả. Kém cô những 5 tuổi nhưng những lời lẽ của Linh đều chín chắn và cân nhắc khá rõ ràng. Sau khi đã nói chuyện thống nhất được qua điểm về Minh xong cô lại thấy Linh và mình khá hợp nhau vì vậy mà cả 2 còn trao đổi cả số điện thoại để có thể nói chuyện với nhau nhiều hơn nếu Tú Anh gặp rắc rối với Minh nữa.
_ Xem ra tục ngữ nói sai rồi. Tôi bưng khay hoa quả ra thì đã thấy hai người kia bắt đầu buôn bán đến chuyện quần áo, tóc tai.

_ Tục ngữ gì mà sai? Linh và Tú Anh đồng thanh hỏi.
_ Người xưa nói 3 người đàn bà và 1 con vịt thì thành cái chợ. Nhưng tôi thấy chỉ cần 2 người thôi là đủ họp chợ rồi. Vừa nói đến đó thì nguyên cả 1 đống gối bay tới tấp về phía tôi và kẻ địch ko ai khác chính là 2 con mụ đang ngồi tám thì bị tôi phá._ Ui da. Kiên đâu, quân địch đông quá tao ko chống đỡ đc mau lại đây tiếp viện. Tôi kêu gọi Kiên về cùng chiến hào.
_ Tao đến đây. Kiên chạy lên nhặt gối tưởng đâu nó giúp tôi hóa ra lại bị ‘đâm từ sau lưng’, thằng bạn ko thương tiếc đập gối vào tôi hét lớn._ Chết mày đi. Ha ha.
Đến 10h thì Linh và Kiên đi về, còn Tú Anh thì 1 mực tuyên bố giờ sẽ ở nhà tôi mỗi khi papa tôi đi công tác và sẽ chăm sóc tôi (chị ta chăm sóc mình hay là ngược lại ko biết). Tú Anh ra xe lấy gì đó rồi đi theo sau tôi đi vào phòng. Tôi ngồi luôn vào bàn làm việc vì Tú Anh cũng đã quen với mọi thứ trong phòng rồi đâu cần phải giúp đỡ gì. ‘Lạch cạch’ tiếng động đủ biết Tú Anh vừa đi ra từ nhà tắm, ko ngẩng đầu lên tôi vẫn nhìn vào bản thiết kế trên bàn mà nói:
_ Ngủ trước đi. Tôi làm việc đã rồi rồi mới ngủ.
_ Sắp xong chưa? Tiếng nói xuất phát phía sau lưng tôi.
_ Sắp. Vẫn nhìn vào đống mô hình tôi trả lời.
Ko gian im lặng, cứ ngỡ là Tú Anh đã ngủ rồi vậy mà đc 1 lúc sau, chị ta lại lên tiếng.
_ Sắp gì mà lâu thế? Gần 1h rồi đó em ko ngủ à?
_ Sắp. Tôi vẫn chăm chú làm việc.

_ Ko làm nữa đi ngủ. Tú Anh nói rồi quay chiếc ghế xoay tôi đang ngồi ra phía chị ta.
_ Gì đây? Chị đinh biểu diễn mẫu váy ngủ siêu mỏng à? Vốn định mắng vì dám phá tôi làm việc nhưng nhìn thấy cái váy chị ta đang mặc thì quả thật là sốc máu.
_ Sao đâu. Chị vẫn mặc thế này mà. Cứ mặc mấy cái áo dài tay của em chị ko thể nào ngủ được. Đi ngủ ăn mặc phải thoáng mới dễ ngủ. Tú Anh xoay 1 vòng khoe cái váy ko thể nào trong hơn được nữa của chị.
_ Ừ. Dễ. Có mà dễ làm người ta đột tử chết thì có. Tôi đứng thẳng dậy, lôi Tú Anh về phía trước gương, giữ hai vai chị từ phía sau nói tiếp._ Nhìn mà xem, thế này thà chị mặc mỗi đồ lót thôi chứ tốn công vận thêm cái váy vào làm gì? Mà lại trong phòng với 1 người như tôi nữa… Tôi cười nham nhở cố ý để cho Tú Anh thấy qua vai chị trong gương.
_ Người như em thì sao? Kìa làm gì thế này? Tú Anh giật mình khi thấy tôi chủ động ôm chị từ phía sau.
Siết nhẹ tay hơn nữa để ôm chặt lấy eo Tú Anh, tôi cười với hình ảnh của 2 đứa tôi trong gương. Cảm nhận hơi ấm và mùi hương ngọt ngào từ chị, tôi bắt đầu có lại cảm giác nóng dần lên, ‘gì thế này?’ tôi tự nhủ, 1 ý nghĩ đen tối chợt xuất hiện. ‘Ak. Ko được, mình sao thế? ’. Bỏ Tú Anh đứng trước gương vì đỏ mặt, tôi chui vào nhà tắm, tự nhìn mình trước gương tôi nói:
_ Mày chỉ như thế này để trả thù thôi mày đâu có như họ thật. Đừng có suy nghĩ lung tung nữa. Rửa mặt bằng nước lạnh rồi bước ra ngoài Tú Anh đã chờ sẵn ở cửa, nhìn thấy chị, tôi cau mày. _ Đi ngủ đi.

Tú Anh muốn thử Minh bằng cái váy cô mới mua trên đường đến nhà Minh, nếu như thật sự Minh chỉ muốn trêu đùa vì biết cô les thì cô sẽ cho hắn 1 trận nhưng nếu thực sự hắn cũng les và đnag thik cô thì đây là lúc để tìm hiểu tình cảm của hắn với cô. Khi thấy hình ảnh Minh ôm cô từ phía sau trong gương, thật giống 1 bức tranh đẹp giống như mơ ước của cô bao năm nay, cảm nhận hơi ấm của hắn qua bờ vai trần ko biết sao cô lại có 1 khao khát bùng lên nhưng thái độ bỏ đi của Minh làm nó vụt tắt thay vào đó là câu hỏi ‘chẳng nhẽ mình ko đủ hấp dẫn sao?’. Tú Anh nổi tiếng à 1 fem hấp dẫn cùng với Ly hai người ko biết đã làm cho bao nhiêu sb và boy xin chết vậy mà Minh vẫn có thể thản nhiên trong cái trạng thái cô gần như chỉ mặc mỗi nội y. Bực mình vì chưa từng bị từ chối như vậy bao giờ cô đứng đợi trước cửa nhà tắm cho đến khi Minh ra, thế mà hắn cũng chỉ chốt cho 1 câu xanh rờn, rồi quay vào bàn làm việc tiếp. Ko được, cô ko thể chịu được cái kiểu tảng lờ của Minh, kéo tay Minh lại khi hắn đi qua cô tuy lực kéo chỉ đủ để Minh quay lại nhưng hình như Minh cũng định quay lại nói gì đó nên Minh mất đà lao về phía cô.

Nếu nhìn vào cái thân hình kia thêm 1 lúc chắc tôi mất sạch lý trí mất, phải tạm thời bơ chị ta thôi. Định quay lại cảnh báo Tú Anh về kiểu cách ân mặc đúng lúc bị chị ta kéo lại, mất đà lao về phía Tú Anh, tôi ôm chặt lấy chị để ko làm cả hai bị ngã. Tình cảnh của 2 đứa giờ ko khác gì những cặp đôi khiêu vũ cả, tôi ôm chặt eo Tú Anh còn người chị ngả ra sau (đúng kiểu nào mình cùng xoay) ko biết sao ở cái tình cảnh bất tiện ấy tôi lại bị cuốn hút bởi đôi mắt chị, nó như đag muốn hút hồn tôi, mời gọi tôi hãy chiếm lấy chị, đúng lúc này thứ gọi là lương tâm lên tiếng ‘Khùng hả mày? Buông con nhà người ta ra, mày chỉ định cho chị ta yêu mày chứ có phải là lôi chị ta lên giường đâu. Tỉnh lại đi kưng.’ Cùng với 1 cái búng tay trong tiềm thức làm tôi chợt tỉnh ra, thoát khỏi cái ánh mắt hút hồn ấy, tôi buông tay và tất nhiên là Tú Anh ngã xuống sàn (nhưng ko cao lắm) chắc chỉ hơi đau thôi. Vậy mà Tú Anh kêu um lên.

_ Á. Đau. Kêu xong Tú Anh đứng dậy dẫm vào chân tôi 1 cái đau điếng. giờ tới lượt tôi kêu thất thanh.
_ Ak. Sao chị lạ nghiến chân tôi. Tôi nhảy lò cò tại chỗ.
_ Ai bảo em dám thả chị ra. Đã đỡ đc người ta rồi thì phải kéo dậy chứ thả thế thì bị dẫm là đáng lắm. Tú Anh vênh mặt lên.
_ Tôi… Thôi ko nói nữa. Đi ngủ đây. Tôi đỏ mặt vì phát hiện ra 1 dây quai váy của Tú Anh đã tuột quá vai.
_ Chị ko bằng Linh à? Tú Anh nói khi thấy tôi quay đi.
_ Sao lại nói thế? Tôi nằm sấp xuống giường ko nhìn chị.
_ Vì Linh là số 1 của em. Tú Anh nói giọng có vẻ hơi khó chịu.
_ Đúng rồi Linh luôn là số 1 của tôi. Cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa. Tôi vẫn nằm ko nhìn chị.
_ Em nói em thích chị. Vậy mà lại coi người con gái khác là số 1 của mình thế có lạ lắm ko? Tú Anh ngồi phịch xuống 1 góc giường.
_ Lạ gì? Chị khác Linh khác. Tôi nói, rồi ngồi dậy nhìn Tú Anh.
_ Khác ở chỗ nào. Chị có gì kém Linh đâu. Chị hơn tuổi Linh này, ko tính khoản nhan sắc vì Linh cũng khá xinh nhnwg chị cũng đâu có kém gì, đã vậy chị nói chuyện với em nhẹ nhàng hơn Linh cả trăm lần. Vậy mà Linh nói gì em cũng nghe còn chị nói câu nào là em phải cãi lại câu đó, thế em yêu Linh hay yêu chị? Tú Anh nhìn tôi ánh mắt rõ ràng đag rất bực mình.
_ Ha ha. Chị ghen đấy à? Tôi phá lên cười.

_ Ghen gì mà ghen chị đag thắc mắc mà? Trả lời đi. Tú Anh cau có.
_ Tôi biết Linh đã gần 20 năm còn chị gặp tôi chưa đủ 20 ngày. Cho dù mai này tôi và chị có thành 1 đôi thì Linh vẫn là số 1 của tôi. Linh như 1 người trong gđ vậy ko thể thay thế, còn chị … Tôi nhếch mép cười 1 cái rồi nói tiếp: _ Dù gì cũng chỉ là 1 người tôi đag có cảm tình, nên cũng khó nói được chuyện tương lai lắm.
_ Em nói thế là có ý gì? Tú Anh tiến đến gần sát tôi với tia nhìn có vẻ đag giận sôi lên.
_ Có nghĩa là… Chị nên đi ngủ và đừng thắc mắc lung tung nữa. Và còn điều này nữa lần sau có đến đây ngủ thì mặc đồ tôn trọng chủ nhà chút đi. Chị định khiêu khích tôi đấy à? Vừa nói tôi vừa kéo Tú Anh nằm xuống giường rồi đắp chăn lên che hết thân hình chị tránh ko bị khủng bố mắt nữa.
_ Ừ đấy. Tú Anh vùng dậy gạt chăn ra, quỳ trên giường nhìn thẳng vào mắt tôi ánh mắt khiêu khích rõ ràng:_ Chẳng nhẽ em ko có ham muốn gì với chị sao?
‘Nóng quá’ cả người tôi đag nóng ran lên, cái lương tâm chết dẫm kia lại lên tiếng can ngăn ‘Hãy bình tĩnh đi Minh đừng trúng kế của chị ta.’, cùng lúc ấy dã tâm lại kêu gào ‘Thử đi mày. Chị ta trông cũng hấp dẫn đấy chứ?’. Lương tâm cãi lại ‘này này, chị ta chỉ là con tốt trong ván cờ trả thù thôi ko nên tốn công vào những thứ vô bổ phù phiếm ấy’. Dã tâm cười nhạt ‘thử chút mất gì. Chị ta tự dâng cho mình cơ mà. Giờ nếu ta muốn chắc chắn chị ta sẽ ko ngăn được đâu. Mỡ đến miệng mèo tội gì ko chén. Ha ha.’. Lương tâm lại can ngăn ‘Biết vậy nhưng chưa phải lúc. Lúc này phải là lúc cho chị ta thấy mày chín chắn và nghiêm túc với chuyện này.’. Dã tâm gật gù ‘Ừ cũng phải. Thôi tha cho chị ta lần này.’ Cuộc chiến trong đầu chấm dứt, cảm giác nóng bừng lên cũng tan biến, tôi cũng quỳ lên, bám chặt vai Tú Anh, ẩn chị ta nằm xuống gối 1 lần nữa rồi cúi xuống nói nhỏ vào tai:

_ Tôi đã nói sẽ làm cho chị yêu tôi. Và khi ấy thì mới có sex giữa hai chúng ta. Còn giờ thì tôi để mất nụ hôn đầu với chị là quá đủ rồi. Nói xong tôi giơ tay tắt đèn rồi nằm xuống bên giường còn lại.
_ Linh và Kiên đều nói chị nên tránh xa em. Tú Anh nói trong bóng tối.
_ Ha ha. Đúng là hai đứa đó quá hiểu tôi mà. Chị cũng nên suy nghĩ đi, nên tránh xa tôi nếu muốn có cuộc sống êm đẹp như trước đây. Tôi cười vang trong bóng tối.
_ Nếu chị ko muốn thì sao?
_ Đó là cảnh báo cuối cùng rồi. Nếu chị cứ cứng đầu như vậy thì ngày mai sẽ là ngày bắt đầu.
_ Ngày bắt đầu cái gì?
_ Tôi sẽ làm cho chị yêu tôi. Tôi ghé sát vào tai Tú Anh nói nhỏ, rồi nằm lại về chỗ của mình tôi nói lớn:_ Ngủ đi mai tôi phải báo cáo dự án rồi.
_ Tình yêu giữa chị và Vy ko khó đáng bại như em tưởng đâu.
_ Ừm. Tôi nhắm mắt ậm ừ cho qua chuyện.
_ Bọn chị đã phải trải qua rất nhiều khó khăn mới có như ngày hôm nay vì vậy mà… Tú Anh định nói gì đó nhưng tôi đã ngăn lại.
_ Vì vậy mà chị nên ngủ mai hãy bàn bạc với bồ chị nên làm thế nào còn giờ tôi buồn ngủ ko muốn nghe gì cả.

Thực ra tôi vẫn chưa biết nên làm gì để có thể làm Tú Anh yêu mình (chỉ được cái mạnh mồm thôi, thật ra cũng chỉ muốn từ bỏ cái cảm giác rạo rực mà Tú Anh tạo ra cho mình). Vài ngày sau Tú Anh và tôi ko gặp nhau vì papa tôi đi công tác về nhưng vẫn thi thoảng nhắn tin nhắc tôi ăn uống tử tế và giữ gìn sưc khỏe, tôi thường ko nhắn tin trả lời lại mà phải để chị ta gọi điện càu nhàu vì phải đợi tin nhắn của tôi. Ví dụ như hôm nay, buổi sáng chị ta đã nhắn 1 loạt tin đại khái là chuẩn bị có bão phải chú ý ăn mặc và mang áo mưa khi ra ngoài bla bla… Tôi nhếch mép cười 1 cái rồi ngồi nói chuyện tiếp với mấy thằng bạn trận đá bóng đêm qua mà quên ko trả lời lại. Rồi tới công ty lại phải ngồi họp cả buổi nên tắt máy mà quên khuấy đi mất. Sau khi bảo Kiên về đưa linh đi chơi vì đây là tối cuối tuần tôi mới nhớ tới việc mở lại máy, vừa mở chưa đc vài giây điện thoại đã kêu um lên, nhấp nháy tên của Tú Anh, tôi nhấc máy chưa kịp nói gì chị đã mắng loạn lên trong điện thoại:
_ Có biết người ta lo lắng lắm ko? Em làm gì mà ko nghe máy, ko trả lời tin nhắn của chị?
_ Đi học, đi làm. Tôi bình tĩnh trả lời.
_ Trời ơi. Vậy tắt máy làm gì? Tsu Anh vẫn cao giọng trong điện thoại.
_ Vì hôm nay thi học kỳ. Còn chiều nay hải họp báo cáo bản thiết kế chứ còn làm gì. Tôi vẫn giữ giọng bình thản.
_ Em xuống đây cho chị.
_ Xuống đâu? Tôi giật mình ko lẽ chị ta ko tìm thấy mà mò tới tận công ty sao.
_ Chị đợi ở dưới tòa nhà công ty đây này? Xuống nhanh lên.
Tôi dập máy lững thững đợi thang máy, ko việc gì phải vôi cứ để chị ta chờ. Mà hôm nay là cuối tuần cơ mà, sao chị ta ko đi chơi với người yêu mà lại khủng bố mình nhỉ. Xuống đc đến tầng 1 tôi mới biết ngoài trời đag mưa ( ak vậy là tối nay lại mất ngủ rồi) não cả lòng. Tú Anh đang đứng ngoài sảnh đưa tay ra ngoài hứng mưa, tôi bước đến nói làm chị giật mình :

_ Nhí nhảnh gớm. Lại còn nghịch mưa như trẻ con. Nói xog khuyến mại thêm nụ cười gian xảo cho chị ta.
Tú Anh nhìn tôi mắt như bắn ra lửa, rồi lấy hết sức lực ra đánh liên tục vào người tôi ko thương tiếc, ban đầu còn nể chị ta tôi né sang bên này bên kia, nhưng đánh đau quá ko chịu nổi tôi giữ cả hai tay chị nói:
_ Điên à? Sao đánh tôi?
_ Có biết là chị lo lắm ko? Đã bảo bao lần là phải nhắn tin lại rồi mà lại còn dám tắt máy. Chị mà ko gọi cho Linh thì chắc nghĩ em chết ở đâu rồi. Tú Anh giận giữ nói.
_ Làm sao mà tôi chết đc. Chị xem nhiều phim quá rồi đấy.
_ Ai mà biết. Nhỡ em bị tai nạn hay… Nói chung nếu có lần sau nữa là em chết với chị nghe chưa?
_ Khùng à? Nhảm vừa thôi. Chị định làm mẹ tôi chắc. Tôi bực mình đi ra ngoài.



Mưa to thế này, tình hình là ko biết có bắt đc taxi ko nữa, Tú Anh có vẻ đắc trí vì xem ra chị ta nghĩ tôi phải đi nhờ chị ta về đây. Đừng có mơ, tôi thà đi mưa về nhà còn hơn là cúi mình đi nhờ, nhưng vẫn hãy còn sớm cứ ngắm mưa 1 lúc đã tiện thể trêu tức Tú Anh. Tôi ko thích mưa, nhưng cũng ko phải là ko chịu nổi mưa, chỉ là mưa khiến tôi căm ghét bà ta hơn. Nhìn những hạt mưa đang hắt vào đôi giầy thể thao ko biết sao tôi lai có cảm giác cô đơn lạ lùng dù đag có 1 người ở bên cạnh.
_ Chị xin lỗi. Chị ko cố tình tại chị lo quá. Tú Anh nói sau lưng tôi.
_ Ko sao. Tôi cũng hơi nóng. Mà mưa thế này chị cũng về đi. Chứ ko là đến tối cũng ko ngớt mưa đc đâu. Tôi nói ko quay lại.

_ Còn em?
_ Tôi đứng đây bao giờ chán thì về.
_ Thời tiết này khó gọi taxi lắm. Em lên xe chị đưa về cho nhanh.
_ Tự dưng hôm nay muốn tắm mưa. Tôi nói rồi định bước ra ngoài, nhưng bị Tú Anh giữ lại.
_ Tắm mưa là ốm đấy. Em ko nên đùa với sức khỏe của mình. Tú Anh tiến lên nhìn tôi.
_ Chỉ 1 lần này thôi. Chị cứ về đi. Tôi gạt tay Tú Anh ra.
_ Vậy chị tắm mưa với em.
_ Điên à? Bệnh đó. Nếu chị chịu đợi tôi. Bao giờ tắm mưa xog tôi sẽ về với chị. Tôi cười buồn.
_ Ừm. Vậy chị đợi em. Tú Anh ko cản nữa mà để mặc tôi đi ra phía mưa.
Tú Anh cố ko gặp Minh sau buổi tối hôm đó, vì giờ cô ko biết đối mặt thế nào với hắn nữa. Minh đôi khi giống 1 đứa trẻ ương bướng nhưng có những lúc rất chín chắn khiến cô kinh ngạc. Nhưng ko thể ko quan tâm đến Minh, hễ có thời gian rảnh cô lại nhắn tin nhắc nhở vì theo như Linh nói Minh là người rất lười để ý chăm sóc tới sức khỏe của mình. Vậy mà lần nào nhắn tin quan tâm nhắc nhở, cô đều bị Minh cho ‘ăn bơ’, đến khi cô ko chịu đc mà phải gọi điện như hôm nay chẳng hạn vừa nghe vô tuyến nói có bão lớn là cô đã nhắn tin nhắc nhở ngay thế mà Minhh vẫn có cái thái độ khó ưa ko thèm nhắn lấy 1 tin trả lời cho dù cô đã dặn đi dặn lại bao lần là nhận đc tin của cô thì phải trả lời. Hết chịu nổi Tú Anh phải gọi cho Minh, thế mà hắn cả gan tắt máy, làm cô phải phóng đến công ty tìm ngay sau khi tan làm. Gọi mãi rốt cuộc Minh cũng nghe máy, vẫn cái giọng muốn trêu ngươi người khác ấy làm cô chỉ muốn cho hắn 1 trận. Nhưng Minh của ngày mưa khá lạ với cô, 1 phiên bản khác của 1 kẻ khó chịu, có vẻ gì đó trong đôi mắt ấy ẩn chứa sự cô đơn vô tận, một nỗi đau đc giữ chặt. Cô muốn xoa dịu đi cái cảm giác ấy, muốn đc bên Minh, nhưng nó lại đấy cô sang 1 bên, nhìn Minh chìm trong mưa, nó chỉ đứng im chịu những hạt mưa xả xuống ko tránh né ko kêu gào, tất cả chỉ là sự im lặng và chịu đựng.

Ko biết sao tôi lại muốn tắm mưa, nhưng hôm nay quả thực tôi muốn 1 lần thử chìm vào trong nó. Vào những hạt mưa mà người ta vẫn ca tụng về sự lãng mạn, về nỗi bâng khuâng, chia ly gì gì đó ko sao nhớ nổi, vì mỗi người có 1 cách nghĩ cho mỗi sự việc mà. Người ta đứng trong mưa vì muốn che nước mắt còn tôi tôi muốn nó giúp tôi khóc, đã bao năm rồi tôi ko khóc, ko rơi nổi 1 giọt nước mắt vì tôi đã khóc hết nước mắt cho bà ta vào cái đêm ấy. Giờ đây khi đứng trong mưa muốn có 1 chất xúc tác để nước mắt trào ra cũng ko đc, vậy thôi ko đứng nữa về nhà nghỉ cho khỏe. Tôi quay ra Tú Anh nói:

_ Chị đưa tôi về nha.
Tú Anh gật đầu ko nói gì thêm, lần đầu tiên tôi thấy chị ta đúng là 1 bác sĩ tâm lý chứ ko phải bà cô lắm mồm thích lải nhải bên tôi. Tôi ướt sũng ngồi trong ô tô của chị, im lặng nhìn mưa bên ngoài. Tú Anh chỉ đưa tôi đến nhà chứ ko vào vì trên đường đi chị nhận đc điện thoại của Vy, tôi cũng ko cần chị dù gì ở trong nhà chắc papa tôi cũng đã về rồi, hoặc ko thì tôi lại ở nhà 1 mình có sao đâu, bao năm nay rồi tôi vẫn sống như thế thêm 1 ngày nữa cũng ko chết đc. Vừa bước vào nhà cũng là lúc thấy papa lôi vali bước ra từ trong phòng nhìn tôi, ông lo lắng:

_ Sao ướt thế này con? Đi tắm đi nhanh lên. Ba nấu cơm rồi con ăn đi nhá.
_ Dạ. Ba lại đi công tác sao?
_ Ừ. Công trình ở dưới Đà Lạt ko hiểu sao lại có trục trặc ba đi vài ngày thôi.
_ Vâng. Ba đi cẩn thận nha.
_ Ừ. Con ăn cơm rồi nghỉ sớm đi.
Tôi cười, nhìn papa đi rồi mới về phòng mình, nằm chìm hẳn trong bồn tắm nước nóng tôi vẫn thấy mình có cảm giác lạnh lẽo. Tắm xong, ra ngoài nhìn đống đồ ăn mà ko muốn nuốt chút nào nhưng vẫn phải ăn để sống. Cả căn nhà om ắng chỉ có tiếng mưa (nghe bảo là bão to lắm nên mưa mới nhiệt tình vậy). Đang trong lúc tưởng muốn chết vì buồn chán và cô đơn thì điện thoại của tôi réo vang, máy nhấp nháy tên con bạn thân, tôi mỉm cười nhấc máy:
_ Vẫn còn nhớ tới tao à?
_ Ừ. Tự dưng nhớ ra mày. Tao nghe dự báo nói là mưa cả đêm đó. Hay tao qua nhà mày chơi với mày đêm nay nha. Dù gì mai tao cũng đc nghỉ.
_ Ui zời mày tin gì mấy thằng cha thời tiết ấy. Theo tao là sắp hết mưa rồi mày ko phải qua đâu. Hai vợ chồng mày cứ chơi vui vẻ đi. Vậy nha tao đag xem phim ma.
_ Có thật là mày chịu đc ko thế?
_ Ừ. Hết mưa ngay mà.
_ Ừ. Nhưng nêu mày thấy khó chịu thì nhớ gọi tao hay Kiên cũng được nha.
_ Biết rồi.

Tôi dập máy, tiếp tục xem cái bộ phim nhạt nhẽo mà người ta ca tụng là kinh dị đến rợn gai ốc. Để hai đứa bạn thân tận hưởng cuối tuần bên nhau 1 cách trọn vẹn còn hơn bắt chúng nó đến xem cái phim nhạt nhão này với tôi. Ngán quá, và để cho hết chán, các ý tưởng đang hình thành trong đầu tôi:
* Ý tưởng 1: Quấn chăn thành áo choàng chạy quanh nhà, rồi nhảy từ ghế xuống đất hô:
’Siêu nhân’ (ak . bệnh quá 21 chứ có phải 12 đâu). => bỏ qua.

* Ý tưởng 2: Tiếp tục xem cái bộ phim ma kia, cố mà hiểu xem ông đạo diễn và diễn viên muốn nói cái gì (từ nhỏ đã ko có tính chịu nghe người khác giờ mà cố ngồi xem chắc tẩu hỏa nhập ma mất) => bỏ qua.
* Ý tưởng 3: online gặp bạn bè, hay chơi game vậy (èo mấy trò đó nhức mắt đau đầu, ngồi 1 lúc già thêm chục tuổi) => tiếp tục bỏ qua.
* Ý tưởng 4 : Làm việc. (điên. Ngày nghỉ thì phải xả hơi chứ) => lại bỏ qua.
Nghĩ mãi mà ko có cái gì ra hồn, tôi nằm vật ra giường, với ý tưởng mới nằm xem có ngủ được ko cho dù bây giờ mới 8h tối, bật cartoon lên xem cho đỡ buồn. Chuông điện thoại lại vang lên, tôi ngó nhìn 1 số lạ, nhấc máy hoài nghi tôi hỏi:
_ Ai vậy?
_ Đoán xem. Người ở đầu dây bên kia có giọng khá thích thú.
_ Ô. Trò này mới nha. Gọi điện đoán tên mà có thưởng ko? Tôi đã nhận ra cái giọng nói khó chiều ấy.
_ OK. Đoán ra thì cho kưng đi ăn kem chịu ko?
_ Ko phải trẻ con mà còn dụ kem nhá. Nhưng 1 bữa rượu khác thì được. Tôi nhếch mép cười.
_ Ơ. Thế là nhận ra rồi à? Tưởng đầu óc nhóc kém linh hoạt lắm.
_ Ha ha. Ko dám tôi có kém mấy cũng sao bằng chị được.
_ Nhóc con được lắm. Giờ rảnh ko?
_ Với chị tôi luôn rảnh.
_ Vậy lên bar ngồi với chị ko?
_ Cũng muốn lắm nhưng tôi ko có xe mà trời này cũng khó kêu taxi lắm.
_ Ko sao chị cũng đag ở nhà đi ko chị qua đón luôn.
_ Ok. Đag chán đây. Địa chỉ nhà tôi là ***.
_ Rồi . Nửa tiếng nữa chị qua thay đồ đi nhá.
_ Ok.

Ly dập máy, soi lại gương 1 lần nữa rồi mới xuống nhà lấy xe. Cô định rủ Tú Anh đi bar nhưng khi gọi mới biết con bạn thân đag đi với bồ, cô chợt nhớ tới Minh, nên hỏi Tú Anh số của hắn luôn. Cô khá ấn tượng với Minh qua lời kể của Tú Anh, 1 con người tạo 1 vỏ bọc hoàn hảo bên ngoài nhưng khá mềm yếu bên trong và luôn chìm trong sự bao bọc của ba và bạn bè hắn. Thật hiếm khi thấy còn có tình bạn ấy ở thới buổi này, 1 tình bạn ko mua bằng tiền. Cô thích kiểu nói chuyện của Minh, thích mỉa mai người khác nhưng ko hề có ý ngầm gì cả chỉ là những câu thoại qua lại khiến cho người ta cảm thấy vui vẻ rất hợp với tâm trạng của cô bây giờ - 1 kẻ thất tình. Ngoài trời vẫn đag mưa lớn, khi cô đến đã thấy Minh đứng đợi trước cổng dưới ô. Hôm nay chắc vì mưa mà hắn ko vuốt gel mà để tự nhiên, mái che đi mất 1 bên mắt phải, hắn cười nhạt khi thấy cô, rồi nhanh chóng chui vào xe.
_ Sao ko ở trong nhà. Bao giờ chị đến thì gọi ra có đỡ ướt hơn ko?

_ Ba tôi dậy ko đc để người lớn tuổi chờ lâu. Tôi cười nhìn Ly.
_ Hóa ra là thế. Ba nhóc dạy con tử tế quá ha.
_ Ko dám. Mà tôi báo trước hôm nay chị mà say là nằm salon đó nha tôi mà nằm salon thêm ngày nữa là hỏng hết bộ khung mất.
_ Trẻ mà than lắm thế. Chị mà say ai lái xe đưa kưng về?
_ Thì đi bộ chứ sao? Nghe bảo đi uống rượu xog mà tắm mưa là dễ thành tiên lắm.
_ Có mà dễ thành điên thì có.
_ Ha ha. Điên thì mới tưởng mình là tiên chứ ở trên đời này làm gì có tiên với bụt đâu.
_ Ừ nhỉ nhắc mới nhớ.
Trong xe vang lên tiếng cười của hai kẻ ngốc, 1 kẻ luôn đau khổ vì tình còn 1 kẻ chưa có nổi 1 rung động đầu đời. Ly đưa tôi tới 1 bar khá vắng vẻ hoặc bây giờ chưa phải giờ đông khách của quán. Cách bố trí khá hay, giống như bạn ngồi ở 1 khán phòng vậy giữa phòng là 1 vài nhạc cụ mà khách có thể lên thể hiện hoặc thi thoảng chủ quán mời 1 vài nhạc công đến biểu diễn.
_ Tôi tưởng chị thích ồn ào chứ? Tôi ngời xuống hỏi.
_ Thế thì chị đã rủ em đi sàn rồi chứ đi bar làm gì. Hôm nay coi như chị trả công hôm nọ kưng đã chăm sóc chị lúc say.

_ Ồ. Vậy hôm nay tôi phải lột sạch ví của chị.
_ Uống được bao nhiêu mà to mồm.
_ Chắc hơn chị thôi chứ nào dám hơn ai. Tôi cười nhếch mép.
Cũng ở bar đó nhưng 1 là 1 góc khuất khác có 1 người đang dõi theo cuộc nói chuyện của 2 người vừa vào. Đó là 1 cô gái đẹp và dường như người đối diện cô cũng đã biết được cô đang mất tập trung vào câu chuyện của họ để nhìn về 1 hướng khác.
_ Em sao thế? Vy hỏi.
_ Em ko sao. Vy cứ nói tiếp đi em vẫn nghe mà. Tú Anh vẫn chăm chú nhìn 2 người kia.
_ Em đag nhìn gì thế? Vy nhìn theo hướng mà Tú Anh đag chăm chú nhìn nhận ra Ly và 1 người khá quen ko biết đã gặp ở đâu rồi. _ Hình như kia là Ly mà. Ko biết đag nói chuyện với ai nhỉ hay là mình ra chào hỏi đi.
_ Thôi.

Tú Anh ngăn Vy lại cô biết Ly đag gặp ai và chạm chán với hắn bây giờ chưa phải lúc và có lẽ cô sợ hắn ko vui khi thấy cô đi với Vy nhưng cô lại ko thể thôi ko nhìn về phía ấy, cô có đôi chút hối hận khi cho Ly số của Minh. Nhưng cô chô rằng Minh rất khó để ai ưa được với cái kiểu ăn nói khó chịu ấy và chắc chắn hắn sẽ ko nhận lời đi chơi với Ly nhưng cô đã nhầm. Bằng chứng sờ sờ là Minh đag ngồi đàng kia và nói chuyện khá vui vẻ với Ly. Chẳng nhẽ chỉ với cô hắn mới khó chịu như thế, nhưng sao hắn lại nói hắn thích cô cơ chứ. Cảm giác khó chịu đang nhen nhóm và lớn dần trong Tú Anh, cô muốn biết hai người kia nói gì, sao Ly lại cười vui vẻ thế kia, Ly là người khá cân nhắc khi nói chuyện và cười nói vậy mà lại khá vô tư với Minh. Mà sao cô lại chú ý đến họ chứ, cô đag tận hưởng những giây phút cuối tuần bên Vy cơ mà. Bỗng Minh đứng dậy đi về phía cô, ‘ko lẽ Minh đã nhìn thấy?’ Tú Anh nín thở chờ đợi, Minh tiến đến gần hơn, nhưng dừng lại ở giữa phòng nơi có chiếc đàn piano đang nằm đó và ngồi xuống.



---------------


Mời các bạn chọn chương để xem!


Chương 1 - 5               Chương 6 - 10                  Chương 11 - 15 (Hoàn)