09/04/2015

Category:

Another Version - Darkgreen - Chương 11 - 15 (Hoàn)

11. Chương thứ mười một: Hạnh phúc giản đơn


Ngồi nghiêm chỉnh lại sau khi đã cười đc 1 trận chảy cả nước mắt tôi nói:


_ Thôi. Tao tính thế này, Tú Anh với Linh ngủ ở phòng tao. Kiên mày cứ ngủ ở phòng mày còn tao ngủ ở phòng làm việc, ở đấy có cái ghế cũng to lắm nhưng mà như thế là phải đi mua thêm cái chăn ko sáng dậy tao thành đồ đông lạnh mất.

_ Ờ. Vậy nhất trí. Bây giờ tao với mày đi mua chăn. Kiên vui vẻ ra mặt tự nguyện đưa tôi đi mua chăn khiến tôi lại ko thể nhịn cười đc.

_ Ko đc. Linh khoanh tay ra trước ngực.

_ Sao lại ko đc? Tôi chau mày nhìn con bạn, ko lẽ nó thik tôi và Kiên ngủ cùng phòng chắc.

_ Bây giờ mà 2 người mà đi mua chăn thì 2 chị em tôi ở nhà làm gì? Linh hất hàm nhìn tôi và Kiên.
_ Thế mà cũng nói đc. Thì mọi người đi với nhau chứ sao? Ko phải là mày muốn đi chơi sao? Tôi gõ vào trán Linh 1 cái, cười nhạt.

_ Đi thôi. Yeah đi chơi… Linh lôi tay Tú Anh ra xe trước.

Tôi và Kiên nhìn nhau lắc đầu, hễ cứ nhắc đến đi chơi với mua đồ Linh trở nên vô cùng nhẹ nhàng và tử tế. 4 người chúng tôi nhanh chóng lên ô tô phóng đi chơi (ngoài Kiên ra chưa ai biết tôi đã có thể lái xe). ‘Đi chơi’ 2 từ thiêng liêng này có ý nghĩa rất to lớn với cả Linh và Tú Anh, nó có nghĩa là họ sẽ đi mua đồ tẹt ga còn tôi và Kiên sẽ là 2 con lừa vác đồ 1 cách vô điều kiện và cấm kêu ca. Mua đc 1 cái chăn cho tôi mà 2 con người đó đi đc đến cả chục shop quần áo, ‘số khổ’ tôi và Kiên nhìn mặt nhau nhăn nhó, vậy là 2 ngày cuối tuần yên bình chắn chắn sẽ biến mất thay vào đó là quãng ngày khổ ải đây. Sau gần 3 tiếng mua sắm, nếu ko vì các cửa hàng đóng cửa vì đã muộn thì cái nguy cơ mà hai người kia vẫn tiếp tục hành hạ tôi và thằng bạn thân mất, thầm cảm ơn ông trời có chút lòng thương xót với 2 đứa tôi. Kiên chạy tót lên phòng ngay khi về nhà, Linh thì từ tốn leo lên (vì đi nhiều giờ ko chạy đc nữa. he he), Tú Anh tóm lấy lưng áo tôi khi chỉ còn lại 2 đứa, ôm từ phía sau lưng, đặt cằm lên vai tôi, chị nói nhỏ:

_ Ngủ ngon nha. Lời nói kết thúc kèm theo 1 cái hôn nhẹ lên má.

Tôi mỉm cười bê cái chăn mới mua vào phòng làm việc ngủ. 1 bàn tay mát lạnh vuốt nhẹ má tôi lôi tôi khỏi giấc ngủ say, tôi hé mở mắt, dưới ánh đèn bàn Tú Anh đag nhìn tôi, gương mặt thiên thần khẽ mỉm cười khiến tôi có cảm giác cả thế giới đag trong tay mình, tôi nằm lui vào ghế rồi ra hiệu cho chị ngồi xuống hỏi:

_ Sao chưa ngủ? Xuống đây làm gì?

_ Chị muốn nằm cùng em. Tú Anh nhìn tôi khi nói những câu ấy.

_ Linh đạp chị ra khỏi giường à? Tôi ngồi hẳn dậy hỏi.

_ Ko. Linh ngủ say lắm rồi. Chỉ là lâu rồi chị… Tú Anh cúi xuống ko nói tiếp.

_ Lâu rồi ko đc nằm cạnh tôi chứ gì? Tôi cười đưa tay nâng cằm Tú Anh.

Gương mặt chị trong ánh đèn vàng chuyển sang màu hồng, ‘thú vị’ 1 nhận xét vang lên trog tôi.Nằm nghiêng người rồi kéo Tú Anh xuống nằm cùng vòng tay qua eo Tú Anh ôm chặt chị tôi nói:

_ Nằm cẩn thận ko ngã đấy.

Tú Anh ko trả lời chỉ, khẽ gật đầu rồi rúc vào người tôi, hơi thở của chị nhẹ nhàng phả vào cổ tôi, 1 cảm giác lâng lâng lan dần khắp cơ thể, hic lại cái cảm giác ban nãy tràn về, có bị thả thuốc đâu mà đầu óc đen tối dần thế này. ‘Ko đi tu đc nữa rồi’ dã tâm bắt đầu quay trở lại sau nửa năm tu hành ngoan đạo, ‘Ko ý kiến’ lương tâm lại có vẻ bỏ rơi trách nhiệm trong lần này, ‘he he. Nó cũng muốn lắm đấy chẳng qua sợ mang tiếng là lương tâm mà lại đi bảo con người ta làm điều đen tối nên ko dám nói thôi.’ Dã tâm cười khoái trí lâu rồi mới thấy nó cười đểu giả thế này. Tú Anh ngước lên nhìn tôi, mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt dần khép hờ lại rồi hôn lên môi tôi. Nụ hôn sâu dần mọi thứ xung quanh lu mờ hình như chỉ còn tôi và chị ở đây, ko có gì khác, cả ánh đèn, đồ vật cũng ko còn chỉ có tôi và chị mà thôi. 1 đêm Đà Lạt mùa đông ngọt ngào và ấm áp.

Tôi thức giấc, tự cười 1 mình khi nghĩ lại chuyện đêm qua. Đêm qua sau những phút giây ấy, Tú Anh còn nán lại với tôi 1 lúc trước khi trở về phòng với Linh.

_ Lên đấy làm gì? Nằm đây cũng đc. Tôi càu nhàu khi thấy Tú Anh mặc lại đồ chuẩn bị về phòng.

_ Thôi. Linh mà tỉnh dậy ko thấy chị đâu lại lo. Tú Anh cười hiền, quay lại ghế ngồi đặt tay lên môi tôi.

_ Kệ đi. Tôi kéo lấy chị nằm xuống.

_ Ngoan đi. Mai chị sẽ nói với Linh là xuống đây với em. Chứ giờ lỡ Linh tỉnh dậy ko thấy chị đâu phát hoảng lên đi tìm thì mọi người lại mất ngủ. Vừa nằm trog vòng tay tôi Tú Anh vừa phân tích sự việc.

_ Kệ. Tôi siết chặt tay ôm chị.

_ Ngoan đi. Rồi lát nữa chị nấu bữa sáng cho. Tú Anh gạt tay tôi rồi ngồi dậy, cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi 1 cái rồi nói: _ Ngủ ngon nha.


Tôi vươn vai đi vào bếp, Tú Anh và Linh đag nói chuyện gì đó có vẻ rất thú vị nên ko để ý thấy tôi bước vào chỉ khi thấy tôi mở cửa tủ lạnh định rót sữa uống Linh mới nói:

_ Ko chào hỏi ai à? 

Với lấy cái cốc ở trên chạn bếp, rót sữa vào cốc rồi ngồi uống 1 ngụm sau đó mới nhìn qua Linh hất hàm nói :

_ Chào.
_ Chào ai? Linh hất hàm lại nhìn tôi.

_ Thôi… thôi 2 người, mới sáng ra đã khiêu chiến là sao? Tú Anh quay ra, ẩn nhẹ đầu tôi, nói tiếp: _ Ngồi xuống đi. Chị nấu sắp xog rồi. Linh gọi Kiên xog chưa tụi mình ăn cùng.

_ Ok.

Sau bữa sáng, cả 4 đứa tôi đi xuống chợ hoa chơi, Tú Anh và Linh đua nhau chụp ảnh với hoa, cười đùa tíu tít. Chụp được 1 lúc có vẻ mệt, Tú Anh đi chậm lại ôm phía sau lưng tôi, dựa cằm lên vai vừa đi vừa nói:

_ Hic. Chị mệt rồi cõng chị nha?

_ Ko đc đâu còn lâu mới đc. Tôi quay lại nói nhỏ.

_ Đi mà. Năn nỉ đấy, chị đi dày cao gót mà. Tú Anh giở giọng năn nỉ.

_ Ai kêu đi dép cao. Kêu ca gì nữa? Tôi cau có nhìn chị, quả thật chân Tú Anh đag có vẻ đỏ lên vì dày cao gót.

_ Đau lắm mà. Tú Anh níu lấy tay tôi.

‘Hic. Lại bị dụ.’ Tôi lầm bầm rồi hơi cúi xuống, Tú Anh chỉ đợi có thế quàng vai qua cổ tôi leo lên. Quay đi quay lại đã ko thấy hai đứa bạn thân đâu, chỉ còn tôi cõng Tú Anh đi bình thản, ko ít người quay lại nhìn, nhưng xem ra Tú Anh ko quan tâm, chị còn đag bận nghịch mấy lọn tóc ở gáy của tôi cười khúc khích.

_ Có thôi đi ko? Thả xuống bây giờ. Tôi càu nhàu nói.

Hôn nhẹ sau gáy tôi, rồi Tú Anh nằm im ko động đậy trên lưng.

_ Mệt à? Tôi lo lắng.
_ Ko. Tại ko có cái gì làm nên ngồi im. Tú Anh giọng tinh nghịch.
_ Pó tay. Có khát ko? Mua nước cho?
_ Em mệt rồi à? Hay để chị xuống?
_ Ngồi im đi. Hỏi uống nước liên quan gì đến mệt mỏi?
_ Tại chị sợ em mệt. Tú Anh nói nhỏ dần: _ Đêm qua…
_ Hai người cười đi cảnh này đẹp lắm nhá. Kiên bất ngờ xuất hiện cướp thời cơ chụp đúng lúc này.
_ Ngồi nghỉ ở đâu đi mọi người, đi từ sáng đến giờ mệt quá. Linh nói.
_ Ừ. Đúng đấy. Tú Anh ủng hộ.

Suốt buổi ngày hôm đấy, chúng tôi đi dạo, cười đùa suốt, cuối chiều là tiệc thịt nướng ở sân nhà do tôi và Kiên đứng bếp, còn Ling và Tú Anh chỉ ngồi bàn nói chuyện với nhau (2 người đso kinh thật. quen nhau chưa lâu mà nói chuyện hợp thấy sợ.)

_ Mày với Tú Anh nghiêm túc đấy à? Kiên hỏi khi đag nướng thịt với tôi.

_ … Tôi quay lại nhìn Tú Anh (vẫn đag buôn bán gì đó với Linh 1 cách say sưa), rồi nhìn qua Kiên gật đầu.

_ Thế thì sẽ khó khăn lắm đấy. 

_ Biết thế. Tôi nhếch mép cười nhạt.

_ Mày luôn có bao tao ở bên cạnh biết chưa?

_ Ừ. Biết rồi. Tôi cười thằng bạn thân 1 cái an ủi rồi nói lớn cho cả 2 người kia nghe thấy. _ Ăn thôi nào.

1 bữa tôi vui vẻ, lại những trận khẩu chiến để dành thức ăn như mọi khi nhưng lại tràn ngập tiếng cười. Mọi người về phòng khi đã gần 2 giờ sáng.

_ Em để cái này làm ảnh nền điện thoại đi. Tú Anh giơ cái ảnh chụp chung của tôi và chị lúc sáng.
_ Ko. Ở Anh đẹp hơn. Tôi vẫn giữ ảnh chị đag nằm ngủ làm ảnh nền của laptop và điện thoại.
_ Cái này đc cả 2 đứa mà. Tú Anh kéo tay tôi.

_ Ko. Cái này đẹp hơn. Tôi giơ cái ảnh chụp Tú Anh đag ngủ ra.
_ Ảnh đấy xấu lắm xóa đi. Tú Anh tính cướp máy của tôi mà ko đc.
_ Ko đc đâu kưng. Tôi cười gian tà.

_ Ghét. Tú Anh phụng phịu ngồi khoanh tay trước ngực ra vẻ bực tức.
_ Ô. Có người tức. Tôi nằm xuống ghế, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Tú Anh hậm hực đứng dậy định bỏ ra ngoài, nhưng tôi níu tay lại nói:

_ Ko phải bảo tối nay ngủ đây sao?
_ Tính thế. Nhưng mà có người làm tức quá ko ngủ chung đc. Tú Anh nói ko quay lại.
_ Tức cái gì?
_ Sao em ko bao giờ chịu nhường chị thế? Tại sao lần nào chị cũng phải là người xuống nước trước chứ?

_ Có cái ảnh thôi mà. Với lại rõ ràng tôi thấy cái ảnh đag để đẹp hơn.
_ Cái mới đẹp hơn mà. Tú Anh cãi lại.
_ Ừ. Cái mới đẹp hơn. Tôi nhanh chóng đầu hàng làm Tú Anh ngạc nhiên.
_ Em sao thế? Mệt à?

_ Ko. Có người kêu lúc nào cũng phải xuống nước trước nên bực mình. Giờ thử tự xuống nước trước xem sao. Tôi nói rồi buông người nằm lại xuống ghế.

_ Thấy làm sao? Có bực mình ko? Tú Anh nhìn tôi dò xét.
_ Ko. Thấy bình thường. Tôi cười nhạt.
_ Đáng ghét. Biết bị tôi trêu Tú Anh ngồi khoanh tay ở ghế.
_ Thôi đi ngủ đi. Muộn lắm rồi. Tôi kéo chị nằm xuống.
_ Ko thèm. Tú Anh cự lại.
_ Bướng nhỉ? Muốn tự nguyện đi ngủ hay bắt em đi ngủ đây. Tôi đổi giọng đe dọa.

Tú Anh ko nói gì, nhìn thẳng vào tôi như thách thức, ‘A. Thách mình cơ đấy.’ Tôi bật dậy ôm chặt chị nằm xuống, ghì chặt cả hai tay, hai chân Tú Anh làm chị ko cựa quậy đc.

_ Buông ra. Tú Anh kêu.
_ Có đi ngủ ko?
_ Ko. Tú Anh phồng mồm nói.
_ Ko ngủ thì còn giữ kưng ạ. Bao giờ đồng ý ngủ mới tha cho nha kưng. Tôi bỡn cợt.

_ Nhất định ko chịu thua. Tú Anh gắng gượng.

_ Ờ. Vậy chắc còn lâu mới ngủ nhỉ? Nghe hát câu giờ ko? 

_ Ko nghe. Tú Anh giật giọng.

Tôi nhếch mép cười, ghé sát vào tai chị bắt đầu hát, kệ cho Tú Anh vẫn đag cố gồng thoát khỏi sự kìm kẹp của tôi.

“Kiss me, good bye, gone to soon I did give you my heart can't deny
Hold on, let go, never sure
Only can make believe all this time

Coffee, cigarettes, not my style
Petty faces around but not rhymed
Don't cry, can't cry, I won't cry
Be with you I just close my eyes
So far alway I can hardly make you mine
So long the day you are always on my mind
But in my dreams never try to hold you tight
Don't wanna awake find you aren't here by my side

So far alway I can hardly make you mine
So long the day you are always on my mind
But in my dreams never try to hold you tight
Don't wanna awake find you aren't here by my side

When I wake up hope you were here by my side…”

Bài hát kết thúc, Tú Anh cũng ko cố gắng vùng vẫy để thoát ra nữa, tôi cũng buông tay giải thoát cho chị, ngược lại với cái ý nghĩ Tú Anh sẽ đứng dậy và đi ra ngoài, chị quay lại ôm tôi thật chặt, nói:

_ Chị sẽ luôn bên cạnh em nên ko cần hy vọng làm gì đâu. Biết chưa?

_ Ừ. 

Tôi được ru ngủ bằng 1 nụ hôn dài ngọt ngào và bất tận.

Chiều chủ nhật, Tú Anh và Linh về Hà Nội, đương nhiên là Kiên và tôi còn phải ở lại vì công việc rồi nên mặt ai nấy lúc chia tay cũng buồn cả.

_ Mày đã tính đến chuyện gặp lại mẹ mày chưa? Kiên hỏi tôi khi 2 đứa đag ngồi trong xe quay về.
_ Sao tự dưng hỏi thế? Tôi quay ra nhìn nó khó chịu.

_ Vì mày và Tú Anh đã nghiêm túc thì sớm muộn gì cô Hà cũng biết, mày nên sớm tạo 1 bờ đê vững chắc từ bây giờ để ngăn sóng lớn thừ ba mày và ba Tú Anh chứ? Kiên phân tích vấn đề.
_ Bà ta là bờ đê mày nói đấy à?
_ Đương nhiên. Mẹ nào chẳng thương con. Hơn nữa cô Hà cũng đag muốn làm lành với mày, tao nói cái này tuy hơi lợi dụng 1 tí. Nhưng nếu mày bảo với cô ấy ủng hộ chuyện mày và Tú Anh trước 2 người cha thì mày sẽ tha thứ cho cô Hà chắc cô ấy sẽ làm đấy.
_ Mày bảo tao nói dối để đc 1 bờ đê cao che chắn trước cơn sóng thần sắp tới của ba tao à? Tôi nói giọng khó chịu.

_ Ko phải nói dối. Mà đây là dần thích nghi lại với cô Hà. Tao tin mày vẫn luôn nhớ cô ấy cho dù lúc nào máy cũng nói ko thể tha thứ.

_ Để nghĩ đã. Tôi quay ra nhìn phía rừng thông.
_ Nghĩ nhanh đi. Dự án cũng sắp xong rồi. Chuẩn bị lại về Hà Nội, còn đám cưới của bọn tao nữa. Mày mà ko sắp xếp nhanh đi… Kiên bắt đầu ngồi lải nhải chuyện tương lai.
_ Biết thế. Lái xe đi ko đâm bây giờ. Tôi càu nhàu.
Tôi và Kiên cùng im lặng, con đường đèo hết đổ dốc, lên dốc rồi lại xuống dốc hai bên đường là những cánh rừng thông chỉ có 2 màu xanh của lá, nâu của thân của cành. Tôi chìm hẳn vào suy nghĩ nhưng ko đc bao lâu Kiên lại phá vỡ nó nhưng lúc này giọng thằng bạn lại run run 1 cách kỳ lạ:

_ Mày… mày ơi. Min… Minh…
_ Cái gì? Nói hẳn hoi xem nào? Tôi bực mình quay ra nhìn nó, mặt Kiên đag tái lại, xanh còn hơn cả lá thông ngoài kia: _ Sao thế?
_ Xe … xe mất… phanh. Ko … ko phanh đc. Kiên run run nói.
_ Sao lại thế? Ban nãy lúc đi phanh vẫn tốt cơ mà? Tôi nghĩ Kiên đag đùa.
_ Tao… tao… ko… ko biết nữa… nữa. Từ lúc… nãy đi về… tao… tao thử… thử mấy … mấy lần… lần rồi… ko đc. Kiên đag có vẻ khủng hoảng.

_ Giảm ga nhấn côn xem thế nào?
_ Bây giờ thì còn làm thế đc. Nhưng sắp có dốc rồi ko phanh sợ là… Kiên dừng lại ko nói tiếp.
_ Nhảy ra khỏi xe đi. Tôi nói.
_ Nhảy ? Kiên lặp lại rồi nhìn qua tôi.
_ Ừ. Nhảy thôi. Hết cách rồi. Sau cái dốc này là khúc cua gấp ko nhảy bây giờ thì chỉ có nước lên nóc tủ xem gà khỏa thân thôi.
_ Cái con này. Lúc này mà mày cón nói đùa đc.
_ Ai đùa? Ko đúng thế à?

Sau khi đã nhất trí, Kiên cố định tay lái rồi cùng tôi nhảy ra ngoài. Vì bên phía tôi vẫn còn khá nhiều chỗ trống nên khi nhảy chỉ lăn vài vòng xây sát chút ít, còn Kiên lại phải chú ý xem có xe ngược chiều ko đi qua ko nên mấy vết xước cũng lớn hơn, nhìn cái xe đag từ từ lao nhau rồi đâm vào hàng rào chắn 1 cái rầm khiến tôi thấy tự hào về cái ý kiến nhảy ra khỏi xe của mình chứ mà còn ngồi ở đấy chắc giờ cũng bẹp dúm như cái đầu xe rồi. Tập tễnh đi về phía cái xe tôi và Kiên nhìn nhau cười mừng thoát chết, nhưng chợt nụ cười của Kiên tắt ngấm nó nhìn về phía sau lưng tôi định nói gì đó, tôi tò mò quay lại nhưng chỉ kịp quay ra nhìn về phía sau tôi đã có cảm giác bị đập văng sang khỏi bên đường bằng 1 lực rất mạnh, rồi từ từ tiếp lại đất tôi nghe rõ tiếng Kiên gào tên mình nhưng sao ko tài nào mở mắt ra đc. Mọi thứ với tôi dần chìm vào bóng tối mơ hồ và lạnh lẽo.

Tôi thức dậy, cả người ê ẩm, cảm nhận đầu tiên với mọi thứ là mùi khó chịu trong ko khí, tôi từ từ mở mắt, xung quanh là 1 màu trăng toát, giống như trog đầu óc tôi bây giờ, trống rỗng và mờ mịt. Tôi cố gắng nhìn mọi thứ đag chìm trong ánh đèn mờ nhạt. Có 2 người đag dựa vai nhau ngủ ở phía ghế, và 1 người nữa đag gối đầu bên giường tôi, khẽ kêu lên mấy tiếng, người nằm cạnh giường tỉnh giấc nhìn tôi, nụ cười nở trên gương mặt có phần xanh xao 1 cảm giác xót xa chợt dội đến mà ko hiểu tại sao.

_ Nước. Tôi chậm rãi nói.

Ánh đèn trong phòng được bật sáng, 2 người ngồi ở ghế cũng tỉnh dậy, người con trai nhanh chóng chạy ra ngoài, còn cô gái kia nhìn tôi cười vui vẻ. Cô gái ban nãy ngủ cạnh giường tôi mang cốc nước đỡ cho tôi uống rồi cười có vẻ mừng rỡ nói:

_ Rốt cuộc em cũng dậy. Em đã ngủ đc 1 tháng rồi biết ko?

‘Họ là ai?’ câu hỏi vang lên trog đầu tôi, cô ta nói tôi ngủ 1 tháng rồi là ý gì, đây là đâu… Các câu hỏi cứ loanh quanh trog đầu tôi bị cắt đứt bằng sự quay trở lại của người con trai và 1 vài người mặc những chiếc áo dài màu trắng, họ soi đèn vào mắt, quan sát mấy cái máy gắn vào người tôi. Rồi 1 người trong số họ nói:

_ Cháu cảm thấy thế nào rồi?
_ Đau. Tôi trả lời.
_ Ở đâu? Người đó tiếp tục hỏi.
_ Đây. Tôi chỉ lên đầu.
_ Cháu có biết mình đag ở đâu ko?
Tôi lắc đầu, nhìn xung quanh hỏi:
_ Đây là đâu?
_ Đây là bệnh viện thành phố.
_ Ông là ai?
_ Chú là bác sĩ trực. Cháu có thể nhắc tên mình cho chú nghe ko?
_ Tên mình? Là gì? Tôi bắt đầu thấy chóng mặt.

_ Tên của cháu. Cháu tên là gì cháu có nhớ ko? Giờ thì ko chỉ có người tự xưng là bác sĩ đó nhìn tôi mà tất cả những người trog phòng đag chằm chằm nhìn tôi, đặc biệt là cô gái xanh xao kia, trong ánh mắt ấy có 1 thứ cảm xúc mà tôi ko hiểu đc chỉ thấy khi nhìn ánh mắt ấy tôi thấy có gì đó dội lên ở lồng ngực ko thể xác định đc.

_ Tên tôi? Tên tôi? Câu hỏi ấy ko chỉ đc nói ra từ miệng tôi mà còn vang vọng lên trog đầu tôi.’Tôi là ai chứ?’.Ôm tay lên đầu nhưng chỉ còn 1 tay đc lành lặn, còn tay kia đag bị băng bó. _ Tôi đau đầu quá. Tôi mất kiên nhẫn gào lên.
_ Ko sao đâu. Ko sao đâu. Cô gái xanh xao ấy lại ôm chặt lấy tôi, mùi hương dễ chịu từ cô ấy, cùng hơi ấm cô ấy chia sẻ cho tôi và cả giọng nói khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn, tôi ôm chặt lấy cô ấy, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tỉnh dậy lần thứ 2, người con gái đã ko còn ở đây. Cả căn phòng giờ đang chìm trong ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ. Tháo đống dây rợ đang dán đầy tay và người tôi. Tôi cố gắng đứng dậy, lần đầu ko thành công tôi ngã sõng soài dưới sàn. ‘Ko sao cả’ tôi tự nhủ, tự chống tay đứng dậy, lại 1 lần nữa thất bại, tôi bực tức đấm xuống nền, cùng lúc ấy có tiếng cửa mở, người từ ngoài thấy tôi ngã chạy lại lo lắng nói:

_ Em có sao ko? Sao ra khoải giường mà ko gọi người chứ? Em có biết có cái nút đỏ ở đầu giường để… Cô ấy ngưng lại khi thấy tôi bực tức nhìn chằm chằm. _ Thôi đc rồi. Để chị đỡ em dậy.
Tôi gạt tay cô ta ra, 4 mắt nhìn nhau, cô ta nở nụ cười hiền hòa rồi nói:

_ Thôi mà. Chị xin lỗi đã nói thế nha. Để chị đỡ em lên.
_ Tên cô là gì?
_ Tú Anh. Cô ấy vừa nói, rồi đỡ tôi ngồi lại lên giường.
_ Tú Anh. Tôi sẽ nhớ cái tên ấy. Tôi nhìn cô gái ấy nói.
Tú Anh nhìn tôi, cười dịu dàng ko nói gì, giờ cô ấy đag ngồi đối diện tôi, lại 4 mắt nhìn nhau, mọi thứ chìm vào im lặng. Tôi lại tò mò hỏi:
_ Cô là gì của tôi?
_ Đoán xem. Tú Anh cười, vuốt nhẹ má tôi.
_ Ko biết. Cô nói cho tôi biết đc ko?

Tú Anh ko trả lời, chỉ hôn nhẹ lên môi tôi, rồi lại mỉm cười nhìn tôi. Tôi thik nụ hôn đó, nó có cảm giác gì đó lâng lâng, dễ chịu cho dù chỉ lướt qua.

_ Còn 2 người hôm qua cũng ở đây. Họ đâu rồi? Tôi nhớ đến 2 người tối qua ngủ ở ghế.
_ À. Đó là 2 đứa bạn thân của em. Nhưng giờ 2 đứa nó đi làm rồi. Chiều 2 đứa mới qua. Tú Anh nói khi đag đặt 2 chân tôi quay lại phía giường.
_ Tôi muốn ra ngoài. Tôi nói, rồi nhìn phía bầu trời phía ngoài như đag mời gọi mình.
_ Đợi em khỏe thêm 1 chút đã. Vừa nói Tú Anh vừa kê gối phía sau tôi rồi để tôi dựa vào đấy.
_ Sao tôi ko đi đc?
_ Vì em mới tỉnh nên còn yếu thôi. Phải từ từ mới bình phục đc. Tú Anh vẫn cười dịu dàng.
_ Sao tôi ko nhớ đc gì cả?
_ Chị đã nói là vì em còn yếu mà. Khỏe lên 1 chút em sẽ đi lại đc và nhớ lại đc mọi chuyện. Tú Anh gạt 1 vài lọn tóc đag lòa xòa trước mắt tôi.
_ Ờ. Tôi tin cô. Tôi cười đáp lại Tú Anh._ Cô sẽ ở bên tôi đến lúc ấy chứ?
_ Chị đã nói rồi. Chị sẽ mãi mãi ở bên em. Tú Anh ẩn đầu tôi nói.
_ Cô nói thế bao giờ? Tôi xoa đầu nói.
_ Trước đây, khi em chưa bị mất trí nhớ ấy. Tú Anh hình như ko kìm đc lòng nữa lại hôn nhẹ lên má tôi.

_ Ờ. Tôi thấy trog lòng vui vui, chợt nhớ ra lúc ban nãy có nói về 2 người bạn thân tôi lại hỏi: _ 2 người kia là bạn thân của tôi. Vậy cô cũng là bạn thân của tôi à?
_ Ko. Ngốc quá đi mà. Chị người yêu của nhóc. Hiểu chưa? Tú Anh có vẻ hơi đỏ mặt khi nói câu đó.
_ Người yêu là gì? Cả bạn thân nữa, là gì?
_ Cái này phải để tự em cảm nhận thôi. Chứ có giả thích bây giờ sợ em ko hiểu đc đâu. Tú Anh đan tay vào tay tôi như để truyền sự ấm áp và cả ký ức cho tôi.
Tôi mỉm cười, rồi lại nhớ ra 1 vấn đề nữa tôi lại hỏi:
_ À này, tên của tôi là gì?
_ Tên của em là Minh. Đăng Hà Minh. Hãy nhớ lấy cái tên đó.


Tôi đag nằm trog phòng bệnh 1 mình, Tú Anh đag trog giờ làm việc nên nhắc đi nhắc lại tôi ko đc ra khỏi phòng. Kiên và Linh thì chiều nào cũng qua nói chuyện với tối. Giờ tôi đã có thể chập chững đi lại nhưng vẫn phải nhờ nạng để giữ cân bằng. ‘Cốc cốc’, tiếng gõ cửa lôi tôi về thực tại:

_ Mời vào. Tôi nói rồi ngồi hẳn dậy chờ đợi người từ cửa vào. _ À, chào Linh, chào Kiên. Hnay 2 người đến sớm vậy mới 2h chiều mà.
_ Hnay bọn tao nghỉ buổi chiều. Có chuyện muốn nói với mày. Giọng Linh nghiêm túc.
_ Vậy kiếm xe đẩy đi dạo dưới khuôn viên đc ko? Ở đây ko tiện lắm. Tôi nhếch mép cười nhạt.
_ Mày ngồi lên xe đi. Kiên đẩy xe đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Xem ra lũ bạn thân vẫn là những người hiểu tôi nhất. Tôi tự bước chân xuống, gạt tay ra hiệu tự làm đc 1 mình khi hai đứa tính đỡ tôi. Khi đã đc đẩy xuống khuôn viên, tôi ngửa cổ, hít lấy ko khí trog lành ko cần nhờ đến sự hỗ trợ của máy móc để thanh lọc gì mà lòng cảm thấy thoải mái đến lạ kỳ. Chỉ tay để 2 đứa bạn thân ngồi vào cái ghế đá đối diện tôi cười nhạt nhìn chúng nó nói:

_ Chúng mày nhận ra từ bao giờ?

_ Hôm qua, khi đến nhà mày lấy đồ. Thái độ của chú Huy làm bọn tao nghi ngờ. Rồi suy nghĩ lại chút là nhận ra ngay. Kiên trả lời: _ Nhưng có điều bọn tao ko hiểu, sao mày lại làm thế?
Tôi bật cười thành tiếng, khiến 1 vài người đi qua ngó lại rồi lại quay đi. Đưa mắt nhìn xung quanh mà ko nhìn 2 đứa bạn thân, tôi im lặng.

_ Tao đoán lúc đầu khi tỉnh dậy mày ko nhớ gì thật còn lần sau tỉnh dậy mày cũng đã ít nhiều nhớ ra nhưng lại cố tình nói là ko nhớ gì cả. Đúng ko? Linh hỏi.
_ Ko uổng là lũ bạn thân của Đăng Minh này. Thực ra lúc đầu cũng ko nhớ gì thật nhưng lúc Tú Anh nhắc đến tên chị ấy thì tao bắt đầu nhớ ra… Tôi bắt đầu kể lại 1 cuộc nói chuyện khác sau khi nói chuyện với Tú Anh.

**********

_ Tên của em là Minh. Đăng Hà Minh. Hãy nhớ lấy cái tên đó.
Tú Anh ngồi cho đến khi tôi ngủ say mới đi ra ngoài. Tôi chìm vào mộng mị 2 cái tên Tú Anhh và Đăng Hà Minh đag vang vọng lên trog đầu tôi, bất giác tôi mở mắt ra, nhìn thấy mọi thứ tối om, sao mới ban nãy vẫn còn sáng cơ mà, tôi quay ra phía cửa sổ nhưng chỉ thấy 1 màu đen đặc quánh ko có gì ngoài chính tôi nơi ấy cả. Rồi 1 ánh sáng nhấp nháy, 1 tiếng sét vang lên, những hạt mưa bắt đầu rả rích rơi xuống, thấm ướt cả người tôi, 1 đứa trẻ đag khóc phía trước cổng nhà chạy theo 1 chiếc ô tô đag chạy rồi nó ngã xuống gào khóc. Tôi chạy lại đỡ đứa nhở đó, nó ngước lên nhìn tôi ánh mắt thật quen thuộc, tôi hỏi:

_ Này em bé, em tên gì?

_ Tên tôi là Đăng Minh. Đứa nhỏ đó cười nhạt.

1 tiếng sét lại dội đến, qua ánh sét ấy tôi nhìn đc vào đôi mắt nêu của đứa trẻ, những hình ảnh liên tục xuất hiện, những ký ức của tôi với những người xung quanh, hình ảnh người thân, bạn bè … và cuối cùng hình ảnh của người con gái tôi yêu – Tú Anh đag cười hiền nhìn tôi nhưng rồi hình ảnh ấy bị vỡ làm trăm mảnh bởi 1 chiếc ô tô đi qua đó rồi đâm thẳng vào người tôi. Ngã nhào xuống làn mưa lạnh lẽo, tôi cố gượng dậy tìm đứa trẻ ban nãy, nhưng ko có ai cả, ở đây chỉ có mình tôi. Lại 1 tiếng sét nữa vang lên, từ vũng nước dưới chân tôi nhận ra mình là đứa trẻ ấy. Tôi bât hẳn dậy, tôi vẫn đag nằm trog phòng bệnh và ánh sáng ban ngày vẫn đang tràn ngập khắp căn phòng. 

_ Minh. Con ko sao chứ? Papa tôi hình như vào lúc tôi đag ngủ.
_ Dạ con ko sao. Ba đến lâu chưa ạ? Tôi quay ra nhìn papa.
_ Ơ. Ba tưởng con bị… papa ngạc nhiên khi tôi nhận ra ông.
_ Con vừa mới nhớ lại đc. Tôi giải thik.

_ À. Vậy để ba đi báo bác sĩ vào kiểm tra cho con. Papa định bước đi, nhưng nghĩ gì đó ông lại quay lại nói với tôi:_ Minh này, hay con cứ giả bộ mất trí nhớ thêm 1 tgian nữa đc ko?
_ Sao lại phải thế ạ? Tôi bất ngờ.

_ Con có biết gia đình nhà con bé Hiền ko?
_ Con ko rõ lắm. Chỉ biết hình như gia đình Hiền làm kinh doanh mà ko biết kinh doanh gì thôi. Tôi trả lời vừa mới bắt đầu nhớ lại mọi thứ nên ko chắc chắn đc nhiều lắm.

_ Nhà con bé đấy vừa bị phá sản. Người cắt phanh xe và đâm con là nó. Hiện giờ vẫn chưa bắt đc. Con nên cẩn thận cứ tạm thời giả mất trí đi đã lỡ con bé đấy vẫn lảng vảng quanh đây thấy con mất trí nó cũng sẽ ko cảnh giác cao.

_ Dạ. Con sẽ chú ý. Nhưng sao Hiền lại muốn hại con, từ xưa đến nay con có bao giờ làm hại đến nó đâu.

_ Cái đấy thì chưa biết. Nhưng Kiên nhớ đc biển số xe và khi khám phanh chỗ bị cắt thì phát hiện ra vân tay là của Hiền.

_ Vậy ạ. Ba cũng nên chú ý.

_ Ừ. Thôi nghỉ đi. Mấy ngày nữa ba ko đến thăm đc đâu ko có mày ba phải lo thêm 1 đống giấy tờ. Liệu liệu mà khỏe nhanh lên nghe chưa? 

_ Dạ.

***********************

Tôi kể lại cho Kiên và Linh nghe xong, tự cười mình 1 cái rồi thở dài, nói tiếp:

_ Mấy ngày nay tao cũng nghĩ rất nhiều. Tự dưng nhớ ra có lần Hiền nói với tao 1 câu nó bảo tao là 1 người rất may mắn. Nêu hôm đó tao chịu lắng nghe có lẽ mọi chuyện sẽ ko đi đến mức độ này.
_ Mày trách bản thân làm gì. Từ xưa đến nay lúc nào mày chẳng thế có tự trách thì trách cả đời à? Linh nói như thể giễu cợt.

_ Ừ. Cũng biết thế. Nhưng sau vụ này phải tự kiểm điểm lại mình, cái gì cũng phải bình tĩnh suy xét mới đc. Tôi nghiêm túc nói.

Linh và Kiên nhìn nhau cười thành tiếng.

_ Cười gì mà cười. Tao nói tử tế chúng mày mà cười nữa tao đập chết hết bây giờ. Tôi hậm hực.
_ Thôi đc rồi ko cười nữa. Thế chị Tú Anh có biết vụ này ko? Linh nhịn cười hỏi tôi.
_ Ko đc cho Tú Anh biết. Giờ tự dưng thấy ko tin ai đc đặc biệt là cả những người tao để quá thân cận với mình như Tú Anh. 

_ Còn bọn tao? Kiên thắc mắc.
_ Ờ bọn mày cũng phải cân nhắc. Tôi cười nhạt.
_ Ko đùa nữa. Sao lại ko nói đc cho chị ấy, tao thấy Tú Anh hết lòng vì mày mà? Linh nghiêm túc nói.
_ Từ khi mới gặp Tú Anh tao vẫn có 1 cảm giác nghi ngờ. Chẳng qua nhiều chuyện xảy ra quá khiến tao quên đi mất nhưng mấy ngày nay khi tĩnh tâm suy nghĩ nghi ngờ ấy lại nhắc nhở tao.
_ Nghi ngờ gì? Kiên hỏi.

_ Mày ko thấy Tú Anh đến với tao vô điều kiện quá à? Cứ cho là yêu đi nhưng tao đã ko ít lần làm chị ta phật ý, vậy mà chỉ cần 1 thời gian ngắn chị ta lại xuất hiện bên tao. Tự làm lành trước ko đáng nghi à. Giống như có sắp xếp gì đó. Tao nói hết mọi suy nghĩ của mình.

_ Ừ. Tao cũng định bảo với mày mấy lần. Sự thân thiện nhanh chóng quá mức của Tú Anh với cả bọn mình đáng nghi lắm. Cứ cái lý do muốn bù đắp cho mày rồi tiếp cận cả 3 đứa. Có vẻ ko ổn thật, cần điều tra thêm về con người này nữa. Giờ mày tính sao? Linh cũng trầm lại.

_ Bây giờ tao chúng mày đã biết rồi thì cũng sẽ có nhiệm vụ cho 2 đứa.Việc tao mất trsi tạm thời cứ giữ bí mật đi. Mai Kiên mag vào cho tao con lap để làm việc đỡ papa tao. Thêm vào đó cần chú ý hơn, chúng mày cẩn thận Hiền chưa bị bắt con bé đó có vẻ nguy hiểm. 

_ Ok. Tú Anh đag đi về phía này. Anh em bắt đầu diễn nào. Kiên gật đầu nói nhỏ chỉ cho 3 đứa nghe.
_ Ôi. Diễn là nghề của nàng mà. Linh nói giọng bỡn cợt.

_ Mấy đứa đến lâu chưa? Tú Anh cười hỏi Linh và Kiên.

_ Hnay cuối tuần bọn em về sớm, đag nhắc lại cho Minh ít kỉ niệm. Linh diễn đạt như thật.

_ Vậy à? Cho chị nghe với. Để xem người yêu chị ngày xưa như thế nào nha. Tú Anh cười rồi quay sang tôi hỏi:_ Có nhớ đc thêm gì ko?

_ Ko. Họ nói. Còn tôi ngồi mà ko nhớ đc cái gì cả. Chán chết. Chị đưa tôi về phòng đi. Tôi nói.
_ Chán cái con này quá. Thôi bọn em đi về đây. 

_ Ừ. Cuối tuần mà 2 đứa đi chơi cho vui. Chứ cứ quanh quẩn ở bệnh viện này cũng chán chết. Để Minh đấy cho chị lo.

_ Dạ. Vậy bọn em về đây. Bọn tao về nha Minh. Mai lại đến thăm mày nhá
.
_ Ờ.

Kiên và Linh đi rồi, Tú Anh ẩn xe cho tôi trở lại phòng với lý do bên ngoài hơi nhiều gió. Sau khi đỡ tôi trở lại giường Tú Anh hôn nhẹ lên môi tôi rồi hỏi:

_ Hôm nay em có nhớ thêm đc gì ko?
_ Ko. Nhưng biết xem đồng hồ rồi. Tôi lạnh lẽo trả lời.
_ Giỏi quá nhỉ?
_ Mà bao giờ tôi đc ra khỏi đây? Tôi càu nhàu.
_ Sắp rồi khi nào em nhớ ra đc. Tú Anh cười nhẹ nhàng nhìn tôi.
‘Rốt cuộc là chị có ý gì?’ tôi thầm nghĩ.
_ À. Hnay có 1 người muốn gặp em.
_ Ai?
_ Mẹ em.
_ Mẹ à? Để hôm khác đi. Hnay tôi mệt rồi. Tôi lẩn tránh việc gặp người đàn bà đó.
_ Nhưng mẹ đến tận đây rồi. Em gặp 1 chút thôi có đc ko?
_ Ừ. Nhưng chỉ 1 chút thôi nhá. Tôi hạ giọng
_ Ok. Nói xong Tú Anh đi ra gọi bà ta._ Mẹ vào đây đi.

Bà ta bước vào, đi nhanh tới chỗ tôi, nắm chặt lấy tay tôi mắt rưng rưng. Tôi khó chịu nhưng ko chống lại, ‘phải diễn cho đạt’ thâm tâm tôi khuyên nhủ.

_ Bà là mẹ tôi à?
_ Ừ. Mẹ là mẹ con. Con nhận ra mẹ ko?
Tôi lắc đầu, im lặng nhìn về phía Tú Anh.
_ Rồi Minh sẽ nhớ ra thôi mà mẹ. Tú Anh an ủi bà Hà.
_ Ừ. Rồi con sẽ nhớ ra thôi. Bà ta ôm chặt lấy tôi.

Đẩy bà ta ra, tôi tỏ vẻ khó chịu nói:

_ Tôi mệt rồi. Muốn ngủ. Nói xong thì nằm xuống kệ vẻ ngạc nhiên lộ trên mặt bà ta.
1 khoảng ko gian im lặng, dường như 2 người đó tin rằng tôi đã ngủ say bắt đầu nói chuyện với nhau:
_ Dạo này con xanh quá.
_ Ko sao đâu ạ. Ba con có khỏe ko mẹ?
_ Ba con vẫn khỏe lắm. Hay con về nhà đi. Cả tháng nay con ko về rồi? Hết chăm Minh rồi làm việc khéo Minh chưa nhớ lại thì con đã gục rồi ấy chứ.
_ Con biết cân bằng mọi việc mà mẹ. Còn bao giờ ba đồng ý chuyện con với Minh thì con mới về nhà. Giọng Tú Anh có vẻ cương quyết.
_ Số tôi rõ khổ toàn có chồng với cả con ngang bướng thôi. Bà Hà thở dài.
_ Nhưng con vẫn ngoan hơn Minh phải ko mẹ?
_ Mẹ cũng ko biết nên vui hay buồn nữa. Hai đứa con gái mẹ lại quay ra yêu nhau thế này…
_ Thì mẹ vẫn có cả 2 đứa con gái đấy thôi. Mẹ cứ cố gắng tgian này vun lại tình cảm với Minh. Chắc khi nhớ ra Minh sẽ tha thứ cho mẹ thôi.
_ Ừ. Thôi mẹ về đây.

_ Để con tiễn mẹ.

Căn phòng lại trở lại yên tĩnh nhưng chỉ mấy phút sau đã có người mở cửa vào, tôi khép hờ mắt, định hù Tú Anh 1 cái. Chị đi sát về phía tôi, nhẹ nhàng để bàn tay mát lạnh vuốt nhẹ tóc đag lòa xòa trên trán tôi, tiếng chuông điện thoại làm tôi tiêu tan ý định. Tú Anh ra ngoài nghe, tôi nhanh chóng đi theo phía sau, hé cửa theo dõi, Tú Anh đứng ngay bên ngoài cửa nghe điện thoại giọng có vẻ bực dọc.

_ Đã nói tôi mới là người gọi. Tại sao lại dám gọi cho tôi như thế?
_ …
_ Im đi. Nghe cho rõ đây. Tôi ko cần biết các người làm thế nào? Phải bắt cho bằng đc con bé ấy cho tôi.
_...
_ Ko cần biết ai đang che chở nó. Tôi chỉ biết trong 3 ngày tới nếu ko bắt đc nó thì các người sẽ nhận hậu quả đấy.

Tú Anh dập máy, ánh mắt của chị ko còn hiền hòa như bình thường mà ánh lên 1 tia nhìn có vẻ tàn nhẫn, lạnh lẽo đến rùng mình. Tôi nhanh chóng chạy về giường vờ như ko có chuyện gì xảy ra. 1 lát sau Tú Anh cũng đi vào, vẫn nhẹ nhàng vuốt má tôi như mọi khi rồi nằm lại phía ghế, ngủ thiếp đi. Tôi tiến lại gần, khuôn mặt chị có vẻ mệt mỏi lắm, ko biết ban nãy nói chuyện với ai mà có vẻ đáng sợ ấy. Tôi ngồi hẳn xuống đất gần ghế, ngắm Tú Anh ngủ mà tự hỏi ‘Rốt cuộc tôi có nên tin vào 1 người như chị ko?’
12. Chương thứ mười hai: Giả vờ

Sáng hôm sau, Kiên đến gặp tôi từ sáng đợi Tú Anh quay về làm việc, Kiên đẩy tôi ra ngoài sân đi dạo.

_ Tao bảo mày mang cho tao laptop đến sao ko chịu mag? Tôi càu nhàu.
_ Chú Huy bảo mày phải nghỉ. Ko đc phép làm việc. Kiên nhiêm khắc nhắc lại lời của papa tôi.
_ Chán. Nằm đây sắp phát điên đến nơi rồi. Phải xuất viện chứ chẳng mấy mà tao chuyển từ khoa này sang khoa thần kinh mất. Tôi chán nản.
Kiên cười xòa, ngồi nghỉ ở ghế đá cạnh hồ. Thằng bạn thân im lặng đc 1 lát rồi lại quay ra nói với tôi:
_ Mày yêu Tú Anh rồi sao vẫn nghi ngờ chị ấy?
Tôi kể lại cuộc điện thoại tối qua của Tú Anh cho Kiên nghe, rồi thở dài nói:
_ Tự dưng tao cảm thấy mất lòng tin vào mọi người. Ko biết nên tin ai và nghi ngờ ai nữa.
_ À. Kiên lên tiếng vì nhớ ra 1 việc:_ Tối qua lúc tao và Linh qua nhà mày lấy đồ thì tìm thấy 1 thứ. Kiên chìa ra 1 con dao bạc nhỏ chỉ bằng 2 ngón tay..
_ Ở đâu ra thế? Tôi nhận lấy con dao ngạc nhiên hỏi.

_ Lúc lấy đồ cho mày, tao làm rơi quả bóng vào gầm tủ rồi phát hiện ra cái hộp của thầy Thành ở trong đấy, rồi tao lôi ra thấy cái hộp còn 1 ngăn nhỏ nữa mở ra thì thấy con dao này. Linh bảo bạc tránh gió tốt nên mang cho mày tiện thể cũng là để hỏi xem mày có biết gì về nó ko? Kiên kể lại.

Tôi chau mày nhớ ra, hôm mới về nước vì bực mình mà tôi đã đá cái hộp vào gầm tủ vậy mà ko ngờ hành động đấy lại giúp phát hiện ra 1 món quà khác mà thầy muốn gửi cho tôi. Tôi nhìn con dao bạc, nó vốn có 1 đôi. 1 con dao đã đc tặng cho đại sư huynh nhân dịp anh ấy đạt giải nhất thành phố. Cái tôi đag cầm trên tay thầy đã hứa sẽ tặng tôi khi tôi kết hôn. Chỉ đáng tiếc ko kịp thấy ngày ấy thầy đã mất rồi. Hơn nữa lời hứa ấy cũng đã quá lâu rồi, tôi thậm chí đã quên nhưng khi nhìn thấy con dao bạc ấy, mọi ký ức xưa bên thầy và mọi người lại làm tôi nao lòng. Cúi xuống cài con dao vào tất tôi quay ra nói với Kiên:

_ Thôi mày đưa tao vào phòng rồi còn đi đón Linh. Giờ tốt nhất ko nên để đứa nào ở 1 mình lâu. Nguy hiểm lắm.

Kiên gật đầu, đưa tôi quay vào phòng, vừa đi vừa dặn dò như 1 lão già lắm lời. Suốt cả ngày hôm đấy tôi chỉ suy nghĩ về con dao bạc và cả cái ý nghĩa trừ tà hộ thân của nó nữa, thấy đôi chút chạnh lòng khi nghĩ về thầy Thành tóm lại thì ông cũng đã che chở đùm bọc cho tôi bao năm nay. Mà cũng là ý trời cả, nếu ông ko phá vỡ gđ tôi chắc có lẽ tôi sẽ ko bao giờ gặp đc Tú Anh và có lẽ cả cuộc đời tôi sẽ ở 1 trạng thái khác rồi. 1 vòng tay ôm từ phía sau tôi, nhưng ko phải mùi hương quen thuộc của Tú Anh mà là 1 mùi nước hoa khác cũng là mùi hương quyến rũ chỉ đáng tiếc ko phải là thứ mùi hương của người con gái tôi yêu mà thôi.

_ Nhóc nhớ ra chị chứ? Giọng Ly áp sát vào tai tôi.

Tôi nhếch mép cười nhạt ko trả lời lại.

_ Yên tâm đi. Tú Anh vừa đi mua cháo cho nhóc rồi chính chị thấy cô bạn thân yêu lái xe đi nên nhóc cứ an tâm ko phải diễn đâu. Ly bỏ vòng tay ra khỏi tôi ngồi về phía ghế.

_ Bât ngờ thật đấy. Chị nhận ra mà Tú Anh lại ko nhận ra sao? Tôi quay lại cười nhạt.

_ Người ta nói kẻ trong cuộc thì luôn mù quáng cho dù người ấy có thông minh thế nào khi đã vướng vào lưới tình thì… Ly ngừng lại ko nòi tiếp, mà đứng hẳn dậy đi về phía tôi ghé sát môi chị vào tai tôi nói nhỏ:_ cũng chỉ là kẻ ngốc cả thôi.

_ Quả là ko thể xem thường chị.
_ Chị chỉ thắc mắc 1 điều thôi. Sao lại vờ mất trí hả nhóc?
_ À. Cái đó…
_ Cháo đến rồi đây. Tú Anh mở cửa bước vào :_ Ơ! Ly. Chưa về à?
_ Qua thăm bênh nhân đặc biệt mà. Thôi tôi về đây để cho 2 người được tự nhiên.
_ Có gì đâu. Ngồi đây ăn với bọn tao này. Rồi nói chuyện với Minh nữa. Dù gì mày và Minh nói chuyện cũng hợp nhau mà.
_ Để khi khác. Tao có hẹn rồi.Chị về đây nhóc.
_ Chào chị.
_ Em có nhận ra ai đấy ko? Tú Anh hỏi sau khi thấy Ly đã đóng cửa ra ngoài.
_ Bạn của chị.
_ Biết chị ý tên gì ko?
_ Ly.
_ Có nhớ đã từng vào khách sạn với chị ấy ko?
_ Vào đấy làm gì?
_ Trêu tức chị.
_ Chị chưa vào khách sạn bao giờ chắc?

‘Ý gì đây? Chị ta tính nghiến mình vụ đó sao?’ tôi chau mày nhìn về phía Tú Anh, làm chị hơi ngại quay đi.

_ Này chị, sao ai buổi tối cũng về nhà mà chị tối nào cũng ngủ ở đây thế? Chị ko có nhà để về à?
_ Tại em đag ốm mà. Tú Anh cười hiền nhìn tôi.

_ Ốm gì ko biết chỉ thấy ở đây tù túng chật hẹp, chị cho tôi đi đâu thoáng hơn đc ko? Tôi cau có nói.
_ Vậy em muốn đi đâu?

_ Ko biết. Chỉ muốn ra đc khỏi đây. Còn đi đâu thì tùy chị.
_ Ok. Vậy em thay đồ đi. Chị đưa em ra ngoài đi dạo.
Tôi mỉm cười, hôn nhẹ lên trán Tú Anh 1 cái rồi chọn nhanh 1 bộ quần áo đi thay. Đag là giữa đông, cái lạnh cắt da cắt thịt chỉ có ở Hà Nội mà lâu rồi tôi ko cảm nhận đc. Ngồi trog xe nhìn dòng người qua lại hòa cùng ánh đèn đường, lại thấy lòng ngập tràn tình yêu Hà Nội.
_ Ăn kem đc ko? Tôi quay ra hỏi Tú Anh khi đi qua hàng kem Tràng Tiền nổi tiếng.
_ Ngồi im ở đây để chị mua. Muốn ăn kem gì?
_ Cốm. Tôi cười vui vẻ.

_ Ok. Tú Anh cười vui vẻ, nhưng ngay khi quay đi cô ko cười nữa ánh mắt trở nên khó chịu, cô biết Minh đag vờ mất trí nhớ nhưng vì lý do gì mà hắn lại ko chịu nói cho cô biết chứ.’Ko lẽ tình yêu của mình dành cho minh chưa đủ để Minh chia sẻ với mình mọi thứ sao?’ giọt nước mắt ko biết vì sao lại lăn dài trên gương mặt thanh tú ấy. Gạt nhanh những giọt nước mắt ấy, Tú Anh hít sâu luồng ko khí mát lạnh để đầu óc thông thoáng hơn, để lấy thêm nghị lực bên Minh.

Ăn kem xong, đi dạo quanh phố phường 1 chút, rồi Tú Anh lại đưa tôi về bệnh viện.

_ Tôi ko muốn vào đây nữa đâu. Tôi càu nhàu.
_ Đi dạo rồi thì phải về nghỉ chứ. Tú Anh dỗ dành.
_ Nhưng tôi khỏe rồi bao giờ tôi mới đc về chứ? Tôi nổi cáu.
_ Bao giờ em nhớ lại mọi thứ. À ko, phải nói là bao giờ em chịu nhận là mình đã nhớ lại mọi thứ. Tú Anh cũng mất bình tĩnh nói hết mọi thứ đag nghĩ ra.
_ Tôi ko hiểu ý của chị. Tôi cố nói bằng giọng bình thường nhất để Tú Anh ko phát hiện ra là mình bất ngờ thế nào.

_ Chị yêu em mà Minh. Chị cũng biết em yêu chị nhưng sao em lại làm thế với chị? Tại sao em vẫn muốn đùa giỡn với chị chứ? Em ko thấy như thế là bất công với chị à? Ko thấy như thế là ko công bằng với tình yêu chị dành cho em sao?

_ Vậy thì buông tay đi. Thấy bất công, ko công bằng, mệt mỏi thì buông tay đi. Về nhà và nói tôi và chị ko còn gì cả, để ba chị tha thứ đi. 

_ Sao em lại biết cả những chuyện đó? Tú Anh ngạc nhiên.

_ Chuyện tôi biết thì còn nhiều lắm. Tôi cười nhạt. _ Mà tôi thấy tốt nhất, tôi và chị cần tgian chứ cứ nhìn nhau hàng ngày thế này thì chán lắm. Chị về nhà đi.

_ Em vẫn thế. Sao em cứ phải khó chịu với chị như vậy. Chẳng nhẽ em ko có tình cảm với chị à?
_ Tôi muốn nghỉ rồi. Chị đi về đi. Tôi mở cửa chui ra ngoài, đi vào bệnh viện.
_ Nói chuyện cho xong đã. Tú Anh kéo tay tôi.

_ Ko thik. Tôi gạt tay Tú Anh đi thẳng. 

Chỉ là tôi muốn Tú Anh về làm lành với ba chị ấy mà thôi, ai cũng có cha mẹ ko báo hiếu đc thì thôi chứ làm ba mẹ tức thì chẳng hay tí nào cả. Hơn nữa tôi cũng cảm thấy ko thoải mái với những câu hỏi của Tú Anh. Như thể muốn chất vấn, muốn trì triết vậy. ‘Rõ là khó chịu. Ko thik tí nào cả. Phải yên tĩnh mới nghĩ ra đc tình hình này nên phản ứng thế nào?’ lương tâm khuyên nhủ, cũng ko thấy dã tâm ý kiến gì, nên tôi chiều ý lương tâm đi thẳng. ‘Bình thường đáng lẽ là phải đi theo chứ? Còn phải lải nhải đằng sau nữa cơ mà?’ Tôi tự nhủ khi ko nghe thấy tiếng Tú Anh đâu nữa, quay lại chỗ đỗ xe chỉ thấy xe ở đấy ko thấy người đâu cả. 

_ Minh… Cứu… Minh… Tiếng Tú Anh vang lên từ 1 góc đằng xa. 

Tôi nhanh chóng chạy lại, 1 nhóm người đang lôi Tú Anh lên xe, nhanh chóng nhảy lên xông phi đá tên đag gần Tú Anh, rồi kéo chị chạy về phía bệnh viện nơi ấy đông người đỡ nguy hiểm hơn vì tay tôi đag bị thương ở tay nên ko vận động đc mạnh chạy đc 1 đoạn tôi quay lại nhìn xem đám người kia còn đuổi ko thì … ‘Bụp’ tôi lịm dần sau nhát gậy bị đập vào gáy.

Tôi tỉnh dậy, mọi thứ tối om, gáy đau nhưng tay bị trói phía sau ko đưa lên đc.
_ Tú Anh. Chị có ở đây ko?
_ Chị ở đây. Tú Anh lên tiếng trog 1 góc.
Tôi nhảy về phía ấy, lo lắng hỏi:

_ Chị có sao ko? Bọn họ có làm gì chị ko? Mà sao lại bị bắt cóc thế hả?
_ Sao em hỏi nhiều thế? Tú Anh nói giọng lạnh lẽo.
_ Tại chị cứ ám tôi mà.
_ Ừ. Ko ám nữa tránh xa ra hộ cái. Dù chân bị trói mà Tú Anh vẫn nhấc lên đạp đc tôi 1 cái.
_ A. Đạp đúng tay đau rồi. Tôi nằm lăn ra sàn.
_ Có sao ko . Chị xin lỗi ko cố ý. Tú Anh lo lắng hỏi.
_ Ko cố ý gì? Rõ là cố tình đạp mà.
_ Đấy là tại em trêu tức chị chứ.
_ Ai thèm trêu tức. Đấy là sự thật mà.
_ Ko thèm nói chuyện nữa. Tú Anh quay mặt ra chỗ khác.
_ Thôi đùa mà đừng giận nữa nha. Tôi ngồi dậy, cười gượng.
_ Có đau lắm ko? Tú Anh quay ra hỏi.
_ Hơi đau. Mà sao lại bị bắt đến đây nhỉ?

_ Ko biết. Lúc đó họ mời chị lên xe, sau đó chị kêu ko lên thế là bị ép đi. Mà em bị thương, đáng lẽ chỉ nên đứng đó hô người tới cứu thôi, nhảy ra làm gì để bị bắt cả đám thế này. Tú Anh bắt đầu mắng.
_ Lúc đấy có nghĩ gì mấy đâu. Chỉ nghĩ là muốn cứu chị nên chạy tới thôi.
_ Vậy là cũng quan tâm tới chị à? Tú Anh cười vui vẻ.
_ Có bảo giờ tôi nói là ko quan tâm chưa?
_ Ko nói. Nhưng mà cái giọng cứ cãi nhau là đuổi chị đi là ko thể chấp nhận đc.
_ Ơ đuổi đi để bao giờ bình tĩnh thì nói chuyện. Chứ ở lại cãi nhau mất đoàn kết lắm.
_ Nhưng mà đã gặp vấn đề phải cùng nhau nói chuyện để giải quyết chứ thế mới là yêu nhau. Chứ cứ nói câu ko muốn gặp lại thì làm sao mà giải quyết đc.
_ Cũng có lý. Sẽ tiếp thu vào lần cãi sau. Tôi gật đầu đồng ý.
_ Lần cãi sau? Em thik cãi nhau với chị thế à?
_ Ừ. Giống như con người cần ko khí để hít thở , tôi nhìn thấy chị là muốn cãi nhau để sống tiếp. He he.

_ Cười gian thế? Giờ phải tính làm sao mà ra đc khỏi đây.
_ Ơ. Thế phải ra à? Người ta mời chị tới thì phải đưa chị về chứ?
_ Mời gì? Bị trói về nhốt trog cái kho thế này mà tưởng người ta dễ dàng thả cho đi lắm đấy ?
_ Ờ. Thế à? Tưởng người ta mời chị. Tôi vô can đc thả chứ?
_ Lại muốn cãi nhau đấy à?
_ Đâu có muốn cãi gì đâu. Mà chị có biết ai bắt mình về đây ko?
_ Có 2 người mà chị nghĩ đến.
_ Hiền và Vy. Tôi nói chặn họng Tú Anh.

_ Em cũng nghĩ vậy à?

_ Chỉ là 2 người đó luôn có vẻ khó chịu với tôi nên đoán vậy. Mà trông cái mặt tôi muốn gây sự lắm à? Sao ai cũng nghĩ là tôi giành giật với cả cướp bóc của người ta thế ko biết.

Tú Anh bật cười, qua ánh sáng le lói từ khe cửa, cô cố gắng nhìn gương mặt người mình yêu, kẻ ngốc chẳng biết suy nghĩ nói gì làm đấy 1 cách trẻ con quá mức ấy lại làm cô yêu đến vậy, sự đời cũng thật thú vị đấy chứ.

Thực ra tôi cũng biết là việc bị bắt đến đây là sẽ nguy hiểm chứ, nhưng ko thế nói làm cho Tú Anh lo thêm nữa, phải nghĩ cách ra khỏi đây trc khi có chuyện gì xảy ra.

‘Lạc cạch’ tiếng khóa tra vào ổ, ánh sáng ùa vào khi 1 đám người bước vào. Bọn họ tháo dây ở chân rồi lôi tôi và Tú Anh ra ngoài nơi ánh sáng ấy. Tôi nheo mắt vì bất ngờ phải ra chỗ ánh sáng nhưng rồi cũng nhanh chóng thik ứng đc, nhìn quanh gian phòng tôi và Tú Anh bị nhốt là 1 cái căn phòng nhỏ trong 1 cái kho rộng bỏ trống có vẻ đã khá lâu rồi vì nó trông có vẻ bụi bặm và chẳng có gì ngoài đám người chúng tôi cả. Nhận ra người đag ngồi đợi chúng tôi ko ai xa lạ … là Hiền.

Hiền cười lạnh nhạt khi nhìn thấy 2 kẻ đag bị lôi đến phía mình, 1 người mà cậu luôn ghen tỵ và 1 người mà cậu vừa yêu vừa hận. Hướng mắt ra lệnh cho bọn tay sai lấy ghế cho Tú Anh ngồi, rồi bắt Minh quỳ xuống trước mặt mình. Hiền bắt đầu ra mặt kẻ đag có uy quyền:

_ Ko phải tao đã nhiều lần cảnh báo mày rồi sao Minh?
_ Cảnh báo gì cơ? Xin lỗi trí nhớ có hạn ko nhớ nổi? Tôi nhếch mép cười nhạt.
Đạp cho tôi 1 cái ngã lăn ra đất, Hiền cười như điên dại rồi nói:
_ Tao đã nói Tú Anh và Vy là những người mày ko nên đụng đến. Tao đã nói rất nhiều lần tại sao mày ko nghe tao?
_ À. Hình như mày chưa hiểu tao cho lắm. Tao là loại người cái gì càng cấm lại càng muốn thử. Tôi loay hoay ngồi dậy vì tay đag bị trói ở phía sau nên hơi khó ngồi .
_ Cứng đầu. Mày luôn là kẻ thik thể hiện nhỉ? Luôn dành những thứ đẹp đẽ nhất cho mình rồi sau đó quay lại giả vờ tử tế bố thí cho khác như thể mình là người vĩ đại, phải ko Minh?
_ Ô. Đây có phải là góc nhìn mới nhất về tao mà mày mới phát hiện ra ko? Giọng tôi khinh khỉnh trêu ngươi Hiền.

‘Bụp’ Hiền đạp vào tôi thêm 1 cái nữa mặc cho Tú Anh gào hét ‘dừng lại’, hắn cứ liên tục đạp vào người tôi cho đến khi mệt lả, ngồi phịch xuống ghế, Hiền nói trog giọng hả hê:

_ Đấy là bài học đầu tiên cho cái giọng thích châm chọc người khác của mày.

‘Đau quá’ những cú đá ban nãy có vài cú đá đạp trúng vào hai vết thương ở vai và mạng sườn tôi nơi bị thương do tai nạn ô tô mà thủ phạm thì lại là kẻ đag ngồi chễm trệ kia, ‘bực mình thật, ta mà ko bị trói xem mày có làm đc gì tao ko?’, tôi lai loay hoay ngồi dậy 1 lần nữa.

_ Thôi đi. Sao Hiền lại làm thế? Tú Anh gào lên, định đứng dậy chạy về phía tôi nhưng đã bị bọn tay sai giữ lại ép ngồi vào ghế.
_ Tại sao à? Vì tôi yêu em. Tôi có thể chấp nhận chuyện em bên Vy vì hắn là người tôi khâm phục nhưng còn Minh nó chẳng là gì cả. Chỉ là 1 đứa trẻ to xác mà thôi. Hiền nhìn sang tôi cười khinh bỉ.
_ Này vừa phải thôi nhá. Cái gì mà đứa trẻ to xác hả? Tôi cau có nói.
Hiền đứng dậy ngồi xuống nhìn thẳng tôi nói:
_ Mày có biết tao ghét cái kiểu mặt ngây thơ vô số tội của mày lắm ko? Lúc nào cũng tỏ vẻ mình ko tham lam, ko cần gì nhưng thực tế luôn cướp mọi thứ của người khác 1 cách trắng trợn.
_ Cướp? Tao cướp cái gì? Của ai? Tôi bắt đầu thấy khó hiểu.

_ Vậy mày trả lời sao về vụ giải nhất thiết kể trẻ năm đầu đại học, trong khi tao mất cả tháng thức đêm để vẽ và xây dựng mô hình thì mày mới chỉ biết đến cuộc thi ấy trước khi hết hạn nộp 3 ngày vậy mà mày vẫn đc giải nhất? 

Tôi cố nhớ lại chuyện đó, đó là hồi năm đầu đại học, Kiên và tôi tình cờ chỉ biết tới cuộc thi khi còn 3 ngày là hết hạn nộp. Kiên thì buông tay cho rằng ko kịp, nhưng tôi thì ko thể bỏ lỡ giải đó, nên thức cả ngày cả đêm 3 hôm đó hì hục ngồi làm sau trận đó tôi bị sốt nằm liệt giường cả tuần mà có ai biết đâu trừ papa tôi và bọn Kiên, Linh ra. Đến chính tôi cũng ko ngờ mình đc giải nhưng khi Kiên báo tôi đc giải nhất thì quả là có sốc thật nhưng đó cũng là công sức của tôi mà.

Hiền nói tiếp ko đợi tôi trả lời:

_ Rồi mày và thằng bạn thân đua nhau giành hết mọi học bổng, sau đó thì bỗng dưng tử tế mời tao về công ty làm hóa ra cũng chỉ là lợi dụng tao để tiếp cận Tú Anh.

‘Ak’ tôi đã lợi dụng Hiền để tiếp cận Tú Anh bao giờ đâu.

_ Này ăn nói cho cẩn thận. Tao gặp Tú Anh trước khi mời mày về công ty làm nhá. Hơn nữa chuyện mời mày về công ty làm là do thấy mày sắp thất nghiệp nên…

_ Im đi… Tao đã cố tình để mày gặp Vy và Tú Anh đi với nhau. Để mày từ bỏ ý muốn theo đuổi cô ấy vậy mà mày vẫn bám lấy là sao? Hiền bỗng nổi điên: _ Rồi cả cái học bổng nước ngoài tao cố công giành lấy để thoát khỏi nơi này mày cũng cướp mất. Tao cũng đã chấp nhận thua cuộc vì ít ra nếu mày ra đi thì Tú Anh và Vy sẽ vẫn ở bên nhau. Nhưng sao mày vẫn cứ níu kéo cô ấy để cô ấy bỏ rơi Vy hả? Mày có biết ai cũng nói nếu Tú Anh bỏ Vy thì người xứng với cô ấy nhất là tao ko? Là tao chứ ko phải là mày? Nghe chưa?_ Hiền tóm chặt cổ áo tôi 4 mắt nhìn nhau (cảnh tượng ko có gì là lãng mạn cho lắm) mắt Hiền đỏ dần lên, như thể muốn thiêu chết tôi bằng ánh mắt vậy.

_ Ờ. Tôi buông 1 câu mệt mỏi: _ Mày bỏ cổ áo tao ra, với lại nói bé thôi ko biết nên đối xử ân cần với người bệnh là gì à? Vì tình hình là các vết thương đag biểu tình kêu đau, mà ko cần nhìn cũng biết là chỗ khâu ở mạng sườn tôi đag chảy máu.

_ Mày. Hiền đứng thẳng dậy chắc chắn sẽ đạp tôi mấy nhát cho bõ tức nếu như Tú Anh ko ngăn lại.
_ Nếu Hiền đánh Minh nữa Vy sẽ ko tha cho Hiền đâu. Chắc Hiền đã hiểu nhầm tôi và Vy rồi, bọn tôi chỉ ko gặp nhau 1 thơi gian để tôi chăm sóc cho Minh thôi. Tôi chỉ coi Minh như em gái thôi.Tú Anh cố làm cho Hiền bình tĩnh lại.

‘Chiến thuật tâm lý. Sax chỉ có đứa ngu mới mắc mưu.’ Tôi cười nhạt khi nghe thấy câu nói an ủi của Tú Anh dành cho Hiền.

_ Có thật như vậy ko? Hiền quay ra mặt hân hoan nhìn Tú Anh.

_ Thật mà. Tú Anh cười dịu dàng.

‘Ak. Nó ngu thật.’ dã tâm cười vật vã khi thấy Hiền mắc mưu Tú Anh.

Hiền tiến lại gần phía Tú Anh, nhẹ nhàng vuốt má cô nhưng bị cô từ chối, hắn lại như phát điên gầm lên:

_ Cô lừa tôi. Muốn tôi tha cho Minh chứ gì?
_ Ko phải như thế mà. Chẳng nhẽ Hiền lại ko tin tôi.
_ Tôi tin Tú Anh mà. Tôi luôn tin. Hiền khẩn khoản.

Tôi ngồi đó, cố gắng nhịn cười trong khi dã tâm đang ngặt nghẽo cười ‘dại gái. Ngu lâu. Ak ak.’ Chợt nhớ ra con dao bạc để dưới tất. ‘Phải nghĩ cách lấy ra mới đc.’ Cũng chưa cần phải nhọc óc suy nghĩ cho lắm, Hiền tình cờ nhận đc 1 cú điện thoại rồi nhanh chóng hạ lệnh ném chúng tôi vào căn phòng ban nãy.

_ Có giận chị ko? Tú Anh hỏi sau khi chắc chắn rằng bọn tay chân đã đi hết.
_ Giận gì? Tôi loay hoay lấy con dao dưới chân.
_ Thì ban nãy chị nói là chỉ chăm sóc em thôi mà ko có tình cảm gì ấy?
_ Ko. Tôi có điên bằng cái đứa ở ngoài kia đâu mà tin chị.
_ Ừm. Vậy là đc rồi, chị ko muốn để em hiểu nhầm vậy thôi.
_ Ờ. Mà giờ tôi mới biết chị lắm người hâm mộ ghê nhá. Ko biết ngoài Hiền, Vy ra thì còn ai nữa.
_ Em.

_ Mơ hả? Tôi mà cùng fan club với cái đứa điên ngoài kia á? Ko dám đâu.

Tú Anh bật cười, trong hoàn cảnh này rồi mà Minh vẫn vậy, vẫn giữ thái độ như ko ấy quả là đáng nể.

_ Hiền đánh em có đau ko?

_ Hỏi thừa. Chị ko thấy nó đứng ko nổi lúc đánh tôi xog đấy à?

_ Chết rồi. Vậy mất chỗ khâu ở sườn với vai có sao ko? Tú Anh nhớ ra Minh vẫn chưa lành những chỗ bị đâm xe.

_ Đau. Tôi vừa mới lấy đc con dao ở dưới chân nên chỉ có thể trả lời có vậy và bắt đầu công cuộc cắt dây trói của mình.

_ Lại muốn gây sự đây mà. Tú Anh gắt gỏng.

_ Đâu có. Thì rõ ràng là đau mà.
_ Ghét rồi ko nói nữa.
_ Ghét thì thôi. Tôi tiếp tục tập trung chuyên môn cắt dây.

Nhưng khi dây có vể sắp đứt thì cánh cửa ấy lại đc mở ra 1 lần nữa. Đám người ban nãy lại lôi 2 đứa tôi ra ngoài. Chờ chúng tôi lần này ko chỉ có Hiền mà còn có thêm 1 người thú vị nữa, tôi quay sang nhìn biểu hiện của Tú Anh, từ khó chịu khi bị lôi kéo đến bất ngờ khi đối diện với người đó.

Ly đag đi đi lại lại trong phòng làm việc của mình, ‘cốc cốc’ tiếng gõ cửa làm cô giật mình, hít 1 hơi thở sâu cố trấn tĩnh Ly nói:

_ Mời vào.
_ Chào chị. Kiên và Linh đồng thanh.
_ Ừ. Ly nhanh chóng kể lại chuyện khi đi làm cô nhìn thấy xe của Tú Anh đỗ gần bệnh viện rồi sự biến mất của Tú Anh và Minh.
_ Có lẽ họ trốn đi chơi thôi chị ạ. Kiên mỉm cười an ủi.
_ Nếu trốn thì Tú Anh cũng phải báo cho chị để chị còn sắp xếp lại lịch bệnh nhân cho nó chứ? Lúc trước cứ sang Anh thăm Minh nó đều cẩn thận gọi về dặn dò chị hàng ngày về bệnh nhân đằng này lại biến mất như thế chị lo…

_ Lo gì ạ? Linh cau mày.

_ Hai đứa nó gặp vấn đề. Mà hai đứa có biết là Minh nó ko mất trí nhớ ko?

_ Sao chị biết? Kiên ngạc nhiên hỏi.

_ Ui zời. Tôi là bác sĩ cơ mà, đến Tú Anh nó cũng còn nghi là Minh ko mất trí thật nữa là. Ly cười đắc trí.

_ Thật ra nó làm vậy là có nguyên nhân… Linh kể lại lý do khiến Minh giả mất trí.

_ Nếu vậy có thể giờ hai người đó đang gặp nguy hiểm rồi. Ly chau mày.
_ Hay mình báo cảnh sát đi. Kiên lên ý kiến rồi định bấm điện thoại luôn.
_ Mất tích trên 24h cảnh sát mới đi tìm. Linh gạt tay Kiên nhắc nhở: _ Mình phải tìm trước nếu hnay ko tìm thấy thì mai báo cảnh sát họ mới tìm cho.

_ Ừ vậy giờ chia nhau ra tìm luôn đi. Ly thúc giục: _ Minh bị thương chưa lành, nếu bị bắt cóc thật thì e là vết thương sẽ chảy máu đấy.

‘Bà chị này xem ra cũng lo lắng cho Minh. Ko lẽ con bạn mình có sức hút thế sao?’ Linh tự nhủ khi nhìn thấy thái độ lo lắng của Ly dành cho Minh. Tìm gần hết ngày, hết cả mọi nơi mà Minh và Tú Anh hay đến cũng ko thấy bóng dáng đâu cả. Ly đành rút máy ra gọi cho 1 người mà cô biết nếu Tú Anh biết cô gọi cho người này sẽ trách cô lắm nhưng bây giờ đang là lúc cấp bách cần phải nhờ vả nên kệ. Người bị gọi nhấc máy với giọng nói khá dễ chịu:

_ Ly à? Có chuyện gì ko em? Vy nói qua điện thoại.
_ Em gọi để hỏi xem Vy có ở Hà Nội ko ấy mà? Ly đag nghĩ xem nói thế nào để nhờ Vy tìm hộ Tú Anh.
_ Vy đag ở Đắc Lắc có ít việc. Có chuyện gì ko?
_ Tú Anh biến mất cả ngày hnay nên em… Ly ngập ngừng.
_ Chắc Tú Anh ở với Minh thôi. Giọng nói vẫn khá bình thản khi Vy nhắc đến người con gái mình yêu và cả tình địch.
_ Cả 2 người đó đều biến mất Vy ạ. Em lo là bạn của Minh bắt họ rồi. Ly nói thẳng ra.
_ Vậy à? Để Vy nhờ mấy người quen biết ở Hà Nội tìm họ. Có khi chỉ là trốn đi chơi thôi em an tâm.
_ Dạ. Vậy Vy nhờ giúp em nha. Em thấy lo cho họ lắm.
_ Ừ. Nhưng Ly này sao em tốt với hai người đó vậy? Vy nói giọng có vẻ hơi thay đổi.
_ Vì Tú Anh là bạn thân nhất của em mà, Vy cũng biết nếu ko có Tú Anh thì làm gì có Ly của ngày hôm nay.
_ Vy cho rằng đó là do ý chí của em, nếu ko có Tú Anh em vẫn có thể cai nghiện thành công mà. Giọng Vy giờ đây đã có vẻ ghen tức lộ rõ.
_ Nhưng khi gia đình em xa lánh vì em là 1 con nghiện thì Tú Anh đã bên em. Cô ấy là bạn và gia đình của em Vy ạ.
_ Ừ. Thôi Vy có việc phải đi. Chào em.
_ Ok. Vy nhớ gọi người giúp em nha.

_ Ok. Vy dập máy, tay siết chặt di động cơn giận đag trào dâng, Tú Anh luôn làm cho người khác có cảm giác mắc nợ mình, và phải chăng tình cảm của Tú Anh dành cho Vy cũng chỉ là sự thương hại. Vy nhìn ra phía ngoài cửa kính ô tô, nơi bao người đang tấp nập qua lại, lu bù lo chuyện cơm áo gạo tiền hàng ngày 1 cách hối hả, còn hắn đag ngồi trong xe chờ đợi cho hết đoạn tắc đường này để ra được ngoài trung tâm thành phố, nơi ấy có 1 đám người đang chờ hắn cùng với hai người hắn căm ghét nhất lúc này.

Ly, Linh và Kiên hẹn nhau ở 1 quán café lúc giờ tan tầm, 3 người nhìn nhau chán nản đã gần cả ngày rồi mà ko tìm thấy Tú Anh và Minh đâu, Ly đã gọi điện nhờ Vy rồi nhưng sao trong lòng vẫn cảm thấy bất an ghê lắm. Cả 3 cùng im lặng cho đến khi 1 chiếc xe ô tô lướt qua bên ngoài cửa sổ làm Ly đứng thẳng dậy lên tiếng:

_ Xe của Vy.

Linh và Kiên cũng quay ra nhìn, rõ ràng ban nãy lúc nói chuyện Vy nói đag ở Đắc Lắc có việc, ‘chắc là tài xế lái xe đi đâu đó thôi’ Ly vừa nghĩ đến đó, đã thấy cửa kính phía sau của ô tô hạ xuống, người ngồi trong xe ko ai khác mà chính là kẻ vừa nói ko ở Hà Nội lúc này. Chợt thất nghi ngờ cả 3 nhanh chóng lấy xe bám theo ô tô của Vy, may mà đường tắc, ô tô của Vy nhích khá chậm trên đường, mà Kiên và Linh lại đi xe máy tiện luồn lách nên ko khó để bám theo nhưng khi ra đến ngoại thành thì 2 đứa phải gửi xe rồi nhanh chóng leo lên xe của Ly vì ô tô vẫn phóng nhanh hơn xe máy trên đường quốc lộ mà.

_ Chị đi cẩn thận ko bà kia phát hiện thì chết. Linh nhắc nhở Ly.
_ Yên tâm đi. Chị có thâm niên ‘bám đuôi’ gần chục năm rồi đảm bảo ko lộ đâu.

Bám đuôi đc 1 đoạn thì xe của Vy rẽ vào 1 con đường nhỏ, rồi đỗ trước 1 cái nhà kho lớn giữa cánh đồng. Ly đánh lái nấp trong bụi rồi từ từ quan sát, Vy bước ra khỏi xe, tiến về phía cửa nhà kho, cửa nhà kho mở ra rồi Vy nhanh chóng chui vào.
_ Chị ta vào đấy làm gì nhỉ? Linh tò mò nói.
_ Chắc là kiểm tra hàng hóa gì đấy thôi. Kiên nói chen vào.
_ Nếu kiểm tra hàng thì có cần nói dối là ko ở Hà Nội ko? Linh quay ra nhìn Kiên nhắc nhở.
_ Ừ nhỉ. Hay đi xem thế nào? Kiên nhìn mọi người.
_ Nhưng mà phải xử đc thằng cha tài xế đang ngồi canh ở ngoài kia kìa. Linh hất hàm nhìn về cái xe vừa chở Vy đến.

_ Đơn giản thôi. Nhưng cơ bản là ko biết bên trog kia có gì nguy hiểm ko? Ly bấy giờ mới lên tiếng.
_ Thì cứ thử lẻn vào trước đã rồi tính sau. Linh quay ra nói.
_ Ok. Nhưng Linh ở ngoài này canh phòng nếu nửa tiếng nữa chị và Kiên ko ra thì em nên báo công an.

Nói xog Ly ra khỏi xe tiến đến phía xe Vy, chỉ vài câu nói nhẹ nhàng anh chàng tài xế dại gái nhanh chóng xuống xe, rồi ngay trước 4 con mắt ngạc nhiên của Linh và Kiên, Ly ra 1 thế võ nhanh gọn đánh ngất anh ta, rồi cả 3 nhanh chóng đặt anh ta vào vị trí ghế lái trói lại. Để Linh canh bên ngoài, Ly và Kiên nhẹ nhàng men sát tường nghe ngóng. Giọng nói của những người có trog đó đủ thấy 2 người mà họ cần tìm đag bị đe dọa bên trog nhà kho này. 


Another Version - Darkgreen - Chương 11 - 15 | Truyện dài đồng tính
 


13. Chương thứ mười ba: Kế hoạch báo thù


Vy tiến lại gần chỗ Tú Anh, đưa bàn tay lên chạm nhẹ vào gò má hồng của cô, mỉm cười:

_ Hiền có kể với Vy là em chỉ coi Minh là em gái thôi à?

_ Vâng. Vy cởi trói cho em và Minh đc ko? Minh đag ốm bị trói lâu như thế, em e là sẽ có chuyện. Tú Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh khi biết rằng Vy và Hiền là 1 đội.

_ Đừng lừa tôi. Vy lạnh lùng nói, quay ra nhìn tôi : _ Tao đã nói mày từ bỏ Tú Anh cơ mà. Nếu mày chịu nghe tao thì đã ko có chuyện này xảy ra mày biết chưa Minh?
_ 1 sự thật mà ai cũng biết. Tôi ko bao giờ chịu nghe lời người khác ngay cả với những kẻ điên rồ như chị và Hiền. Tôi cười nhạt.
‘Bốp’, Vy tặng tôi 1 bạt tai, ánh mắt lúc này vừa có vẻ khinh thường vừa có vẻ điên dại:
_ Đừng quá tự tin vào bản thân Minh ạ. Mày nên bỏ thói ăn nói của mày đi, trước khi có tai họa đến với mình.

_ Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy. Tôi là đứa biết tùy người mà nói chuyện ko cần chị dạy dỗ. Tôi nhìn thẳng với mắt Vy nói.
_ Mày tự tin quá đấy. Vy bóp chặt cổ tôi, nở 1 nụ cười quái gở: _ Đáng tiếc ko biết mày còn sống bao lâu để có thể tự tin như thế nữa.
_ Vy buông Minh ra đi. Ko phải tôi đã nói nếu Vy động vào Minh tôi sẽ ko tha cho Vy à? Tú Anh bắt đầu lên tiếng giọng có vẻ giận giữ ko kém.
_ Em có nói. Nhưng đấy là khi em ko bị bắt và trói như thế này. Bây giờ bản thân em còn ko thể tự bảo vệ nổi mình nữa là… Vy buông lơi câu nói nhìn xoáy vào mắt Tú Anh.
Xem ra Vy mới là kẻ chủ trò còn Hiền cũng chỉ là tay sai mà thôi, lợi dụng khoảnh khắc Vy tiến về chỗ Tú Anh, tôi cố gắng giật mạnh dây trói vì dù ban nãy cũng cứa sắp đứt rồi.
‘Cạch’ tiếng ở bên ngoài nhà kho làm tất cả mọi người giật mình.
_ 2 người đi ra xem có chuyện gì? Hiền hất hàm nhìn 2 tên tay sai gần nhất.
Tôi nhìn quanh, ngoài Hiền và Vy ra thì ở đây vẫn còn gần chục tên tay chân nữa, mà sức tôi bây giờ chắc chỉ đủ để đánh đc vài 3 người chứ cả chục người thế này, ‘chết là chắc’ dã tâm lên tiếng ko đúng lúc chút nào, ‘cứ bình tĩnh đã, đợi thời cơ ’ lương tâm có vẻ đag lo lắng nhưng cũng đag cố trấn tĩnh tôi.

_ Sao 2 thằng kia đi lâu thế? Hiền đi ra xem có sao ko đi. Vy ra lệnh.
_ Dạ. Hiền răm rắp tuân lệnh.
Hiền bước ra ngoài, nhận ra 2 tên tay sai đã nằm lăn ở đất định quay vào báo cho Vy biết thì đã bị Kiên khóa tay từ phía sau nói:
_ Đi nào cô bạn cũ.
3 người đi vào nhà kho, đám tay chân khi thấy Hiền bị khống chế định chạy tới cứu thì Ly lên tiếng:
_ Tiến thêm bước nữa thì tao giết nó. Vừa nói Ly vừa dí con dao lấy đc của tên tay sai bị đánh ngã ban nãy vào cổ Hiền.

_ Dừng lại đi. Cô ta ko nói đùa đâu. Vy quay ra nhìn đám tay sai rồi quay ra nhìn mấy người vừa bước vào chào bằng nụ cười lạnh tanh: _ Khả năng bám đuôi của em vẫn rất đáng nể đấy Ly ạ.
_ Quá khen rồi. Ly cười đáp lại : _ Vy thả Minh và Tú Anh ra đi.
_ Tại sao? Đừng nói là em đag giữ Hiền thì tôi phải thả họ ra để trao đổi nha?
_ Nếu ko chỉ đổi Hiền mà đổi cả sự tự do của Vy nữa thì sao?
_ Tự do? Vy nhíu mày.

_ Nếu trong vòng 15p nữa em ko đưa Minh và Tú Anh ra ngoài thì công an sẽ vào đây.
_ Thật ư? Em nghĩ tôi tin sao? Vy cười khinh khỉnh.
_ Vậy Vy nghĩ xem tại sao em có thể vào đây mà ko sợ gì cả? Vy an tâm em đã thỏa thuận với cảnh sát nếu bọn em ko ra trog vòng 15p nữa họ sẽ xông vào đây. Và như vậy thì Vy khó mà thoát đc.
_ Nếu tôi thả họ ra mà vẫn bị bắt thì sao?
_ Em sẽ làm chứng là Vy chỉ giúp Tú Anh đưa Minh đến đây để nhớ lại quá khứ theo phương pháp trị liệu mới thôi.
_ Nhưng chẳng nhẽ bọn họ cũng đồng ý với em sao? Vy quay qua nhìn tôi và Tú Anh rồi quay lại nhìn Ly.

_ Đương nhiên rồi. Vy là người tốt mà chẳng qua Vy đag mất bình tĩnh mới thế này, chứ bình thường Vy luôn tốt với mọi người phải ko nào?
Đang đúng lúc Vy có vẻ nguôi ý thì tiếng còi cảnh sát vang lên, tiếng loa vọng từ bên ngoài vào:
_ Nơi này đã bị bao vây, các người ko thoát đc đâu. 

_ Cô lừa tôi. Ly gầm lên, rồi nhanh chóng tiến về phía tôi dí sát súng vào thái dương tôi hô lớn : _ Hôm nay mà là ngày chết của tao thì cũng là ngày chết của nó.
_ Bình tĩnh lại đi Vy. Tú Anh lo lắng nói.
_ Im đi. Các người chỉ muốn cứu nó thôi mà. Tao sẽ giết nó. Đừng có lại đây.
Hiền nhân lúc Kiên sơ sẩy, cũng gỡ đc thế khóa chạy về phía Vy nói:
_ Nhanh lên. Vào xe đi. Vừa nói Hiền vừa mở cửa phía sau xe để cho Vy chui vào.
_ Tất cả đứng im. Vy lại quát lớn khi thấy Kiên và Ly định chạy lại chỗ mình.
_ Sao Vy lại hải làm vậy Vy đang có mọi thứ kia mà. Có cần phải vứt đi tất cả chỉ vì bị Tú Anh bỏ ko? Trên đời này còn rất nhiều cô gái xứng với Vy hơn cô ấy. Ly đag cố làm Vy bình tĩnh lại.
_ Mất Tú Anh là mất tất cả rồi. Ly ko hiểu điều đó hay sao? Vy gào lên có lẽ giờ lý trí của hắn đã mất sạch.
_ Tôi bị thương. Chị ko biết sao mà lôi tôi mạnh thế? Tôi càu nhàu.
_ Im đi. Mày ko có quyền đc lên tiếng ở đây. Vy nói lớn vào tai tôi.
_ Sao lại ko có quyền. Tôi đag bị chị giữ thế này khó chịu thì phải kêu chứ. Tôi chống cự lại.
_ Liệu hồn thì nghe tao ko thì tao… Vy đe dọa.
_ Chị định bắn tôi chắc? Thôi đi chị ko dám bắn tôi đâu vì tôi là tấm vé để chị ra khỏi đây mà.
_ Đc lắm. Chỉ cần ra khỏi đây thôi tao sẽ giết mày ngay lập tức.
_ Ừ. Đợi ra khỏi đây thì tính sau. Nhưng giờ thì nhẹ tay thôi. Tôi mà chết vì mất máu trước khi lên ô tô thì chị cũng ko có cơ hội giết tôi đâu. Sự thật là vậy, áo sơ mi của tôi đag bắt đầu ngấm máu ở vết thương chưa đc lành bên sườn của tôi.

Vy nới tay lỏng ra đôi chút, chỉ đợi có vậy tôi lấy hết sức vùng ra, dây trói rơi xuống, bóp chặt cổ tay của Vy bằng bàn tay ko bị thương của mình cho đến khi khẩu súng rơi xuống. Trong lúc ấy, bọn tay sai còn đag hoang mag lo tìm chỗ trốn chạy thì Ly và Kiên chạy tới tháo trói cho Tú Anh và khống chế Hiền. Tôi định nhặt khẩu súng lên thì bị Vy đá mất. Rồi chị ta đứng thẳng dậy nhìn tôi nói:

_ Đằng nào cũng ko có đường lùi. Vậy tao và mày đấu đi.
_ Ko đc. Minh mày đag bị thương. Kiên cản tôi khi tôi bước lên nhận lời thách thức.
_ Ko sao. Tao chỉ né thôi ko đánh. Tôi nói nhỏ với Kiên rồi bước lên.
Trận đấu tay đôi này chẳng có gì hấp dẫn khi mà 1 người thì liên tục tấn công còn kẻ còn lại chỉ cố gắng né tránh 1 cách nhanh nhất.
_ Có gan thì mày tấn công xem nào Minh. Vy thách thức.
_ Tôi ko muốn đánh với người điên. Tôi cười nhạt tiếp tục tránh 1 cú đấm của Vy.
_ Tú Anh em sao thế? Bỗng Vy hét lớn, tôi giật mình quay ra chỗ Tú Anh thừa lúc ấy Vy đá thẳng vào mạn sườn đag bị thương của tôi.
_ Khốn nạn. Chơi ko đẹp. Tôi nằm lăn ra đất ôm chặt mạn sườn.
_ Dừng lại. Tú Anh hét lớn, tay lăm lăm cầm khẩu súng.
_ Em định bắn Vy vì nó sao? Vy nói có vẻ bàng hoàng.
_ Vy đừng ép em. Tú Anh bắt đầu rơi nước mắt.
_ Em khóc cho Vy hay khóc cho nó? Em ko bắn Vy đâu phải ko nào? Vy như phát điên lên.
_ Đừng ép em. Nếu Vy động vào Minh em sẽ… Tú Anh ngừng lại ko nói tiếp.
_ Vậy em bắn đi. Vì Vy sẽ cho nó chết cùng mình. Vừa nói Vy giơ chân định đạp tiếp vào phía mạn sườn có máu đang ngấm dần ra đất của Minh.

‘Đoàng’ tiếng súng vang lên, Vy từ từ ngã xuống ôm chặt vết thương vừa bị bắn quay ra nhìn Tú Anh rồi nằm bất động.

Tôi thức dậy, chưa bao giờ thấy mừng khi mình thức dậy lại nằm ở bệnh viện như thế này. Người đâu ê ẩm, vết thương ở sườn chắc đã đc băng bó lại, tôi tư ngồi dậy vì chẳng có ai trog phòng cả (chăm sóc bênh nhân thế này đây, hic mang tiếng có người yêu làm bác sĩ). Tôi nhìn quanh phòng, vẫn phòng tôi nằm trước khi bị bắt cóc chứ đâu, chẳng khác gì cả ngắm làm gì cho mệt óc, định bước xuống ra ngoài cho thoáng mà người đau quá chẳng làm gì đc đành nằm xuống vậy. 

_ Tỉnh rồi à? Linh và Kiên bước vào thấy Minh đag ngồi mặt nhăn nhó.
_ Ờ. Tao ngủ lâu chưa? Tôi hướng mắt cho bọn bạn ngồi xuống ghế.
_ Được hơn 1 ngày rồi. Mày mất máu hơi nhiều. Kiên trả lời.
_ Hơi nhiều thôi á? Phải là quá nhiều ấy chứ. Tôi cãi lại.
_ Biết cãi là sắp khỏe rồi đấy. Linh nói.

_ Này. Chúng mày kiếm xe đẩy cho tao đi chơi đi. Cái phòng này ngột ngạt quá.
_ Ngột ngạt thì mở cửa sổ. Tối qua vừa có gió mùa về, mày mà ra sân bây giờ chết cóng luôn đấy. Linh nhắc nhở.
_ Ui zời ơi. Tao muốn ra ngoài. Nằm đây là tao điên mất. Tôi ngồi kể khổ.
_ Bảo chị bác sĩ xinh đẹp đồng ý thì bọn tao cho ra. Vụ mày giả mất trí rồi lôi kéo bọn tao vào cùng, bà Tú Anh đã mắng cho 1 trận rồi. Kiên cau có nói.

_ Chúng mày sợ bà ý hơn tao à? Tôi cau mày nhìn hai lũ bạn thân cười đểu.
_ Sợ thì ko sợ, nhưng bác sĩ đã dặn là tạm thời mày phải nghỉ ngơi ko đc vận động mạnh, vì 1 đống vết thương cả mới cả cũ ở trên người. Linh đỡ lời.
_ Đành vậy. Nhưng làm gì cho hết chán bây giờ? À. Chúng mày kể xem sao lại tìm đc tao đi. Nghe cái đấy cho đỡ buồn vậy. 

_ Ờ. 

Kiên và Linh thay nhau kể cho tôi nghe chuyện từ khi tôi và Tú Anh bị bắt cóc, chuyện Ly có võ rồi cả nhát súng bắn vào Vy là do 1 cảnh sát từ ngoài bắn vào chứ ko phải Tú Anh bắn. Và cả chuyện sau khi bị bắt Hiền khai rằng mọi thứ đều là do Vy sắp đặt, do công ty của gia đình Hiền gặp khó khăn nó đã phải nhờ vả tới Vy. Vốn bản thân là người luôn thân tượng Vy 1 cách mù quáng, lại thấy Vy đag tức giận vì chuyện giữa tôi và Tú Anh mà Hiền đã làm mọi việc theo sai bảo của Vy vừa là để cứu công ty, vừa là để hại tôi vì bao hận thù cá nhân trước đây và cũng vừa để làm vui lòng kẻ mà nó luôn tôn thờ.

_ Dạo này làm sao ế? Ko biết sao mấy năm nay tao đen thế thế ko biết. Mà rõ ràng ngày nào tao cũng bước chân phải ra đường. Tôi cằn nhắn.

_ Cái con này, đến lúc nào rồi mà mày còn nghĩ chân phải với chân trái. Ba mày biết chuyện mày với bà Tú Anh rồi đấy. Linh ẩn đầu tôi nhắc nhở.

_ Biết bao giờ thế? Sao lại biết? Tôi giật mình.

_ Mày cứ thử nghĩ đi, nếu mày bị Hiền bắt cóc thì ko sao, đằng này lại thêm Vy bị bắt rồi bà Tú Anh cứ kèm mày chằm chặp lúc cấp cứu, xong hqua bà chị họ mày đến thăm bô bô kể lại chuyện mày và Tú Anh ở quán của bà ý. Đấy bảo sao mà ko lộ? Linh bâng quơ nhìn ra ngoài cửa sổ sau khi nói xog.
_ Tao cũng đag chưa biết nào với papa thế nào vậy mà ông tự biết thế này. Chắc sốc lắm.
Tôi thấy có lỗi với papa ghê gớm.

_ Tao thấy chú ý có sốc gì đâu? Còn ở lại với mày cả đêm qua, sáng nay mới về đấy. Kiên nói.
_ Này Kiên cái đầu mày nhét gì thế? Tao phải tỉnh thì papa mới tra hỏi đc chứ? Ko lẽ lại ngồi nói chuyện 1 mình à? Tôi nhìn Kiên than trách về cái đầu chậm chạp của nó.

_ Cái con kia. Mày lại sỉ nhục chồng tao thề à? Linh quắc mắt nhìn tôi rồi bắt đầu giải thích:_ Ý Kiên bảo là có cả Tú Anh ở đấy mà ba mày cũng ko tỏ thái độ khó chịu gì, cả đêm qua ngoài ba mày ra Tú Anh cũng ở bên cạnh mày. Mà sáng nay lúc nói chuyện với Tú Anh, chị ấy kể là ba mày vẫn đối xử bình thường với chị ấy cả tối.

_ Mệt hết cả óc. Chẳng nghĩ nữa, chắc papa chờ tao dậy rồi mới mắng thôi. Mà sao từ lúc tao dậy đến giờ ko thấy Tú Anh đâu cả?

_ Nhớ rồi à? Kiên cười nham hiểm.
_ Ờ. Thế mà cũng hỏi. Tôi lườm cho Kiên ngắt luôn nụ cười.
_ Chị ý bảo bữa trưa sẽ qua vì còn phải đang sắp lại lịch với bệnh nhân.
_ Ơ. Thế ko nghỉ ngơi gì cả à?
_ Ui chuyện gì xảy ra thế này? Mày biết lo lắng cho người khác từ bao giờ thế hả Minh? Kiên thốt lên kinh ngạc.
_ Cái này gọi là khi yêu con người ta thay đổi, anh chẳng hiểu gì cả? Linh nói rồi nhìn tôi ánh mắt gian tà khỏi hỏi.

_ Chúng mày tính trêu ngươi tao đấy à? Tôi nắm tay lên dọa 2 đứa bạn.
_ Ai dám. Thôi bọn tao chỉ cố trốn thăm mày 1 lúc đc thôi. Giờ phải quay lại làm việc đây. Linh nói rồi cầm túi xách, nhưng chợt nhớ ra nó quay lại nói:_ Mày có cần gọi gì thì nhấn nút trên đầu giường nhá, ko thì gọi cho điện thoại cho bọn tao.

_ Biết rồi. Tao có phải trẻ con đâu mà nhờ mày dạy. Tôi đuổi 2 đứa bạn đi.
Cũng chẳng đc yên là bao lâu thì tiếng cửa phòng tôi lại đc mở ra, nhưng người mở lại ko phải là chị bác sĩ xinh đẹp của tôi mà lại là 1 chị bác sĩ khác tuy xinh đẹp ko kém nhưng chị ta ko phải là của tôi mà là của 1 ai đó xứng đáng hơn.
_ Thất vọng vì ko phải Tú Anh hả nhóc? Ly cười khi thấy gương mặt đag háo hức của tôi nhanh chóng ủi xìu khi nhận ra ko phải Tú Anh.

_ Đương nhiên. Tôi chán nản nói.
_ Tú Anh kẹt ít việc giấy tờ. Nên nhờ chị đây mang cháo cho nhóc ăn đúng giờ rồi lát nó sẽ qua thỉnh an nhóc. Ly đặt cháo lên bàn rồi múc ra.
_ Ko ăn đâu. Tôi ko đói. Tôi nhăn nhó.
_ Ko đói cũng phải ăn. Tú Anh nó tốn công nấu đấy, ko muốn thì cũng cố mà nuốt đỡ phụ công nó. Ly đặt bát cháo trước mặt tôi.
Tôi ngậm ngùi nhận lấy bát cháo múc lấy vài thìa ăn cho đỡ phụ công người nấu, mà cháo nóng nên trog tgian đợi nguội tôi quay ra nói chuyện với Ly.
_ Theo dõi, biết đánh nhau, có vẻ là tôi lại tình cờ quen 1 tổ kiến lửa rồi đây.
_ Ô biết thì đã quá muộn nhóc ạ. Ly cười tinh nghịch:_ Sợ chưa?
_ Sợ gì? Có Tú Anh bảo kê, tôi chẳng sợ ai hết. Tôi cũng cười đáp lại.
_ Nhóc tinh nhỉ? Cũng biết điểm yếu của chị cơ đấy.
_ Sao chị lại sợ Tú Anh?

_ Ko phải sợ mà là tôn trọng.
_ Giống như Hiền với Vy á?
_ Ko dám đâu. Chị ko đến đc mức đấy. Nhưng nếu Tú Anh gặp nạn chị sẵn sàng giúp đỡ.
_ Tại sao? 

_ Chị từng bị gia đình bỏ rơi 1 thời gian vì chị nghiện ma túy. Trong lúc mà gia đình điểm tựa vững chắc mà ai cũng ca tụng rũ bỏ thì 1 người bạn cùng phòng lại giúp đỡ chị cai nghiện rồi 2 đứa thân như chị em. Chị vừa ghen tỵ nhưng lại rất tôn trọng Tú Anh vì nếu ko có nó chắc chị vẫn chìm trong ma túy và nhiều thứ khác rồi. Ly cười nhạt khi kể về 1 quãng thời gian ko mấy chi là tươi đẹp của mình.

_ He he. Tự dưng thấy tự hào về người mình yêu. Tôi cố tạo lại ko khí vui vẻ.

_ Liệu hồn mà chăm sóc tử tế cho bạn chị ko là nhóc ốm đòn nghe chưa? Ly gõ nhẹ đầu tôi.
Suốt cả bữa trưa ấy, Tú Anh ko đến chỉ có Ly ngồi nói chuyện với tôi cho đến khi chị cũng phải quay lại làm việc. Cũng thấy hơi mệt, tôi nằm xuống nghỉ ngơi ngủ thiếp đi lúc nào ko biết, lúc tỉnh lại đã thấy trời bên ngoài tối om, 1 bàn tay thân thuộc đag nắm lấy tay tôi. Lay nhẹ tay Tú Anh để chị tỉnh dậy, tôi nói:

_ Mệt thì nằm nghỉ, sao lại ngồi làm gì?

Tú Anh ko trả lời đưa tay lên trán tôi, ngồi hẳn lên giường, gõ vào trán tôi 1 cái đau điếng rồi nói:

_ Gan nhỉ? Dám đấu với 1 người khẻo mạnh trog khi mình thì bị thương đầy mình? Em có biết là em mất bao nhiêu máu ko? Biết chị lo thế nào ko? Sao mà em cứng đầu thế ko biết nữa?...
Tôi chặn những câu hỏi tiếp theo của Tú Anh bằng 1 nụ hôn dài, ko cần biết chị muốn hỏi gì, vì bản thân tôi lúc ấy chỉ muốn đc ôm lấy Tú Anh thật chặt cảm nhận nụ hôn đáp trả, hơi thở nhẹ và mùi nước hoa thân thuộc ấy mà thôi. Tất cả là mọi thứ xung quanh ko quan trọng chỉ cần có chị luôn bên tôi.

_ A. Đau. Sao lại cắn tôi? Tôi nhăn nhó.
_ Ngứa răng thì cắn thôi. Tú Anh cười ranh mãnh.
_ Chảy máu rồi đây này?
_ Đã cắn thì phải chảy màu ko thì cắn làm gì. Tú Anh cười vui vẻ.
_ Bực mình ko nói nữa. Tôi càu nhàu nói rồi chầm chậm nằm xuống giường.
_ Này người có quyền giận ở đây là chị mới đúng. Em xem có ai cứng đầu khó bảo đc bằng em ko? Tú Anh nghiêm giọng nói.
_ Chắc là ko có đâu. Tôi nằm nhìn Tú Anh.
_ Ba em biết chuyện rồi đấy. Giờ em tính sao? Tú Anh đưa tay vuốt nhẹ má tôi.
_ Vậy chị tính sao? Tôi lại cố ngồi dậy kéo lấy Tú Anh ôm vào lòng.
_ Em quyết định đi. Dù thế nào chị cũng sẽ chiều ý em? Tú Anh siết chặt vòng tay hơn.
_ Vậy mình chia tay đi. Tôi vừa nói xong Tú Anh gạt tay tôi ra nhìn chằm chằm vào tôi.
_ Đấy đag yên ổn đc 1 tí là lại đòi chia tay. Em ko nói chia tay ko chịu đc à?
_ Thì chị bảo chiều ý tôi còn gì? Tôi giả bộ ngơ ngác nói.

_ Nhưng mà… Tú Anh đứng phắt dậy nhìn thẳng vào tôi rồi quay đi nhanh chóng để che những giọt nước mắt đag chuẩn bị lăn dài: _ Đc rồi đấy là quyết định của em, sẽ như ý của em.
Tú Anh bước nhanh ra phía cửa phòng, định mở cửa ra ngoài, nhưng tiếng ngã của người bệnh nằm trong căn phòng làm cô giật mình quay lại, Minh đag ngồi dưới sàn mặt nhăn nhó.
_ Em có sao ko? Sao ko chịu ngồi im trên giường chứ? Đã lành vết thương đâu mà đòi hoạt động mạnh thế? Tú Anh chạy lại bên tôi.
_ Ai bảo chị định bỏ đi. Tôi cau có nói.
_ Thì ai bảo em nói chia tay? Tú Anh vừa nói vừa cố đỡ tôi ngồi lại lên giường.
_ Tại thik tạo ko khí vui vẻ nên muốn trêu ngươi ai đó. Dù đau nhưng ko hiểu sao tôi vẫn có hứng muốn trêu Tú Anh.
_ Đáng ghét. Ko nói chuyện với em nữa. Tú Anh quay lưng lại phía tôi.
Ôm Tú Anh từ phía sau tôi nói nhỏ :
_ Ai bảo đag hôn dám cắn.
_ Kệ chứ.Tú Anh ngả hẳn người về phía tôi.
_ Nghe Kiên với Linh kể tối qua chị và papa cùng trông tôi à?
_ Ừ.
_ Thế papa có nói gì ko?
_ Ko. Cũng chẳng tỏ ra khác thường cái gì, còn nhường ghế cho chị ngủ nữa. Tú Anh vừa nói vừa đan tay chị vào tay tôi.

_ Ba tôi ít khi nói chuyện nhiều với người lạ lắm. Có lẽ đợi tôi tỉnh ông mới nói chuyện cho xem.
_ Vậy giờ em tính sao?
_ Chẳng tính gì cả đến đâu thì đến. Nhưng trước hết chị về nhà đi đã.
_ Ko. Tú Anh ngồi thẳng dậy.
_ Đừng có cãi, về nhà đi rồi bao giờ tôi thuyết phục đc papa sẽ nhờ ông qua nhà nói chuyện với với ba chị. Chứ cứ chiến tranh lạnh thế này cũng ko tốt. Tôi vừa nói vừa kéo Tú Anh ngồi dựa lại vào mình như cũ.

_ Cũng có người biết chiến tranh lạnh với ba mẹ ko tốt mà vẫn cứ làm đấy thôi.
_ Ý gì thế?

_ Ý là em làm lành với mẹ còn chị sẽ làm lành với ba chị.
_ Cái này phải nghĩ đã. Tôi chau mày suy nghĩ.
_ Ko nghĩ gì cả. Chị ko chờ nữa đâu, mai kiểu gì mẹ cũng sẽ đến thăm em, liệu hồn mà nói năng cho tử tế. Em mà ko làm lành với mẹ thì chia tay. Tú Anh quay lại nhìn tôi.
_ Chị dọa tôi đấy à? 

_ Ko dọa đâu. Em làm lành với mẹ đi nha. Cùng với câu nói ấy là ánh mắt tròn xoe của Tú Anh nhìn tôi như trẻ con đag chờ quá.
_ Nhìn mặt tôi xem có dán mác dại gái ko? Tôi cau có nhìn Tú Anh.
_ Ko có. Chỉ có mác nghe lời Tú Anh xinh đẹp thôi. Tú Anh tinh nghịch trả lời.
_ Eo ko biết xấu hổ kìa. Tú Anh xinh đẹp mới sợ chứ. Tôi bật cười.
_ Ko đúng à mà sợ? Tú Anh đổi giọng chất vấn.
_ Chẳng thấy đúng vào đâu cả. Tôi cười nhạt.

Tú Anh nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, lại kéo chị vào lòng tôi nói:
_ Sau khi làm lành với ba mẹ xog thì mình lên Đà Lạt sống nhá.
_ Sao lại lên đấy? Tú Anh tì cằm lên vai tôi hỏi.
_ Thì tôi sắp sửa xong cái biệt thự cổ rồi. Chủ nhà cũng đồng ý bán hơn nữa tôi lại thik ko khí trên đó.

_ Nhưng còn mọi người?
_ Thì thi thoảng đi về thăm mọi người. Máy bay, ô tô đầy ra đấy có gì mà phải lo?
_ Nhưng hai đứa mình đều là con 1 em ko nghĩ lỡ mai này ba mẹ ốm thì sao à?
_ Vậy giờ tính sao?

_ Thì mình sống ở đây. Thi thoảng muốn đi nghỉ thì lôi mọi người lên đó chơi cho vui.
_ Ừ. Thế cũng đc. Chị muốn thế nào thì chiều thế ấy.
_ Sao hôm nay lại ngoan thế? Tú Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.
_ Vì tự dưng phát hiện ra 1 chuyện.
_ Phát hiện ra chuyện gì cơ?
_ Tôi ko xa đc chị nữa rồi. Nên chị phải chịu trách nhiệm đi.
Tú Anh cười vui vẻ, ôm chặt lấy tôi. Ngồi im lặng đc 1 lúc tôi chợt nhớ tới Vy, nên lại mở lời hỏi:
_ Vy thế nào rồi?

_ Vẫn đang hôn mê, cũng qua cơn nguy hiểm rồi, nhưng mất hơi nhiều máu nên phải chờ thêm.
_ Mình đi qua thăm chị ta 1 lúc đc ko?
_ Chắc chỉ đc nhìn qua thôi, nhưng muộn rồi để mai đi.
_ Ok. Vậy mai tôi qua thăm chị ta mới đc, cũng muốn xin lỗi chị ta 1 câu.
_ Xin lỗi cái gì?
_ Vì chị bỏ Vy theo tôi nên giờ tôi đi xin lỗi.
_ Tỉnh lại đi kưng chị theo em hồi nào chứ? Cái này là tự chị quyết định chia tay Vy mà.
_ Kệ. Vẫn muốn đi xem thế nào. Vì tự dưng thấy tội cho chị ta.
_ Ừ. Vậy để mai chị đi với em nhá.
_Ok. Thế tối nay chị về nhà đi nha. Tôi siết chặt vòng tay ôm Tú Anh hơn mặc cho vết thương ở sườn có vẻ đau khi phải vận động mạnh.
_ Nhưng mà em còn yếu, ở 1 mình ko tiện đâu. Tú Anh vẫn tì cằm lên vai tôi mà nói.
_ Ko sao lát ba sẽ vào mà. Chắc Kiên đã báo là tôi tỉnh rồi, giờ là lúc ba con tôi phải nói chuyện riêng thôi.

Cũng ko ngoài dự tính, gần 9h papa cũng đến thăm tôi. Nhìn thấy tôi đag cắm cúi ngồi xem TV, ông cười hiền nói:

_ Tỉnh rồi hả con?
_ Vâng. Sao ba ko ở nhà nghỉ vào đây làm gì? Trong này con có bác sĩ với y ta chăm sóc rồi mà.
_ Ba muốn vào nói chuyện với con. Ông Huy nghiêm túc nhìn con gái mình.
_ Con nghe đây ạ. Tôi hít thở sâu bắt đầu lắng nghe.
_ Chuyện của con và Tú Anh là thật à? Ông Huy vừa hỏi vừa dò xét.
_ Vâng. Tôi vừa nói vừa gật đầu.
_ Con nghiêm túc trong chuyện này chứ? Ko phải vì muốn phá hoại gia đình mới của mẹ con mà con làm thế chứ?

_ Con nghiêm túc. Tôi nói giọng cương quyết.

_ Thế con đã đặt vào tình thế của ba mẹ và ba Tú Anh khi biết 2 đứa yêu nhau chưa?

_ Con có nghĩ. Nên con mới quyết định đi Anh, con cứ nghĩ qua đó con sẽ quên đc, con sẽ trở về làm con của ngày xưa nhưng ko thể ba ạ. Thời gian xa Tú Anh chỉ đủ để con phát hiện ra rằng con ko thể sống thiếu cô ấy chứ ko đủ để con có thể quên đc cô ấy. Con xin lỗi ba. 

Ông Huy thở dài nhìn con gái mình, ông đã tự tay nuôi nó khôn lớn, chứng kiến những bước trưởng thành của nó. Như mọi ông bố bà mẹ khác, ông luôn mong cho nó có 1 gia đình yên ấm, hạnh phúc với 1 người chồng tốt và những đứa trẻ đáng yêu nhưng trớ trêu thay con gái ông lại đi yêu con gái của người đã cướp vợ của ông. Ông đã suy nghĩ hết ngày mới đến gặp Minh để nói chuyện, nếu như con bé chỉ muốn phá đám gia đình mới của mẹ nó thì quả thật đáng trách nhưng khi nghe những lời nói của Minh ông đã hiểu rằng con gái ông thực sự đag yêu chỉ tiếc là nó yêu 1 đứa con gái khác mà thôi. Ông cũng chưa biết nhiều về cái thế giới thứ 3 kia nhưng 1 sự thật ông biết đc là từ khi yêu Tú Anh, Minh sống có trách nhiệm hơn rất nhiều. Trước đây khi chưa biết chuyện 2 đứa yêu nhau, thì ông cho rằng từ khi đi học ở Anh về Minh đã trưởng thành lên nhưng xem ra con người của con gái ông bây giờ có tác động rất lớn của Tú Anh thì có vẻ đúng hơn. Nên biết ơn hay tức giận với Tú Anh đây vì ngay chính ban đầu ông cũng là người đồng ý cho Tú Anh tiếp cận Minh mà. Minh vẫn đag ngồi đó chờ đợi ông lên tiếng, đôi mắt của nó mỗi khi chờ đợi 1 cái gì thì luôn tập trung cao độ chờ đợi cho đến khi nhận đc thì thôi:

_ Tú Anh đâu rồi?
_ Con bảo chị ý về làm lành với ba chị ấy rồi. Vì chuyện bọn con mà ba con chị ấy ko nhìn nhau. Tôi nói nhưng vẫn thăm dò ý nghĩ của papa.

_ Con có thể khuyên Tú Anh về làm lành với ba của con bé mà bản thân con lại ko thể làm lành với mẹ con sao? Ông Huy cười bất ngờ khi Minh biết Minh khuyên Tú Anh về làm lành với ba con bé.
_ Tú Anh cũng nói thế. Con nói con sẽ suy nghĩ về chuyện có nên tha thứ cho bà ta ko? Tôi cau mày khi đến papa người luôn về phe tôi đag nói 1 câu ko khác gì Tú Anh nói ban nãy.
_ Con có sợ sau này sẽ hối hận ko?
_ Hối hận gì ạ? Tôi ko hiểu câu hỏi của papa.
_ Lựa chọn của con bây giờ, liệu sau này con có hối hận vì đã chọn Tú Anh mà ko phải là 1 thằng nào đó sáng sủa tử tế về làm rể ba.
_ Trên đời này con chỉ yêu 1 người đàn ông là ba thôi thế là đủ rồi. Con sẽ ko hối hận khi lựa chọn Tú Anh đâu ba an tâm đi. Tôi cười vui vẻ.
_ Thế 2 đứa định về sống với nhau à?

_ Vâng. Đương nhiên là thế rồi ạ.

_ Ở đâu?

_ Lúc đầu con bảo lên Đà Lạt sống ở cái biệt thự mà hè vừa rồi con mới sửa xog. Nhưng Tú Anh kêu 2 đứa đều là con 1 thì nên ở đây chăm sóc ba mẹ. 

_ Vẫn là con bé Tú Anh biết suy nghĩ chứ con thì chỉ biết nghịch là giỏi thôi. Ba ẩn đầu tôi nhắc nhở: _ Người lớn rồi thì nên biết nghĩ cho người khác nữa.

_ Vâng ạ. Mà ba ơi, ba sang nói chuyện với ba Tú Anh đc ko?

_ Sao?
_ Ông ý ko đồng ý chuyện bọn con. Ba sang bên đó nói chuyện cho ra nhẽ với ông ý đc ko ạ?
_ Cho ra nhẽ? Ông Huy lại ẩn đầu con gái 1 cái rồi nói tiếp: _ Có bố mẹ nào dễ dàng chịu đồng ý cho con mình đi yêu 1 đứa cùng giới hả?
_ Ba đấy thôi. Tôi thẳng thừng trả lời.
_ Ai nói là ba đồng ý nào?
_ Thì ba chẳng hỏi bọn con tính sống chung hả, rồi sống ở đâu, thế ko phải là đồng ý thì là gì ạ?
_ Thì hỏi cho có chuyện.
_ Ba ko giỏi nói dối mà.
_ Cái con bé này. Phải giữ uy cho ba chứ.
_ Làm gì có ai ở đây mà phải giữ. Ba giúp con chuyện đó nha.
_ Ừ. Để cuối tuần ba đến đó nói chuyện nhưng với 1 điều kiện.

_ Điều kiện gì ạ?
_ 1 khi đã lựa chọn con phải tự chịu trách nhiệm cho dù chuyện gì xảy ra đấy.
_ Vâng. Con cảm ơn ba. 

_ Thôi ba về đây. Nghỉ sớm đi rồi còn đi làm, cô cứ đi làm đc vài ngày là nghỉ cả đến nửa năm, nhân viên nào của tôi cũng như cô thì công ty phá sản sớm.
_ Ba xem lại đi. Con về đây rồi đi làm luôn cho ba gần nửa năm nay rồi mới nằm viện nửa tháng mà đã… Ông chủ như ba thì nhân viên nào chịu nổi.
_ Ờ. Thế thì nghỉ đi tôi đi kiếm người khác.

_ Ba đừng tưởng con ko dám nghỉ nha. Chẳng qua là con thương ba nên mới ở lại thôi. Tôi vênh mặt lên nói.

_ Con bé này, đã thế thì ko nói chuyện với ba đứa nào hết, mày ở đấy mà nằm dưỡng thương đi con.
_ Eo. Ba ơi, con biết lỗi rồi mà, tất cả là tại con. Tôi làm vẻ mặt biết lỗi.
_ Thế còn nghe đc. Ba đi về đây.

_ Vâng. Ba về cẩn thận ạ.

Papa chấp nhận mọi việc đơn giản hơn tôi nghĩ, có lẽ ông cũng buồn vì tôi ko chọn 1 lối đi sáng sủa hơn cho mình nhưng sự chấp nhận của ông cũng đủ thấy ông luôn muốn tôi đc hạnh phúc cho dù hạnh phúc ấy ít người có thể hiểu đc. ‘Cho chừa cái tật ngủ ngày nha.’ tôi lẩm bẩm vì mãi mà vẫn chưa ngủ đc từ khi papa về, thôi thì đi lại cho nó dễ ngủ, mặc dù vẫn ko di chuyển đc nhanh nên tôi chầm chậm bước xuống giường(hic quả này mà bấm giờ chắc cũng mất 5 phút chứ ko ít.) Men theo bờ tường dọc bệnh viện, tôi nhăn nhó đi lại (số khổ đẻ phải đúng giờ cá nên lúc nào cũng phải lượn lờ ko là ko thể chịu đc.) Đi đc 1 đoạn mà đã thấy mệt tôi lại chậm chạp về phòng, rút đt ra gọi cho Linh để than vãn:

_ Gì thế mày? Linh nhanh chóng nhấc máy ngay loạt chuông đầu tiên.
_ Tao chán lắm mày ơi. Tôi than thở.
_ Điên. Đêm hôm gọi cho tao mà kêu gào à? Gọi cho bác sĩ xinh đẹp mà kể lể. Linh gắt gỏng.
_ Chẳng phải mày nói, cần gì thì gọi mày là gì?
_ Đấy là khi mày cần vật dụng, hay thiếu đồ thì tao mang đến chứ tao có phải hề đâu mà đi mua vui cho mày.

_ Haizzz. Bạn bè thế đấy.
_ Ờ.
_ Này Linh.
_ Gì?
_ Cảm ơn mày nhá.
_ Vì cái gì?
_ Vì luôn bên tao giúp đỡ tao.
_ Bạn bè mà. Mà Minh này.
_ Hả?
_ Mày trưởng thành hơn từ khi yêu chị bác sĩ đấy.
_ Vậy trước đây tao là trẻ con à?
_ Chuẩn.
_ Ko nói chuyện với mày nữa. Đi ngủ đi.

_ Ờ. Cố mà ngủ đi nhá.

Tôi dập máy, ‘Tú Anh làm cho tôi thay đổi nhiều như thế thật ư?’ nghĩ rồi lại tự cười chính mình, tôi gọi cho Tú Anh:

_ Sao em chưa ngủ? Đầu dây bên kia giọng Tú Anh có vẻ lo lắng.
_ Chán.
_ Để chị đến viện nha.
_ Thôi. Nghỉ ngơi đi. Chị cũng mệt mà.
_ Em lo cho chị đấy à? Giọng Tú Anh có vẻ phấn khởi.
_ Ừ. Chị đã làm lành với ba chị chưa?
_ Chưa. Đã nói là em làm lành với mẹ thì chị sẽ làm lành với ba mà.
_ Vậy thôi để tôi dập máy gọi cho ba tôi.
_ Sao lại phải thế?
_ Ông kêu cuối tuần này sang nói chuyện với ba chị. Mà chị chưa làm lành thì sag làm gì?
_ Thật ko? Chú Huy đồng ý rồi à?
_ Ừ. 

_ Đươc rồi mai chị sẽ nói chuyện với ba chị còn em làm lành với mẹ, cuối tuần là ok ko cần phải đổi lịch đâu.

_ Biết thế. Thôi chị ngủ đi.
_ Hát cho chị nghe đi.
_ Bài gì?
_ Gì cũng đc.

Tôi bật cười, rồi lẩm nhẩm hát ‘Cry on my shoulder’ đến khi thiếp đi ngủ lúc nào ko biết.
Tú Anh dậy thật sớm để nấu cháo cho Minh, vừa thấy cô xuống bếp bà Hà đã nhanh chóng hỏi:
_ Minh tỉnh chưa con?

_ Rồi mẹ ạ. Lát nữa con đi làm mẹ có muốn đến thăm Minh luôn ko ạ? Tú Anh vui vẻ cười.
_ Thôi. Mẹ đến sợ làm nó lại bực mình. Bà Hà nói giọng có vẻ tủi thân.
_ Ko sao đâu ạ. Mẹ cứ thay đồ đi để lát con đưa mẹ đi.
_ Nhưng Minh nó… bà Hà ngập ngừng nói.
_ Mẹ lo cho Minh mà, vả lại Minh đã đồng ý với con là sẽ nói chuyện với mẹ rồi. Tú Anh cầm tay bà Hà nói.

_ Cảm ơn con. Bà Hà rưng rưng nước mắt, ôm chầm lấy Tú Anh.

_ Đc rồi mà mẹ. Thôi mẹ đi thay đồ đi con chờ.
_ Ừ. Mẹ vừa nấu cháo cho cả hai đứa rồi. Con ăn ngồi ăn rồi đợi mẹ 1 thể nha.
Tôi tỉnh giấc, ánh sáng ngày mới đag bắt đầu chiếu vào phòng, tự vệ sinh cá nhân 1 cách chậm chạp khi mở cửa ra thì đã thấy Tú Anh và người đàn bà đó ngồi chờ rồi, trên mặt cả hai người có vẻ khá lo lắng:

_ Em làm gì trong đấy mà lâu thế?
_ Từ trog đó đi ra mà chị còn hỏi đc câu buồn cười thế à?
_ Ý chị là. Sao ko đợi chị đến giúp?
_ Què gì đâu mà phải có người đánh răng rửa mặt cho. Tôi tự lo đc. Tôi càu nhàu chầm chậm đi về phía giường.

_ Bướng ghê cơ. Để chị đỡ. Tú Anh vừa nói vừa đỡ lấy tay Minh dìu về giường.

Bà Hà ngồi im lặng quan sát, bà mới biết chuyện Tú Anh và Minh yêu nhau khi Minh bị tai nạn ở Đà Lạt. Bản thân bà khá do dự, 1 đứa là con ruột của bà 1 lại là đứa con gái mà bà yêu thương cho dù ko phải là mẹ đẻ của nó, liệu 2 đứa sẽ sống thế nào với nhau cơ chứ. Đối với bà chuyện hai người cùng giới yêu nhau quả thực rất mới mẻ, cho dù Tú Anh cũng đã từng qua lại với Vy nhưng ít khi bà có cơ hội gặp mặt, hay chứng kiến cách xử sự của Tú Anh và Vy. Minh có tính cách khá giống Huy người chồng bị bà bỏ rơi, luôn là người ko quan tâm đến mọi thứ xung quanh trừ phi nó ảnh hưởng đến mình, trước đây khi yêu Huy bà thường rất khó chịu với cái tính nói chuyện khiêu khích chiến tranh của ông nhưng chính từ đó mà bà mới yêu và nhận lời lấy ông. Minh cũng vậy, ánh mắt vẫn nhìn Tú Anh 1 cách ấm áp nhưng những câu nói thì vẫn như muốn khai chiến bất cứ lúc nào, bây giờ có lẽ bà cũng có thể hiểu vì sao Tú Anh lại muốn bên Minh như vậy.

_ Chào buổi sáng. Minh hướng mắt về phía bà nói.

_ Ừ. Chào con. Bà Hà giật mình đáp lại.

_ Hai người ăn sáng chưa? Mang cả chậu cháo thế này tôi ăn hết làm sao đc. Minh nhìn cái cặp lồng toàn cháo ngán ngẩm.

_ Mẹ ăn rồi. Nhưng Tú Anh nói muốn đến ăn với con cho vui. Bà Hà đáp lời.

_ Bọn con ăn hết làm sao đc chỗ này. Mẹ ăn cùng cho vui. Tú Anh vừa nói vừa bưng 1 bát cháo đến cho bà, rồi quay lại múc cháo cho Minh và cô.

Thấy Minh vẫn ngồi lấy thìa khuấy bát cháo, bà Hà nói:

_ Con vẫn sợ ăn nóng à?

Tôi gật đầu, ko ngờ bà ấy vẫn còn nhớ đến chuyện đó, à mà sao quên đc chính bà ấy là người làm cho tôi sợ ăn nóng mà. Ko khí trong phòng chùng xuống, chẳng ai nói lời nào, Tú Anh lên tiếng:

_ Để chị xúc cho nha.

_ Thôi ăn đi còn làm việc, để lát nguội rồi tôi tự ăn. Mà bao giờ tôi đc xuất viện?

_ Bao giờ em đỡ. Tú Anh ngước nhìn tôi.

_ Tôi đỡ rồi mà. Lần trước là còn sợ có người đâm tiếp, nhưng mà giờ bị bắt hết rồi, chị bảo bác sĩ cho tôi về đi.
_ Để mai đi, hôm nay em còn phải kiểm tra lại mà.
_ Ko hnay đi. Kiểm tra rồi về luôn. Tôi mà còn phải ở đây thêm 1 tối nữa là tôi chết vì buồn đấy. Tôi níu lấy tay Tú Anh năn nỉ.

_ Nhìn mặt chị có gắn mác nghe lời ai tên Minh ko? Tú Anh trêu lại câu ngày hqua tôi hỏi.
_ Có. Tôi đáp gọn lỏn.
_ Thế thì còn nằm viện dài em ạ. Đâu ra lại thêm cái bệnh ảo giác thế? Tú Anh ẩn đầu tôi nói.
_ Tại nằm đây lâu nên mới thế. Thôi mà người yêu xinh đẹp xin hộ xuất viện nha. Tôi hạ giọng nịnh nọt.

_ Chị đây xinh đẹp ai cũng biết. Ko phải nịnh mai xuất viện là đc rồi đừng có kêu ca. Mà em có xuất viện bây giờ cũng phải có người chăm chứ, đến đi với vận tốc bằng cụ rùa đi dạo Hồ Gươm đi dạo thế kia thì làm sao tự chăm sóc cho mình đc.

_ Gì mà cụ rùa. Ko biết đâu, hnay tôi muốn ra viện, chị làm thế nào thì làm ko là tôi trốn đấy. Tôi giở dọng đe dọa.

_ Em thì trốn đi đâu chị cũng tìm đc. Tú Anh vênh mặt tự hào.

_ Tự tin quá đấy. Mà ko phải chị nói sẽ đưa tôi đi thăm Vy mà, bây giờ đi luôn nhá.
_ Ko. Để lát nghỉ trưa chị đưa em đi. Bây giờ ngồi đây nói chuyện với mẹ cho hết chán nha. Tú Anh đứng dậy hôn nhẹ vào trán tôi rồi quay ra bà Hà nói:_ Mẹ ngồi đây chơi với Minh nha, con đi làm đây.

Tôi bắt đầu ngồi ăn cháo, biết có người nhìn nhưng vì ko biết nói gì nên thôi.
_ Cảm ơn con đã chịu nói chuyện với mẹ. Bà Hà mở lời nói.
_ Bà nên cảm ơn Tú Anh. Chị ấy bắt tôi hứa làm lành với bà.
_ Mẹ biết. 

Ko khí lại lặng xuống, ngồi mãi cũng chán tôi quay ra bà ta nói:

_ Đi dạo với tôi đc ko?
_ Đc chứ. Con muốn đi đâu? Bà Hà đứng lên đi về phía tôi.
_ Tôi ko đc ra ngoài nên chỉ có thể đi loanh quanh ở hành lang thôi.
_ Ừ. Để mẹ dìu con.
_ Ko cần đâu. Tôi đi đc bà chỉ cần đi bên cạnh thôi. Tú Anh nói bà cũng ko khỏe gì lỡ đỡ tôi mà ngã cả 2 thì mệt lắm.

_ Ừ. Bà Hà mừng thầm vì ít ra Minh cũng quan tâm đến sức khỏe của bà.
Tôi chầm chậm đi trước, bà ta theo sau, chỉ đi và im lặng. Cố đi đến cuối hành lang, tôi nhìn xuống nơi cửa sổ hướng về phía sân bệnh viên nói mà ko quay lại nhìn bà ta:
_ Tôi chưa thể nhanh chóng tha thứ cho bà đc. Nhưng tôi hứa sẽ cố gắng.
_ Mẹ biết. 

_ Cảm ơn bà đã ko ngăn cản chuyện giữa tôi và Tú Anh.
_ Mẹ vẫn luôn ủng hộ 2 đứa mà.
_ Tôi mệt rồi, muốn quay về nghỉ.

Lại ì ạch lết về phòng, tôi nằm lên giường rồi nhắm lại, dù biết bàn tay bà ta đag vuốt nhẹ má tôi rồi ngậm ngùi lau nước mắt của chính mình nhưng việc nói chuyện mà ko cáu giận với bà ta hôm nay quả là 1 kì công rồi. Tú Anh có lẽ học được cách đối xử nhã nhặn và nhẹ nhàng từ bà ta hơn tôi. Ngủ thiếp đi mất, khi tỉnh dậy Tú Anh đã quay trở lại phòng và đag nói chuyện gì đó với bà ta thấy tôi tỉnh dậy, chị mỉm cười lại gần nói:

_ Đi kiểm tra thôi. Vy cũng tỉnh rồi, kiểm tra xog mình đi thăm luôn.
_ Vậy còn bà ấy? Tôi quay ra nhìn bà ta.
_ Mẹ có việc phải đi về. Giờ em biết lo cho mẹ sao? Tú Anh hỏi giọng tinh nghịch.
_ Kệ tôi.
Kiểm tra trong giờ nghỉ của bác sĩ 1 cách nhanh chóng nhờ danh của cô bác sĩ Tú Anh – con gái viện trưởng, tôi cùng chị đi thăm Vy. Nhịp tim chậm chạp cho thấy Vy có vẻ mới qua cơn nguy kịch mà thôi, vì bị nhắc nhở chỉ có 5p thăm bệnh nên tôi nhanh chóng lên tiếng trước:
_ Tôi xin lỗi ko ngờ việc mất Tú Anh lại khiến chị ra thế này.
Vy giơ tay đưa về phía Tú Anh, chị chạy đến nắm lấy tay Vy nói:
_ Vy cần gì?

_ Vy … Vy … xin lỗi. Vy … ko … muốn … làm … em … bị đau.
_ Ko sao mà. Tú Anh cười an ủi.
_ Hãy … sống… tốt… đc… chứ. Vy nói ngắt quãng.
Tú Anh nghẹn ngào gật đầu.
_ Nếu …nếu … nó… dám… dám … bắt … nạt em… hãy … cho… Vy biết… Vy sẽ … cho … nó 1… 1 trận.
_ Trận này là đủ rồi. Tôi sẽ chăm sóc tốt cho chị ấy. Chị an tâm đi.
_ Nhớ …nhớ lấy. Vy nhìn tôi nói.

_ Tôi hứa mà.


14. Chương thứ mười bốn: Xuất viện


Chúng tôi ra khỏi phòng bệnh, Tú Anh khẽ lau những giọt nước mắt rồi siết chặt tay tôi ko nói gì, chầm chậm dìu tôi đi. Tú Anh cầm các xét nghiệm của tôi xem qua rồi nói chuyện với bác sĩ trog khi tôi ngồi ăn trưa trong phòng. Thấy chị trở vào tôi hỏi:

_ Kết quả sao rồi?
_ Tốt. Nhưng trong 1 tuần nữa ko đc vận động mạnh. Tú Anh cười vui vẻ, rồi đi đến giật đũa tôi đag cầm gắp thức ăn cho vào miệng nhai vui vẻ nói tiếp: _ Muốn xuất viện luôn ko?
_ Có. Về luôn đc à? Tôi bỏ bát cháo xuống nói.

_ Ừ. Nhưng em phải nghe lời chị. Tú Anh cười bí hiểm.
_ Là sao? Tôi chau mày nghi ngờ.
_ Thì đã nói rồi, em ko đc vận động mạnh mà về nhà em thì ko có ai chăm sóc, chị thì đâu phải lúc nào cũng bên em đc nên chị muốn em về nhà chị, mẹ sẽ chăm sóc cho em.
Tú Anh nói, rồi lấy thìa đút cháo cho tôi ăn.

_ Ko. Tôi lắc đầu từ chối thì cháo nói tiếp: _ Tôi ko về nhà chị đâu.
_ Thế em tính để Kiên với Linh thay nhau chăm cho em à? Tú Anh ẩn đầu tôi.
_ Tôi tự làm đc mà. Với lại sống ở nhà chị, nhìn bà ta đã khó chịu lại thêm ba chị nữa. Thôi thôi. Tôi xin. Tôi nhăn nhó nhìn Tú Anh.
Sắc mặt Tú Anh trở nên tối sầm lại, chị im lặng dọn hết bát sang 1 bên rồi đứng nhìn ra phía cửa sổ nhìn ra ngoài nói:

_ Ko phải em nói muốn 2 đứa mình lấy nhau sao? Như vậy thì ba chị cũng sẽ là ba em, nếu em ko chịu đựng đc ông ấy thì mình sẽ sống ra sao đây? 

_ Tôi ko có ý như thế. Vấn đề là ba chị đag khó chịu với tôi giờ về đấy chỉ làm tình hình căng thẳng hơn thôi. Để bao giờ ba tôi và ba chị nói chuyện với nhau xog đã thì tôi ở nhà ai cũng đc. Tôi quàng tay từ phía sau ôm Tú Anh vào lòng.
Tú Anh gạt tay Minh ra nhanh chóng, cô ko thể chấp nhận đc chuyện người đã nói muốn sống bên mình lại ko muốn về nhà cô ở. Ko biết Minh có nghĩ rằng cô muốn hàn gắn nhanh chóng cho bà Hà và Minh, muốn cho ba cô thấy người cô yêu là người như thế nào, muốn cho Minh biết ba cô là người cha tốt và hơn hết cả cô muốn ở bên Minh, muốn an tâm hơn khi về nhà thấy Minh đc chăm sóc đầy đủ chứ ko phải ở trog căn nhà ko 1 bóng người thi thoảng mấy người bạn thân đến thăm, cho dù họ có tốt đến mấy cũng làm sao chăm sóc cho Minh mãi đc chưa kể căn nhà ấy lại ở ngoại thành từ bệnh viện về đó cũng khá mất thời gian chưa kể lỡ Minh gặp chuyện gì thì ít nhất trog nhà cô cũng có cô và ba cô làm bác sĩ chứ ở nhà Minh thì làm gì có ai. Vậy mà hắn vẫn thik cãi bướng, ko bao giờ chịu nghe lời cô cả.

Cố gắng ôm Tú Anh vào lòng lần nữa nhưng lại bị chị gạt tay ra, tôi cười nhạt quay về giường ngồi. Tôi biết Tú Anh lo cho tôi nhưng chị có hiểu là tôi muốn tự chăm sóc cho mình, muốn cho ba chị thấy tôi là người cứng cỏi có thể tự chăm lo bản thân và sau này chăm lo cả cho chị nữa mà ko cần nhờ tới ông ấy. Và còn người đàn bà ấy nữa tuy đã hứa với Tú Anh là sẽ tha thứ nhưng đâu thể nói tha là tha ngay đc, cũng cần suy nghĩ cân nhắc chứ. Thêm nữa tôi cần về giúp đỡ papa việc chứ để ông làm thế thì chẳng mấy thì quỵ mất với cái đống công việc chất như núi kia. Tôi ngả lưng nằm xuống giường thiếp đi ngủ, quả thật đống thương tật và thuốc thang lấy đi nhiều sức hơn tôi tưởng. Khi tỉnh dậy, Tú Anh đag nhìn tôi có vẻ rất bực tức:

_ Đang nói chuyện mà cũng ngủ đc.
_ Mệt. Tôi loay hoay tự ngồi dậy, nhưng Tú Anh hiểu ý nhanh chóng giúp đỡ tôi, dặt 1 cái gối giúp tôi dựa vào thành giường.

_ Thế mà cứ nằng nặc đòi xuất viện về nhà cơ. Tú Anh lo lắng sờ trán tôi.
_ Tôi ko thik bệnh viện. Tôi cau có.
_ Thì chị bảo em về nhà chị có mẹ chăm sóc lại có ba và chị bên cạnh thì lo gì nữa. Tú Anh bắt đầu dỗ dành.
_ Nhưng mà… Trong đầu tôi giờ đây chỉ còn ý muốn đc xuất viện.
_ 1 là về nhà chị ko thì ở lại cho bao giờ lành xương thì về. Tú Anh khoanh tay mặc cả.
_ Đc rồi. Theo ý chị đc chưa? Tôi đành xuống nước đợi bao giờ khỏe ta sẽ báo thù.
_ Yêu ghê. Tú Anh hôn nhanh lên trán tôi.
Tôi níu tay Tú Anh lại làm chị ngã về phía tôi, Tú Anh mỉm cười dịu dàng, lấy tay gạt mấy lọn tóc đag lòa xòa trước mắt tôi:
_ Phải đi cắt tóc thôi. 

_ Ừ.
_ Nhưng ko nhuộm nữa nhá, nhìn em nhuộm giống mấy đứa nghịch ngợm lắm.
_ Ừ.
_ Sao ngoan thế?

_ Thế muốn cãi nhau à?
_ Ko. Chỉ là tự dưng nghe lời thế giống như kiểu ngấm ngầm báo thù.
_ Đúng đấy. Tôi bật cười thành tiếng.

_ Ko đùa nữa. Để yên chị đi làm giấy tờ xuất viện, còn báo luôn cho mọi người để chuẩn bị nữa. Tú Anh định đứng dậy nhưng bị tôi nắm tay giữ lại:_ Sao nữa?

Minh đặt tay lên môi mình, Tú Anh mỉm cười hiểu ý, cúi xuống môi kề môi nhẹ nhàng nhưng nụ hôn trở nên khó dứt hơn khi cả hai đều ko nỡ buông ra, Tú Anh ngồi hẳn lại giường tay níu lấy cổ áo Minh siết nhẹ, nụ hôn trở nên quá ấm áp, vội vã với cả 2 người. Minh từ từ nằm xuống kéo theo Tú Anh nhưng khi Tú Anh vừa nằm đè lên người nó thì nụ hôn đc kết thúc bằng 1 tiếng kêu:

_ A. Tôi chợt nhớ ra bên mạn sườn đag băng bó của tôi và chỉ đạo của bác sĩ ko đc vận động mạnh.
_ Thôi chết chị quên mất. Tú Anh lo lắng ngồi lại xuống giường, rồi nói:_ Có sao ko? Hay để đi kiểm tra lại?

_ Ko sao đâu. Chị xuống ngay khỏ người tôi chứ có nằm ì trên đó đâu mà lo. Với lại nếu lỡ bác sĩ có hỏi sao mới khám vừa xog lại di kiểm tra lại chẳng nhẽ chị lại trả lời là tại em ko kìm đc nên nằm lên bệnh nhân à? Tôi vừa nói vừa chiêm ngưỡng gương mặt đag đỏ dần lên của Tú Anh.

_ Ghét ko nói chuyện nữa. Ngồi im đi chị đi làm giấy tờ nhá.
_ Ừ. Rồi tôi đứng dậy tự sắp xếp đồ đạc cá nhân của mình vào túi trog khi chờ đợi.
_ Xuất viện đấy à? Ly gõ cửa cho lấy lệ rồi vào luôn.
_ Vâng. Tôi cười thay lời chào.
_ Tú Anh dám cho nhóc về với tình trạng này á? Ly có vẻ ngạc nhiên.
_ Mơ à? Tôi phải đồng ý sang nhà Tú Anh thì chị ý mới đồng ý cho tôi xuất viện.
_ Ha ha . Chị biết mà, nó mà để nhóc xuất viện thì phải tính sẵn cả rồi, thôi để chị giúp cho.
_ Cảm ơn chị. Tôi tự làm đc mà.
_ Hoạt động vừa thôi ko tốt cho vết thương đâu. Ly nhắc nhở.
_ Biết rồi mà. Tôi cười trừ.

_ Xog rồi. Về thôi, Minh. Tú Anh mở cửa bước vào:_ Ơ, mày chưa về hả Ly?
_ Chưa. Tao qua trêu bồ mày mấy câu rồi mới về ko ngờ nhóc lại về sớm thế mất trò tiêu khiển.
_ Này chị, tôi là trò tiêu khiển của chị đấy à? Tôi nhăn nhó nhìn Ly.
_ Ừ. Ly trả lời nhanh chóng.
_ Bà này rảnh việc gây sự đây mà. Tôi ko thể tha cho kẻ dám gọi mình là trò tiêu khiển đc.
_ Thôi đc rồi. Ly, mày về nhà tao ăn cơm luôn đi. Minh xếp đồ xog chưa, để chị mag xuống.
Cả tôi và Ly lườm nhau nhưng ko ai cãi lời Tú Anh cả, 3 người từ từ đi xuống chỗ lấy xe. Tôi và Tú Anh đi chung 1 xe còn Ly đi theo bằng xe phía sau, Tú Anh chau mày nhìn qua tôi nói:
_ Em với Ly có thù gì với nhau mà nhìn thấy nhau là cãi nhau rồi thế?
_ Có gì đâu. Nói qua nói lại cho vui thôi mà. Tôi cười nhìn Tú Anh.

_ Chị ko thik em nói chuyện với Ly như thế nó giống như… Tú Anh giọng có vẻ giận dỗi bỏ lửng câu nói quay đi.

_ Giống như cái gì? Chỉ là nói chuyện cho vui thôi. Đừng nghĩ lung tung. Tôi cười, nắm lấy tay Tú Anh siết nhẹ.

Về đến nhà, Tú Anh đưa đồ đạc của tôi cho người giúp việc rồi nói:

_ Chị đem giúp mấy túi đồ này lên phòng em nha.

_ Ơ. Tôi tưởng mình phải có phòng riêng chứ? Nằm với chị nguy hiểm lắm. Tôi nói nhỏ vào tai Tú Anh.

_ Muốn chết đấy à? Tú Anh nhéo tai tôi.

_ Đau quá bỏ ra. Tôi hét toáng lên.

_ Về rồi đấy à? Bà Hà tất bật từ bếp đi ra: _ Cả Ly cũng đến sao? Mấy đứa đi rửa mặt đi rồi vào ăn cơm cho nóng.

_ Hôm nay bác nấu gì vậy ạ? Ly chạy đến khoác tay bà Hà giọng nịnh nọt.

_ Toàn món mấy đứa thik thôi. Yên tâm đi. Bà Hà vui vẻ nhìn ba người vừa mới vào nhà, ánh mắt bà dừng lại ở phía Minh rồi lại như sợ làm Minh khó chịu bà lại quay ra nói chuyện với Tú Anh: _ Con và Minh ngủ cùng 1 phòng à?

_ Vâng. Tú Anh hơi đỏ mặt, cô nhanh chóng lảng sang chuyện khác để ko bị Minh và Ly trêu:_ Ba con đâu rồi mẹ?

_ Ba con kêu đi gặp bạn. Bảo mẹ con mình cứ ăn cơm trước. 

_ Vâng. Vậy mình đi ăn thôi. Tú Anh cười nhìn bà Hà rồi khoác tay Minh dìu vào bàn ăn.
Sau bữa tối, Ly chỉ ở lại 1 chút rồi về, bà Hà cũng lên phòng Tú Anh ngồi lại 1 lát rồi cũng về phòng mình. Chỉ còn lại tôi ở trong phòng (vì chủ phòng đag tắm), đây là lần đầu vào phòng Tú Anh nên tôi lại bắt đầu cái chuyên môn của mình đấy là ngắm thiết kế. Căn phòng có màu hồng nhạt, 1 bàn làm việc ở góc phòng, tủ quần áo ốp sát vào tường cạnh restroom, 1 chiếc bàn nhỏ và 2 cái ghế sát cửa ra ngoài ban công, tiếp đến là cái giường nói tôi đag ngồi, đối diện là kệ TV, đài và 1 chồng đĩa. Tôi dứng dậy vươn vai 1 chút, rồi bước ra ngoài ban công hít thở. 

Tú Anh bước ra ngoài, vừa ngó xung quanh vừa lau từng lọn tóc ướt, nhìn thấy Minh đứng lặng phía ngoài, cô nhanh chóng đi về phía ban công rồi ôm Minh từ sau lưng nói:
_ Vào đi, ở ngoài lạnh lắm.

_ Đứng thêm 1 lúc đã. Tôi thik hưởng ko khí mùa đông lắm. Tôi nắm lấy bàn tay của Tú Anh đag ôm lấy phía trước mình.

_ Nhưng mà em còn yếu, để khi khác. Tú Anh quay người tôi lại rồi nắm tay kéo vào phòng.
1 ngày lại sắp trôi qua, ông Tú vừa đi gặp 1 người, mà cả ông và người ấy đều ko thấy thoái mái khi nhìn nhau. Nhưng vì chuyện của 2 đứa trẻ mà ông và người ấy đành phải gặp mặt.
_ Tôi ko thể chấp nhận đc chuyện này. Mong ông hiểu cho. Ông Tú nhất quyết phản đối.
_ Ban đầu tôi cũng ko muốn đồng ý. Nhưng 2 đứa nó thực sự yêu nhau. Ông Huy đag cố gắng khuyên giải.

_ Đấy là chuyện ko thể có. Ông Tú giận giữ nhìn chằm chằm vào ông Huy.

_ Hình như anh vẫn chưa hiểu lắm về con gái mình. Ông Huy mỉm cười rồi nói tiếp lời mặc cho ông Tú có vẻ đag muốn cho ông 1 nắm đấm:_ Ông có nhìn thấy lúc con gái ông đi theo con bé Minh lúc cấp cứu ko, nỗi lo lắng của con bé, hay lúc Minh đi du học hàng ngày con bé đến nhà tôi lấy cớ tìm đồ rồi ngồi hàng giờ im lặng trog đó. Tôi nói thật, tôi cũng ko hiểu về thế giới thứ 3 ấy nhưng tôi có thể khẳng định rằng 2 đứa nó yêu nhau rất nhiều.

_ Tôi ko thể chiều ý 2 đứa nó như anh đc. Nhất quyết ko. Ông Tú vẫn chắc chắn nói.
_ Tôi ko có quyền bảo anh phải làm gì nhưng tôi chỉ muốn nhắc cho anh nhớ tôi đã để vợ tôi theo anh vì cô ấy nói rằng cô ấy đã yêu anh, vậy tại sao anh ko thể hiểu đc tình yêu của 2 đứa nó.
_ Anh đag trách tôi vì đã cướp vợ anh?

_ Tôi ko trách. Tôi chỉ muốn cho anh biết vì tình yêu ai cũng có thể bấp chấp tất cả. Con gái tôi thì khỏi nói rồi vì tôi hiểu nó, còn Tú Anh tuy mới tiếp xúc với con bé 1 vài lần nhưng tôi tin rằng nếu muốn 2 đứa chúng nó sẽ làm mọi điều để đến đc với nhau đấy. Nên anh hãy cân nhắc đi hoặc là mất đứa con gái duy nhất hay là có thêm 1 đứa con gái. Ông Huy nói xong rồi đứng dậy cúi chào ông Huy cho phải phép rồi ra về.

Vừa về đến nhà, ông Tú ngước lên ban công phòng Tú Anh ông đã nhìn thấy con gái ông kéo tay 1 người lạ vào phòng rồi đóng cửa lại. Ông bước vào nhà, bà Hà nghe thấy tiếng xe chồng về nhanh chóng ra đón ở trước cửa:

_ Ai ở cùng phòng với Tú Anh thế em? Ông Tú thắc mắc.
_ Minh, con gái em. Tú Anh bắt con bé về đây cho dễ chăm sóc vì bên kia chỉ có mình Huy nó sợ Minh sẽ khó lành bệnh hơn. Bà Hà nhỏ nhẹ trả lời.
_ Thế con gái em sao rồi?
_ Con bé ko đc vận động mạnh vì có mấy vết thương cả cũ cả mới trùng với nhau.
_ Ừ. Em ngủ trước đi, anh vào phòng làm việc 1 chút rồi ngủ sau.
Nói rồi ông Tú đi vào phòng vào làm việc, ngồi xuống ghế rồi lặng im suy nghĩ. Lôi từ trong ngăn kéo ra ngắm nhìn bức ảnh người vợ cũ của mình, ông tự hỏi:
_ Anh có nên đồng ý ko em?

Ngồi im lặng đc 1 lúc, ông đứng dậy đi lên phòng Tú Anh gõ cửa, nhưng người mở cửa ko phải con gái ông mà là Minh.

_ Chào bác. Tôi nhận ra ba Tú Anh nhờ mấy lần xem ảnh trog ví của chị.
_ Chào cháu. Tú Anh ngủ rồi à?
_ Vâng. Chị ấy hơi mệt nên vừa nằm là ngủ ngay.
_ Cháu xuống nói chuyện với bác 1 lúc đc ko?
_ Đc ạ. Tôi trả lời rồi đi theo sau ba của Tú Anh.
_ Cháu ngồi đi. Ông Tú chỉ về phía ghế đối diện ông trong phòng làm việc của mình.
_ Vâng. Cảm ơn bác ạ. Tôi cười đáp lại.
_ Vết thương hình như khá nặng?

_ Vâng. Nếu ko có vụ bắt cóc chắc giờ đã đỡ hơn rồi ạ.

Ông Tú gật gù, rồi như lại chìm vào 1 khoảng ko vô định, ông lại im lặng quan sát Minh. Ông biết mình có lỗi với con người đag ngồi đối diện mình, vì muốn con gái ông có mẹ vì đấu tranh cho tình yêu của mình ông đã cướp đi mẹ của Minh, đã mang đi gia đình của nó và có lẽ cả bao niềm vui mà nó chắc chưa từng biết tới của những đứa trẻ có đủ cha mẹ bên mình. Đôi mắt Minh có vẻ kiêu hãnh và tự tin nhưng lạnh lẽo, có lẽ đây là điểm giống ba của Minh vì bà Hà có đôi mắt khiến cho người ta có cảm giác ấm áp.

_ Cháu đag làm cho công ty của ba cháu à?
_ Vâng. Tôi trả lời nhanh gọn, hưởng thụ ko gian có mùi sách cũ và phảng phất đâu đó mùi trầm.
_ Hôm nay bác đã gặp ba cháu.
_ Ba cháu có nói cuối tuần mới đến nói chuyện với bác. Tôi ngạc nhiên khi thấy papa lại đi gặp ông Tú sớm như vậy.

_ Có lẽ ông ấy sợ nếu ko gặp ta sớm ta sẽ tìm cách ngăn cản 2 đứa.
_ Vậy là bác muốn ngăn cản thật ạ? Tôi cười nhạt.
_ Tú Anh là con gái duy nhất của bác, mong cháu hiểu cho. Bác biết bác nợ cháu 1 tuổi thơ vui vẻ, 1 người mẹ nhưng bác ko thể đem con gái mình ra để trả nợ những điều đó đc. Bác sẽ chấp nhận mọi việc cháu yêu cầu chỉ mong cháu hãy dừng lại ko gặp Tú Anh nữa.
Tôi siết chặt tay lại, cố để cơn tức giận ko thể hiện lên mặt:
_ Cháu sẽ chia tay khi cháu và Tú Anh ko còn yêu nhau nữa, còn bây giờ xin lỗi bác cháu phải đi ngủ theo lời bác sĩ. 

Tôi đứng dậy nhanh chóng, bước nhanh ra khỏi căn phòng ấy, 1 tay ôm chặt mặng sườn vì di chuyển nhanh khiến nó đau ê ẩm, vừa bước đc đến cầu thang nghe thấy giọng Tú Anh:
_ Em đi đâu thế? Đêm hôm ko ngủ, lang thang xuống nhà làm gì? Tú Anh lo lắng chạy xuống cầu thang dìu tôi.
_ Đi dạo. Mà thấy chị ngủ rồi, sao lại chạy xuống đây? Tôi cười nhìn Tú Anh che đi nỗi đau đag hoành hành.

_ Thì tại tỉnh dậy ko thấy em đâu nên lo. Nhỡ em… Tú Anh nhìn tôi ko nói tiếp.
_ Nhỡ tôi làm sao? Dạo này chị hay nói chuyện lấp lửng thế?
Khoác 1 tay tôi qua vai mình Tú Anh nói trong khi đỡ tôi lên từng bậc cầu thang:
_ Thì lo em bị ngã rồi ngất, hay nhỡ bỏ đi thì sao? Ai mà biết đc, cái tính tình khó chiều của em thì cái gì mà chẳng dám làm.

_ Bây giờ có 1 việc tôi ko dám làm đấy. Tôi quay sang nhìn Tú Anh cười.
_ Việc gì? Tú Anh lộ rõ vẻ tò mò.

_ Đoán xem. Tôi bật cười.
_ Nói nhanh, ko là chị cho em lên 1 mình đấy.Tú Anh đe dọa.

Tôi mỉm cười nhìn Tú Anh, sự khó chịu của cuộc nói chuyện vừa rồi nhanh chóng tan biến nhờ có chị.
Có sự khó chịu nào đó trong ánh mắt của Minh tan biến dần trong nụ cười của hắn dành cho Tú Anh khiến cô cảm thấy ấm áp hơn. Minh ko phải là người luôn để cho người khác biết mình đag nghĩ gì nhưng nếu hiểu đc Minh thì hắn cũng bình thường như bao người khác cũng có thứ quan tâm, khó chịu như mọi người chỉ có điều hắn luôn giấu kĩ trong ý nghĩ mà thôi. Minh im lặng như chìm vào suy nghĩ gì đó, nhưng vẫn mỉm cười mỗi khi Tú Anh quay ra nhìn hắn.

_ Em sao thế? Tú Anh ngồi nhìn Minh khi về phòng.
_ Ko sao. Nãy đi hơi nhanh bây giờ thấy hơi đau người thôi. Tôi vẫn chưa muốn nói cho Tú Anh biết cuộc nói chuyện ban nãy của tôi và ba chị.
_ Đấy nói cấm có sai mà. Ở nhà chị mà em còn như thế, ở nhà em chắc em lại leo lên sân thượng hóng gió cho xem. Thế này thì bao giờ cho lành đc vết thương chứ? Tú Anh lo lắng nói.
_ Ơ kìa. Tính tôi thik đi lại. Chị bảo tôi ngồi im quá báo là chặt chân tôi đi à? Ko đc đâu còn lâu mới đc. 

_ Đấy lại cãi. Nghe lời chị 1 lần em sợ chết ngay hay sao mà cứ phải cãi lại thế?
_ Chết thì ko chết đc mà ko cãi lại chị thì chán lắm. Tôi cười vui vẻ.
_ Ghét ko nói chuyện nữa. Tú Anh đứng khoanh tay giận dỗi.

_ Thôi mà. Tôi nhận thua là đc chứ gì? Muộn rồi đi ngủ thôi. Tôi kéo tay Tú Anh về giường.
_ Thế là ko chịu nói sao lại đi xuống nhà à Tú Anh đi theo nhưng vẫn tò mò.
_ Đi dạo thôi mà. Nhưng sợ nhà chị rộng lạc mất nên quay về phòng luôn. 

_ Sao ko gọi chị dậy đi cùng? Tú Anh níu tay tôi đứng lại.
_ Vì chị cũng mệt cả ngày rồi còn gì? Tôi áp hai tay lên má Tú Anh nhìn thẳng vào chị, cười vui vẻ.
_ Em lo cho chị đấy à? Mắt Tú Anh như sáng lên khi nghe câu nói của Minh.
_ Biết rồi còn hỏi. Đi ngủ đi, phiền quá. Tôi nhăn nhó nhìn Tú Anh.
_ Vẫn thik hỏi. Trả lời đi rồi chị đi ngủ? Tú Anh năn nỉ.

_ Ừ. Tôi lo cho chị. Đi ngủ đc chưa? Tôi hạ giọng nói.
_ Ngủ thôi. Tú Anh nằm xuống giường cạnh tôi rồi thì thầm tai tôi nói nhỏ: _ Hôm nay chị rất vui. Chúc người yêu ngủ ngon nha. Kèm theo đó là nụ hôn nhẹ đầu môi ru tôi vào giấc ngủ nhẹ nhàng.

Tú Anh cúi xuống, cắn nhẹ lên môi Minh thay cho câu đánh thức vào buổi sáng, Minh chau mày, dụi mắt và bắt đầu càu nhàu:

_ Đang ngủ mà. Gì thế?
_ Dậy đi, sáng rồi. Xuống ăn sáng với chị, rồi tiễn chị đi làm. Tú Anh áp hai tay vào má Minh nói.
_ Xuống trước đi, 10p nữa tôi xuống.

_ Ok. Nhanh lên nha. Tú Anh hôn nhẹ lên trán Minh 1 cách vội vàng rồi đi xuống nhà trước.
Sau bữa sáng đầy sát khí của cả 4 thành viên trong phòng, Tú Anh là người đứng dậy đầu tiên nói:
_ Con đi làm đây ạ. Rồi quay ra Minh nói:_ Minh tiễn chị nha.

Tôi đứng dậy, nắm lấy bàn tay đag chờ đợi của Tú Anh rồi đi cũng chị.
_ Ở nhà ngoan nha. Chị sẽ cố đi làm về sớm. Tú Anh quay ra nhìn tôi nói trước khi lên xe.
_ Tôi là trẻ con đấy à?

_ Gần giống thế. Mà chị dặn em như thế kiểu gì chị đi xong em chẳng gọi Linh hay Kiên đưa đến công ty nhắc cũng bằng thừa. Tú Anh nhăn nhó nhìn tôi.
_ Biết rồi sao còn dặn. Tôi cười hôn lên mũi Tú Anh.
_ Nhớ chú ý đến vết thương đấy, đừng có vận động mạnh, nghe chưa? Tú Anh ôm lấy tôi nhắc nhở.
_ Ừ. Tôi chỉ đến xem tình hình thế nào rồi về ngay. Tôi xoa nhẹ lưng Tú Anh.
Tôi quay trở lại phòng Tú Anh thay đồ sau khi tiễn chị đi làm, nửa tiếng sau Kiên ntin, nó đag ở dưới đợi tôi. Bật cười vì cái tính đúng giờ của Kiên, tôi từ từ xuống dưới nhà. Chạm mặt bà ta ngay dưới bậc tam cấp, tôi mở lời trước:
_ Tôi đi ra ngoài với bạn.

_ Con có về ăn cơm trưa ko? Bà Hà quay ra nhìn Minh.
_ Tôi ăn ở ngoài. Chiều sẽ về sớm. Tôi dợm bước đi nhưng rồi lại hít thêm 1 hơi dài rồi nói thêm 1 câu: _ Chúc bà 1 ngày vui vẻ.

_ Cảm ơn con. Mẹ cũng chúc con như vậy. Nhớ chú ý vận động nha.
Tôi ko nói gì đi thẳng ra ngoài, đôi chút ấm áp nhen nhóm trong lòng, bước ra ngoài đã thấy Kiên đứng đợi, nó nhanh chóng mở cửa xe cho tôi rồi nổ máy, quay ra tôi nó nhăn nhở cười nói:
_ Dã man. Nhà chị bác sĩ xinh đẹp to thế mày?
_ Ờ. Tôi quay qua lườm nó 1 cái rồi nói tiếp. Đưa tao về nhà lấy em lap, rồi qua công ty bữa trưa thì gọi Linh đi ăn. Ok?
_ Nói như ra lệnh ý. Mà cũng phải Ok thôi vì cái thiết kế sửa biệt thự mày đag làm dở mà mấy cái đấy thì chỉ có ở em lap của mày mà thôi. Kiên nhăn nhó.
_ Thế còn vụ Đà Lạt đến đâu rồi?
_ Có người lo rồi yên tâm. Sắp tới nếu mày khỏe kịp thì 2 đứa mình lên nghiệm thu công trình. Kiên cười vui vẻ nói.

_ Ờ. Phải lên chứ. Mất nửa năm nằm trên đấy còn gì. Thế dạo này mày làm gì?
_ Tao lên trưởng phòng thiết kế rồi. Bây giờ thi thoảng phải đi công tác thôi, tgian còn lại tao trông cái nhà đag xây.

_ Nhà mày xây? Định cưới rồi à? Tôi bật cười.
_ Ừ. Tháng 1 năm sau, nên giờ mới chăm chỉ thế này. Lát tao chở mày qua xem nhà rồi cho ý kiến nhá.

_ Ok. Tao phải xem 2 đứa bạn thân ở trong cái chỗ nào mà đến để phá chứ.

Bà Hà nhìn theo bóng dáng Minh cho đến khi nó lên 1 cái ô tô lạ, bà thở dài quay vào, khoảng cách giữa bà với Minh vẫn khá xa, tuy vậy ít ra con bé cũng đã chịu mở lời nói với bà đó cũng là tiến bộ lắm rồi. Nhìn thấy ông Tú đag đứng ở bậc tam cấp có vẻ ông cũng đag nhìn theo bóng Minh, bà mỉm cười nhẹ nhàng:

_ Con bé là đứa ham công tiếc việc, chắc đợi Tú Anh đi làm là nó trốn đến công ty ấy mà.
_ Sao phải đợi Tú Anh đi làm? Ông Tú ngạc nhiên hỏi.

_ Minh nó chỉ nghe lời Tú Anh thôi anh ạ. Bà Hà nói rồi để chồng mình đứng đấy đi vào trong nhà.
Ông Huy ko thể tin nổi vào mắt mình khi thấy con gái ông bước vào phòng làm việc của mình.
_ Con bé kia, sao ko chịu nằm nghỉ hả? Ông Huy quát.
_ Con chán. Với lại sao papa lại đến gặp ba của Tú Anh sớm thế ạ? Tôi nhanh chóng lảng sang việc khác để ko bị ăn mắng.

_ Tính đến cuối tuần rảnh thì 2 nhà ngồi ăn tối nói chuyện, nhưng mà con nói sẽ ở đó dưỡng bệnh ba lại sợ ông at gây khó dễ cho con nên đi gặp trước. 

_ Ông ý nói ko thể đồng ý chuyện bọn con. Tôi ngồi xuống ghế sofa.
_ Thế tính bỏ cuộc à? Ông Huy nhìn con gái mình dò la.
_ Ko ạ. Nhưng có lẽ ko đơn giản như con tưởng, quả là ko phải ai cũng là người đàn ông tuyệt vời như papa của con. Tôi nịnh nọt.

_ Thôi đi cô, nịnh thế là lại định xin cái gì phải ko? Ông Huy cau mày nhìn Minh.
_ Chuẩn. Quả là ko ai hiểu con bằng papa. 

_ Muốn gì nói xem nào?
_ Thì đấy, con muốn quay lại làm việc.

_ Thằng Kiên vừa đc bổ nhiệm lên trưởng phòng thiết kế rồi. Thế con làm phó phòng cho ba đi. Lầm mấy việc giấy tờ cho ba, bao giờ khỏi thì đi nói chuyện với đối tác cùng ba. Ông Huy biết cũng chẳng khuyên ngăn đc Minh nên đành cho nó 1 công việc ko phải đi lại nhiều lắm.

_ Ok. Thế là có công có việc làm rồi. Bao giờ làm hả ba?
_ Làm luôn chứ còn gì nữa.
_ Ko đc. Hnay con có hẹn rồi. Ba gửi vào mail cho con giấy tờ cần giải quyết, tối về con sẽ xem trước, mai bắt đầu làm việc. Tôi đứng dậy, rồi nói tiếp:_ Thôi con ko làm phiền ba nữa. Con đi đây.
_ Ừ. Đi nhanh cho ba làm việc. 

_ Ba ơi. Con cảm ơn ba. Tôi nói rồi ôm ông thật chặt trước khi ra khỏi phòng.
_ Con gái ba lớn thật rồi. Papa vỗ vai tôi nhè nhẹ.

Sau bữa trưa, tràn đầy tiếng măng nhiếc của Linh dành cho tôi và Kiên, thì cả bọn đến căn nhà mà 2 đứa đag xây dựng. Kiên và tôi hợp ý nhau về lĩnh vực kiến trúc nên nhà nó thiết kế đương nhiên là khá hợp với ý tôi, đi lại 1 vòng thấy mặt tôi nhăn nhó, Linh nói:

_ Kiểu này thì về chị bác sĩ, chém cả lũ cho xem.
_ Mày sợ Tú Anh thế cơ à? Tôi cười nhìn con bạn.
_ Sợ thì ko sợ, nhưng lo cho mày thôi, cái tật ko chịu ngồi im suốt ngày đi gây họa mãi mà ko chừa.
_ Thôi thôi, bạn bè ko mấy khi gặp nhau mà 2 người cứ phải gây gổ là sao. Linh em nhừng Minh 1 tí, Minh mà nhường vợ tao 1 chút là đc mà. Kiên can ngăn.

_ Ko đc. Tôi và Linh đồng thanh, rồi ko hẹn mà gặp 2 đứa tôi quay ra lườm nhau.
Chiến tranh lại bùng nổ và Kiên chỉ biết lắc đầu nhìn 2 đứa tôi. Vì tắc đường mà mãi gần 6h tôi mới về đc đến nhà Tú Anh, thấy lạ là chị ko gọi tôi về. Mà có khi chị ấy vẫn còn chưa về ấy chứ, giơ tay chào lũ bạn sau khi mời gọi chúng nó vào ngồi ăn cơm cùng ko đc. Tôi chầm chậm bước vào nhà, bà Hà vẫn đon đả ra đón tôi như mọi khi:

_ Con về muộn vậy? Cả nhà đag đợi ăn tối.

_ Sao mọi người ko ăn trước đi, chờ tôi làm gì? Tôi quay sang giật mình vậy là Tú Anh đã về.
_ Con nói là về ăn tối mà nên mọi người ngồi đợi ăn cùng cho vui. Bà hà đỡ lấy túi đựng lap của tôi.
_ Thôi để tôi tự xách. Mà mọi người cứ ăn trước đi đằng nào tôi cũng chỉ ăn cháo thôi mà lần sau đừng chờ nữa.
_ Em đi đâu giờ mới về. Tú Anh đứng trước bậc tam cấp, khoanh tay nhìn tôi.
_ Đi dạo. Tôi trả lời.

_ Đi dạo. Em đi dạo gì mà đến cả ngày mới về đc đến nhà? Tú Anh bực dọc nói.
_ Thì lạc chứ sao? Tôi có cảm giác bị gò bó khi bị kiểm soát.
_ Thôi, thôi 2 đứa nhịn nhau lấy 1 câu, đi vào ăn đi. Bà Hà thấy tình hình có vẻ căng thẳng nên dàn hòa.

_ Mẹ đừng có bênh em ấy. Lúc nào cũng thế, cứ phải để cho người khác lo lắng, đến bao giờ em mới lớn đc hả Minh? Đến bao giờ em mới ko để người khác phải lo lắng cho mình? Tú Anh mất bình tĩnh.
_ Phải tôi trẻ con. Tôi luôn để người khác lo lắng đấy, vậy sao chị còn muốn bên cạnh tôi? Muốn sống chung với tôi thì hãy tự thik ứng lấy cái tính này của tôi đi. Tôi cũng nổi nóng.
_ Là em nói trước đấy nhá. Chị ko thể thik ứng đc với cái tính ấy của em thì em tính sao? Tú Anh đi xuống đứng đối diện tôi, 4 mắt nhìn nhau trong tức giận.
_ Ko thik ứng đc, thì thôi sao phải ép nhau. Tôi rút di động ra gọi cho Linh nói:_ Mày bảo Kiên quay xe lại đón tao.

_ Sao thế mày? Linh lo lắng.

_ Lát nói sau. Quay lại giúp tao đi. Tôi nói giọng cố kìm bình tĩnh trước con bạn thân.

Linh đồng ý rồi dập máy, tôi đi vượt qua mặt Tú Anh lên phòng nhanh chóng sắp đồ, mặc kệ vết thương đag đau, mặc kệ bà Hà đang cố giàn hòa. Tú Anh khoanh tay trước ngực nhìn tôi chằm chằm ko nói gì, tôi kéo valy ra khỏi nhà lại chạm mặt ông Tú ngay phòng khách, nhếch mép cười nhạt:
_ Xem ra bác chưa cần phải làm gì đâu. Tôi nói nhỏ chỉ để cho ông nghe thấy, rồi chào ông 1 cách bình tĩnh nhất có thể lúc ấy:_ Chúc bác và gia đình luôn hạnh phúc. Chào bác.

Kiên trợn tròn mắt ngạc nhiên khi thấy tôi 1 tay lôi va ly 1 tay xách lap ra ngoài, nó nhanh chóng giành phần cầm đồ, rồi mở cửa xe mà ko nói gì thêm. Linh nhìn tôi qua gương chiếu hậu ko nói gì. Cả 3 im lặng trong xe, Kiên nổ máy rồi phóng đi mà ko chờ đợi gì.

Tú Anh ngồi im trên giường, rồi bật khóc, cô giận vì hắn, hối hận ko ngăn hắn lại rồi lại thấy nhớ dù chỉ vừa mới đây 2 đứa vừa mới cãi nhau xog và cô lại là người khai ngòi. Vì biết minh vẫn còn thấy bất tiện khi ở nhà cô và với cái tính ko chịu ngồi yên của mình thì Minh nhất định sẽ ra ngoài sau khi cô đi làm. Biết vậy nhưng cô vẫn cố về nhà thật sớm, vì nghĩ rằng Minh cũng sẽ về sớm để làm cô yên lòng hơn, vậy mà đợi mãi ko thấy người đâu, muộn mà cũng ko thấy gọi điện báo về. Sự lo lắng cùng cơn giận nhen nhóm dần lên trong Tú Anh, khi thấy Minh về thì cơn giận đã lên đến cực điểm, cô vốn chỉ tính mắng Minh vài câu và nếu hắn xin lỗi thì cô sẽ tha cho ngay nhưng ko như cô mong muốn, Minh vẫn cứng đầu, vẫn háo thắng, vẫn ko xem cô ra gì. Mọi bực tức cô trút hết lên đống chăn gối, rồi ngồi khóc 1 mình.

Ông Tú đứng ngoài cửa phòng nhìn thấy Tú Anh khóc mà ko dám vào, mới sáng nay ông còn thấy hai đứa nó tình cảm ấm áp, vậy mà chỉ đến tối Minh đã đùng đùng xách đồ bỏ đi, và cả câu nói của Minh nói trước khi chào ông nữa. Phải chăng ông đã sai lầm khi ngăn cấm 2 đứa. Ông lặng lẽ thở dài rồi quay đi, thấy bà Hà đang đứng phía sau mình, ông nói:

_ Em vào xem con thế nào? Rồi 2 người đi ăn cơm trước đi. Anh đi có việc 1 chút ra ngoài.
_ Sao lại đi giờ này ạ? Bà hà thắc mắc.

_ Anh vừa mới nhớ ra. Thôi em vào với con đi. Nói rồi ông Tú đi thẳng.

‘Bực mình quá’ tôi gào lên trong xe làm Kiên phanh gấp lại, tôi lúi húi lao về phía trước.

_ Sao thế? Kiên quay ra hỏi tôi.
_ Bực mình chứ sao? Đau quá đi. Tôi nhăn nhó ôm chặt mạng sườn.
_ Minh. Mày đag chảy máu kìa. Linh hét lên khi nhìn thấy tay Minh đag ôm vết thương có máu chảy ra. _ Đến bệnh viện nhanh lên anh.

Nhắm mắt để y tá băng lại vết thương cho mình mà ko quên đe dọa 2 đứa bạn thân ko đc gọi báo cho Tú Anh hay papa tôi về chuyện này. Bực thật ko hiểu sao lại bực mình thế, ai chẳng biết Tú Anh lo cho tôi nhưng chị ấy có cần phải loạn lên thế ko, biết rõ là tôi ko thik bị cằn nhằn vậy mà … ‘mày nóng quá Minh ạ’ lương tâm lắc đầu chán nản, ‘bị sỉ nhục như thế bỏ đi là phải mà’ dã tâm lầm bầm tức giận, ‘nhưng rõ ràng là mình sai trước mà’ lương tâm nhắc nhở, ‘nhưng mà chị ta gây sự trước’ dã tâm cãi lại. Nội chiến bùng nổ, dã tâm và lương tâm sau 1 tgian đoàn kết ngắn ngủi đã trở mặt, trong khi tôi phải nhăn nhó chịu đau bởi vết thương bên ngoài thì nội chiến bên trong vẫn xảy ra 1 bên muốn làm hòa còn 1 kẻ ko chịu xuống nước.

_ Giờ mày cứ tạm về nhà tao nhá? Linh hỏi khi chúng tôi quay lại xe.
_ Ừ. Đành vậy chứ làm thế nào đc. Mai bay lên Đà Lạt tĩnh dưỡng, chứ ở đây mệt lắm.
_ Mày lên đấy 1 mình nhỡ bị làm sao thì chết. Thôi cứ ở nhà tao bao giờ lành thì lên. Linh can ngăn.
_ Ở đây thì papa tao phát hiện ra mất. Tao lên đấy còn làm đc mấy việc. Mấy bữa nữa Kiên cũng lên ko phải lo đâu. Tôi nói cho con bạn an tâm.

_ Để xem tối nay vết thương còn chảy máu ko đã rồi tính đến mai. Linh chịu thua đành dùng biện pháp câu giờ.

Tôi im lặng nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, 1 vài hạt mưa nhỏ báo hiệu đêm nay sẽ là 1 đêm khó ngủ với tôi. Nằm mãi ko ngủ đc, tôi loay hoay ngồi ra bàn bật lap lên để tránh cho Linh thức giấc. Toàn bộ list trong yahoo tắt ngúm trừ 1 cái nick đag để status khá thú vị ‘liệu có sai lầm khi yêu hắn???’ của người bạn mà tôi từng add nick trên diễn đàn cách đây vài năm khi ở Anh.

Minh: Chào bạn. Đã lâu rồi ko gặp?

Moon: Ừ. Lâu quá rồi. Tưởng bạn ko còn dùng nick này nữa.

Tú Anh ko tài nào ngủ đc, cô online để giải khuây để ko nghĩ quá nhiều về hắn, nhưng người có nick trùng tên với hắn lại xuất hiện, cô thở dài tuy vậy ít ra bây giờ cô lại có người để nói chuyện cho dù ko biết người đó là ai.

Minh: Tại mình hơi bận. Dạo này bạn ra sao rồi?

Moon: Vẫn thế thôi bạn ạ. 

Minh: Vẫn thế mà để stt não lòng thế kia à?

Moon: Bọn mình cãi nhau người ấy bỏ đi luôn. Có lẽ người ấy ko yêu mình như mình nghĩ.
Minh: Hoặc đó là 1 kẻ ngốc ko biết trân trọng 1 người như bạn.

Moon: Hắn ko ngốc, nhưng trẻ con lắm bạn ạ. Cái gì cũng phải làm theo ý mình mới chịu đc.

Minh: Vây thì nên gõ vào đầu hắn 1 cái cho lớn lên thôi.

Moon: Gõ hoài gõ mãi mà ko lớn lên đc mới bực.

_ Mày ko ngủ đc à? Linh chạm vào vai tôi từ phía sau.

_ Ừ. Mưa khó chịu quá. Tôi trả lời cho qua.

_ Chứ ko phải thấy có lỗi với ai đấy, rồi dằn vặt ko ngủ đc hả? Linh lườm tôi.

_ Dằn vặt gì? Tao ko thừa hơi. Tôi chối bay.

_ Thôi, mai đi làm lành. Tao sẽ nói đỡ cho mày mấy câu.

_ Ko. Tôi khoanh tay trước ngực nhìn Linh.

_ Hai người yêu nhau mà, còn tính đến chuyện kết hôn rồi thế mà mỗi cái chuyện nhỏ như thế đã bỏ đi thì ko đáng. Mày học đc cái tính của ai thế?

_ Học từ cái tình thằng chồng nhà mày, hai đứa cãi nhau thằng đấy chẳng leo lên Đà Lạt là gì? Tôi vênh mặt kể tội.

_ Đành là thế. Nhưng mày có nghĩ nếu mày ko về kịp, ko làm lành cho bọn tao và lỡ tao hay Kiên kết hôn với người khác và hận nhau cả đời thì mày nghĩ sao? Linh im lặng nhìn nét mặt Minh1 lúc rồi nói tiếp: _ Khi yêu hãy học cả cách lắng nghe cho dù tao biết mày ko bao giờ chịu nghe lời người khác, nhưng ít nhất hãy nghe tim mình nói gì đc chứ? 

_ Ừ. Thôi mày ngủ đi tao tắt máy rồi đi nằm luôn đây. Tôi quay ra chào người bạn trên mạng rồi tắt máy bắt đầu nằm suy nghĩ về những gì Linh nói 1 cách tử tế.


15. Chương thứ mười lăm: Thấu hiểu


_ 2 đứa nó vừa cãi nhau xog. Ông Huy vừa ngồi xuống ông Tú đã kể lại chuyện.

_ Tôi cũng nhận đc đt của bạn thân con Minh nhà tôi. Hnay con bé ngủ ở nhà nó. Haizzz mới yên ổn đc mấy ngày lại cãi nhau, tại con Minh tính nó hơi nóng, mong anh thông cảm. Ông Huy ôn tồn nhận lỗi.

_ Ko sao. Cũng tại con bé Tú Anh cũng hơi quá lời. Ông Tú cũng nhận lỗi.

_ Tôi tưởng anh ko thik 2 đứa nó về với nhau. Ông Huy mỉm cười khi biết ông Tú đã có vẻ chấp thuận.

Ông Tú kể lại những chuyện đã nhìn thấy và cả cuộc nói chuyện của Minh với ông tối qua cho ông Huy nghe rồi thở dài nói:

_ Thấy Tú Anh nhà tôi khóc vì con anh tôi cũng thấy mình có lỗi. Thôi thì tùy 2 đứa muốn đến đâu thì đến.

_ Anh đừng nói thế. Tôi tin 2 đứa sẽ hạnh phúc mà. Ông Huy an ủi, rồi nâng cốc rượu của mình lên nói:_ Chúc mừng chuyện chúng ta trở thành thông gia chứ?

_ Phải để xem con anh làm hòa với con tôi đã ko thì thông gia thế nào nổi. Ông Tú nói vậy nhưng vẫn nâng ly của mình lên chạm cốc với ông Huy.

1 đêm ko ngủ, tôi thức trắng để nghĩ về những gì Linh nói, và cả câu nói của Vy ở rừng cao su mấy tháng trước. Kiên đến đón tôi và Linh vào buổi sáng để đi làm, chẳng mấy khi cả 3 đứa đi ăn lại yên tĩnh đến lạ như vậy, cũng phải đứa châm ngòi là tôi hnay lại im từ đầu bữa đến cuối bữa thì hai đứa sẽ nói gì đc chứ. Sau khi đưa Linh đến công ty, tôi và Kiên cũng đến chỗ làm, thằng bạn lóc cóc về phòng làm việc trước còn để tôi lên gặp papa 1 mình. Vừa mới bước vào đã thấy papa hnay có chuyện, ông nhăn nhó nhìn tôi rồi nói :

_ Hôm qua con làm ba mất mặt với thông gia.

_ Thông gia nào ạ? Tôi nhăn nhó ngồi xuống ghế vì vết thương hôm qua mới đc băng lại.

_ Còn thông gia nào nữa? Có 1 đứa con gái đòi đi lấy con gái nhà người ta mà chưa đc 1 hôm đã xách valy bỏ đi, đúng là ko biết giấu mặt vào đâu với người ta mà. Papa mắng ko thương tiếc.

_ Ơ. Tôi tròn mắt ngạc nhiên.

_ Ơ cái gì? Hôm qua ông Tú đến kể hết cho ba nghe rồi, con đúng là quá đáng mà, Tú Anh nó lo cho con mới thế, vậy mà… Ông Huy nhấp 1 ngụm trà nóng rồi nhìn Minh nói tiếp: _ Chẳng phải con nói đã quyết định rồi sao? Chung sống ko phải là việc đơn giản như con nghĩ đâu nếu ko đủ tự tin mang lại tình yêu và điểm tựa cho người khác thì ba khuyên con tốt nhất là nên bỏ cuộc từ bây giờ, đừng kéo dài nữa chỉ làm đau khổ nhiều người thôi. Hôm nay công việc của con là suy nghĩ về những gì ba nói và quyết định xem mình nên làm gì đi. Nói xong ông Huy quay lại bàn làm việc lôi đống giấy từ ra đọc.

_ Ba làm việc, con ra ngoài đây. Tôi nói rồi đứng dậy.

_ Ừ. Ông Huy nói mà ko ngẩng lên: _ Nhớ suy nghĩ kĩ đi đấy.

Rõ là hôm nay đến công ty muốn làm việc để tạm quên đi vậy mà bị papa bắt phải suy nghĩ, cũng phải tôi cũng nên bắt đầu nghiêm túc cho việc này thôi trước khi quá muộn. Cả đếm qua suy nghĩ tôi phát hiện ra mình đag sợ, sợ câu nói của cô Hân trước khi mất, sợ vào những thứ chính tôi đã phải trải qua. Tôi có yêu Tú Anh ko ư? Đương nhiên là có rồi. Tôi có muốn sồng với chị ko ư? Tất nhiên là có. Nhưng như thế liệu đã đủ chưa, Tú Anh yêu tôi đấy là điều chắc chắn nhưng liệu mai này chị có gặp người nào khác và sẽ thay lòng đổi dạ ko, ai mà biết trước đc tương lai cơ chứ, ba mẹ tôi đã từng yêu nhau tha thiết đã từng vượt mọi rào cản của gia đình để đến được với nhau nhưng đc bao lâu? Mẹ chẳng phải cũng bỏ đi để đến với ba của Tú Anh sao. Ừ cứ cho họ ko thuộc cùng thế giới của tôi, vậy cô Hân và Emy họ cũng hạnh phúc cũng yêu nhau say đắm, nhưng rồi Emy bỏ đi còn cô Hân thì gặp tai nạn… Mọi thứ đag làm tôi mất dần đi lòng tin, liệu có ai yêu ai đc mãi mãi ko? Hít thở cái ko khí lạnh đến thấu xương từ tầng thượng công ty nhưng cũng chẳng thể làm tôi bớt nghĩ nghĩ ngợi, trước khi gặp Tú Anh tôi đã khẳng định ko có tình yêu mãi mãi, khi yêu chị cô Hân lại 1 lần nữa cho tôi biết rằng ko hề có thứ tình yêu nào mãi mãi cả, và giờ đây khi suy nghĩ lại về mọi thứ tôi lại tự hỏi mình xem có thứ tình yêu mãi mãi ko? Nực cười thật đấy, tôi bật cười.

_ Mày nên chọn chỗ mà đứng chứ? Ở đây lạnh thế này bây giờ mà mày cảm thêm nữa thì chị Tú Anh lo lắm đấy. Ko biết từ lúc nào Kiên đã đứng từ sau lưng tôi, trên tay nó cầm 2 cốc màu nâu tôi đoán là café, thằng bạn đưa cho tôi 1 cốc rồi nói: _ Ca cao đấy, mày bị bệnh uống café ko tốt.

Tôi mỉm cười, nhận lấy cốc ca cao nóng rồi quay ra nhìn vào khoảng ko vô định nói với Kiên:

_ Có tình yêu nào là mãi mãi ko Kiên?

_ Có chứ. Kiên trả lời rồi nhấp 1 ngụm café nóng trong cốc của mình.
_ Như tình yêu của mày và Linh?
_ Cả tình yêu của mày và Tú Anh nữa.
_ Sao mày nghĩ vậy?

_ Vì tình yêu thực sự chỉ đến 1 lần trong đời và tao tin mày và Tú Anh là tình yêu thực sự
_ Sao mày biết?

_ Vì anh đây là người trong cuộc mà. Lần đầu tiên khi nhận thấy ánh mắt Tú Anh dành cho mày, rồi nỗi lo lắng, và cả sự thay đổi của mày từ khi Tú Anh xuất hiện nữa. Tình yêu làm hai người thay đổi để có thể sống bên nhau mãi mãi. Bỗng dưng Kiên tỏ ra triết lý. 

_ Mày có còn là thằng Kiên mà tao biết ko thế? Tôi quay ra tròn mắt nhìn thằng bạn thân.

_ Vẫn là tao đây mà. Nhưng từ sau đợt chia tay Linh để lên Đà Lạt tao đã hiểu ra rất nhiều, khi ấy tao mới nhận ra những thay đổi từ bản thân mình khi yêu Linh để từ đó hiểu ra rằng tao yêu Linh rất nhiều. Kiên cười rồi nhìn mơ hồ về 1 phía góc trời mà tôi đoán là nó đag nghĩ đến con bạn thân của tôi.

_ Mày nghĩ bọn tao sẽ hạnh phúc chứ?

_ Chắc chắn là mày sẽ hạnh phúc rồi. Nhưng hãy học cách lắng nghe đi đó là điểm yếu của mày. Kiên nhắc nhở.

_ Nói giống hệt con vợ. 

_ Ha ha. Vợ chồng mà. Kiên bật cười rồi nói: _ Thế có cần vợ chồng tao giúp gì để đi làm lành với nàng ko?

_ Mày nghĩ tao là ai chứ, tao là đầu trò của mấy vụ này mà. Tôi cười nhạt vỗ vai thằng bạn.

_ Thế thì cầm chìa khóa xe tao mà đi cho tiện. Kiên đưa chìa khóa xe cho tôi.

_ Thôi Tú Anh cũng đi xe mà. Qua đấy làm lành rồi đi nhờ xe về, còn để mày đón vợ mày chứ.
_ Ok. Vậy hẹn cùng đi ăn tôi luôn nhá.

_ Ừ. Quán cũ 7h đi.

_ Ok. Tao xuống làm việc đây.

Tôi gật đầu mỉm cười nhìn thằng bạn, đứng thêm 1 lúc nữa ở sân thượng rồi quay xuống dưới, tôi bắt taxi đi thăm thầy Thành, từ khi về nước tôi chưa có dịp đến thắp hương cho ông vì quá bận rộn và hãy còn giận ông nhưng giờ là lúc để tha thứ, là lúc để tôi nghĩ đến người khác ngoài bản thân mình. Vì đại sự huynh đã đưa thầy lên chùa như di nguyện nên tôi đến đó, khung cảnh bình lặng khiến ta có thể tạm thời quên đi cuộc sống xô bồ, vật chất bên ngoài. Đặt 1 bó cúc trắng rồi thắp nén hương cho thầy, tôi đi dạo 1 lúc trong khuôn viên chùa cho đến khi vết thương bắt đầu nhức nhối. Ngồi lại dưới 1 gốc đại, lặng lẽ nhìn người qua lại, cảm giác bình thản đến thật nhanh, 1 bàn tay chạm lên vai tôi khiến tôi giật mình quay lại, nhận ra đại sư huynh, tôi mỉm cười nói:

_ Huynh. Lâu quá rồi ko gặp.

_ Ừ. Huynh nghe ba đệ nói là đệ đi du học, cũng vì phải cáng đáng cả lớp học của thầy nữa nên huynh bận quá ko tìm đc cách liên lạc với đệ. Đại sư huynh hiền lành khai hết mọi thứ.

_ Vâng. Đệ mới về đc nửa năm thì lên Đà Lạt lo việc cho ba nên giờ mới đến thăm đc thầy.
_ Ban nãy thắp hương cho thầy thấy có bó hoa đoán ngay là đệ vì có ai biết là thầy thik hoa cúc đâu. Hình như là đệ bị thương à? Thấy cử động ko được dứt khoát.

_ Đệ bị xe tông. Mà giờ khỏe rồi, nên mới đi thăm thầy này.

_ Trông đệ trưởng thành hơn hẳn rồi. Đúng là du học về có khác.
_ Đa tạ. Tôi bật cười lớn, lâu rồi ko gặp gỡ chúng tôi nói chuyện cho đến khi đại sư huynh phải về đứng lớp đầu giờ chiều.

Cũng đến lúc phải đi làm lành với Tú Anh rồi. Mua 1 ít đồ cần dùng rồi bắt taxi đến nhà Tú Anh.Tôi ngập ngừng 1 lúc khi đứng trước cửa nhà chị, nhưng bà ta là người phát hiện ra tôi và nhanh chóng mở cửa trước khi tôi định quay đi:

_ Con vào nhà đi. Bà Hà khẩn khoản nói với Minh.

Tôi ko nói gì, đi theo bà ta vào đến trong nhà. Căn nhà chỉ có 1 vài người làm còn ông Tú và chị có lẽ đều đã đi làm cả rồi.

_ Tôi muốn đến làm lành với Tú Anh. Tôi nói khi thấy bà ta đưa cho 1 cốc trà nóng.
_ Con muốn mẹ giúp gì? Bà Hà có vẻ hứng khởi.
_ Tôi muốn lên phòng chị ấy và bà đừng nói cho Tú Anh biết khi chị ấy về.
_ Ừ. Con lên đi. Bà hà có vẻ hơi mất hứng khi ko thể giúp đc gì.
Tôi đứng dậy, xách túi đồ lên đứng trước bục cầu thang lên gác tôi dừng lại vì biết bà ta vẫn nhìn theo mình:

_ Bà nên mặc đồ ấm hơn 1 chút khi ra ngoài, trời đag lạnh.
_ Ừ. Cảm ơn con. Mẹ sẽ chú ý.

Nhanh chóng chui vào phòng Tú Anh, bắt đầu trang trí lại 1 chút vì vết thương mà có vẻ công việc tiến triển chậm hơn tôi tưởng. Mọi thứ xog xuôi ngay khi nghe thấy tiếng xe Tú Anh về, ‘vừa kịp’ tôi nghĩ thầm, lau nhanh mấy giọt mồ hôi đag lấm tấm. Tắt đèn trong phòng và chờ đợi.

Trong tâm trạng cực kỳ nặng nhọc, Tú Anh bước vào nhà, bà Hà nhanh chóng ra đón cô như mọi khi:

_ Con về rồi à? Lên phòng thay đồ đi rồi còn ăn tối. 

_ Vâng. Tú Anh cất giọng mệt mỏi.
_ Con ốm à? Bà Hà lo lắng nhìn sắc mặt xanh xao của Tú Anh, rồi sờ lên trán cô : _ Thôi chết con sốt rồi. Để mẹ… 

_ Thôi mẹ ạ. Con lên phòng nghỉ chút, lát con xuống ăn. Mẹ với ba cứ ăn trước đi. Tú Anh chặn lời bà Hà rồi nhanh chóng lên phòng. Cả ngày hôm nay quả thực là mệt mỏi. Kể từ khi Minh bị tai nạn thì Tú Anh ngày nào cũng có mặt ở viện, ngày thường thì khám bệnh tối đến là chăm sóc Minh khi hắn hôn mê, còn ngày nghỉ thì chỉ ngồi đó nhìn Minh chờ đợi hắn tỉnh lại thôi. Ngay cả sau khi bị bắt cóc cô cũng ko nghỉ lấy 1 ngày chỉ vì lo lắng cho Minh. Vậy mà mọi hy vọng mọi tương lai mà cô sắp đặt, xây dựng cho cuộc sống tương lai của cô và Minh dường như đang sụp đổ dần ngay khi Minh bắt đầu lôi valy bước ra khỏi nhà. Chẳng lẽ mọi thứ cô làm là chưa đủ, chẳng lẽ tình yêu mà cô dành cho Minh ko đủ để hắn sẽ mãi bên cô, chẳng lẽ… cô tự trách bản thân vì con tim luôn chẳng bao giờ chịu nghe lời lý trí. Mở cửa phòng, mặc cho mọi thứ vẫn chìm trog bóng tối, cô nhanh chóng đóng cửa lại dựa hẳn vào cửa rồi từ từ ngồi xuống, cô khóc khóc vì tức, khóc vì mệt, khóc vì… nhớ. Cả ngày nay Minh ko thèm gọi cho Tú Anh, cô nhớ hắn nhiều quá, ngay cả khi gặp mặt vẫn thấy nhớ, chỉ muốn ôm và giữ chặt hắn cho riêng mình. Chưa bao giờ khi yêu cô có cảm giác ấy ngay cả với Vy người yêu lâu nhất của mình nhưng với Minh thì khác, ngay từ đầu khi nhìn thấy hắn cô đã có cảm giác muốn đc nấp vào vòng tay ấy, muốn dựa vào bờ vai ấy để yêu và đc yêu. Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa những tiếng nấc của Tú Anh, nhưng đó ko xuất phát từ chiếc điện thoại trong túi của cô mà lại xuất hiện ở góc phòng, Tú Anh nhận ra đó là chuông điện thoại của Minh. Góc phòng Tú Anh sáng lên nhờ ánh đèn của chiếc di động, gương mặt chủ nhân của di động xuất hiện qua ánh sáng ấy.

Hít 1 hơi nhẹ để xua đi cái đau vừa nhói lên do tôi di chuyển hơi nhanh về phía góc phòng khi biết Tú Anh về. Chờ đợi, chờ đợi rốt cuộc cũng có người mở cửa, Tú Anh bước vào nhưng ko bật đèn, chị từ từ ngồi xuống và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy chị khóc như vậy, chợt thấy tim thắt lại, tôi đã làm cho chị đau khổ quá nhiều ư? Lặng đi 1 lúc chỉ có tiếng khóc thút thít của Tú Anh cho đến khi cái điện thoại chết tiệt vang lên, ánh đèn nhấp nháy số máy của Kiên, Tú Anh ngừng khóc im lặng nhìn về phía tôi, ‘lộ rồi’, tôi tự nhủ rồi nhấc máy trả lời cuộc gọi:

_ Chúng mày ăn đi. Để hôm khác vậy. Tôi dập máy, Tú Anh cũng bật đèn lên


‘Nói gì bây giờ?’ tôi đứng chết lặng 1 chỗ, vốn định nói rất nhiều nhưng ban nãy khi nghe Tú Anh khóc thì quên sạch mất rồi. Tú Anh nhìn quanh căn phòng tôi vừa trang trí rồi nhìn thẳng vào phía tôi, ánh mắt có vẻ thik thú.

_ Mèo cắt mất lưỡi rồi à? Tú Anh hỏi có vẻ muốn trêu tức kẻ đag đứng góc phòng mình.

Tôi nhăn nhó ko trả lời, lần đầu tiên thấy ngại như thế này, lần đầu tiên cứng họng trước chị như thế này. Tú Anh bước chầm chập về phía tôi cho đến khi chỉ còn 1 bước nữa là ngón chân chị có thể chạm vào ngón chân tôi thì dừng lại. Ánh mắt tinh nghịch nhìn tôi chờ đợi, tôi lặng nhìn chị. Người con gái tôi yêu có vẻ mệt mỏi cho dù đag cố vui vẻ, đôi mắt có chút quầng thâm vì thiếu ngủ, khóe mắt vẫn ướt vì khóc. Bất giác lấy tay vuốt nhẹ gò má hồng của chị, rồi hôn nhẹ lên khóe mắt vẫn ướt ấy, nụ hôn chạy lên trán, xuống mũi, má và dừng lại thật lâu ở bờ môi hồng ấy. 

_ Tôi xin lỗi. Tôi nói nhỏ vào tai Tú Anh khi ôm chị thật chặt vào lòng.

_ Vì cái gì? Tú Anh tựa cằm lên vai tôi hỏi.

_ Vì làm cho chị lo lắng, vì làm cho chị mệt mỏi, và vì làm cho chị khóc.

_ Chỉ thế thôi ư? Tú Anh đẩy tôi ra rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.

_ Còn 1 điều nữa … tôi mỉm cười nhẹ nhàng, hôn phớt lên môi Tú Anh rồi nói tiếp thật chậm và chắc chắn: _ Anh yêu em, Tú Anh ạ.

_ Gì cơ? Tú Anh chớp chớp mắt hỏi lại.

_ Anh yêu em. Tôi lặp lại.

_ Hả??? Tú Anh cười khúc khích.

_ Thôi nha đừng đc đà lấn tới. Tôi nhăn mặt khó chịu.

_ Đùa mà. Tú Anh ôm chặt lấy tôi.

_ Ai đùa? Nghiêm túc mà. Tôi gãi đầu, mặt nhăn nhó.

_ Em đùa. Tú Anh cười vui vẻ.

_ Em đùa ai? Tôi càu nhàu.

_ Em đùa Minh. Tú Anh có vẻ ko muốn chịu thua trong cuộc tranh chấp lần này.

_ Thua em. Tôi khuất phục nhanh chóng.

_ Ơ. Mới vậy mà đã thua mất hứng lắm. Tú Anh níu cổ áo tôi hôn nhẹ.

_ Hôm nay nhường em. Mà em sốt hay sao ấy? 

_ Ừ. Sốt nhẹ ý mà. Ko sao đâu. 

_ Sốt là ốm rồi chứ ko sao cái gì? Lại giường nằm đi.

_ Minh đi đâu thế? Tú Anh vừa nằm xuống giường, lại ngồi dậy khi thấy tôi định đi.

_ Đi nấu cháo cho em ăn rồi để em uống thuốc chứ đi đâu nữa? 

_ Thôi. Minh ở đây ôm em thôi đc ko? Tú Anh nói rồi ôm chặt lấy tôi.

_ Sao thế đc? Minh có đi đâu mất đâu mà em sợ. Chỉ nấu cháo rồi lên ngay mà.

_ Ko. Minh ở đây đi. Tú Anh vẫn nhất quyết ko buông tôi ra.

_ Ừ. Vậy ở đây ko đi đâu nữa. Tôi vỗ nhè nhẹ vào vai Tú Anh.

_ Ừ. Ở đây ôm em. Tú Anh siết chặt vòng tay ôm tôi.

_ Nhưng mà cứ ôm nhau thế này á? Tôi bắt đầu thấy đói (cái này nói từ đầu rồi nha, tôi bị dạ dày phải ăn đúng giờ dù chuyện gì xảy ra đi nữa.)

_ Minh đói rồi à? Tú Anh nới nhẹ vòng tay quay ra nhìn thẳng vào tôi.

_ Ừ. Từ hôm qua đến giờ ăn ko thấy ngon nên ăn hơi ít. Ban nãy hoạt động hơi nhiều nên giờ thấy đói.

_ Vậy đi xuống nhà ăn nha. Tú Anh đứng dậy cầm tay kéo theo.

Vừa bước đến chân cầu thang, 2 đứa tôi đã nghe thấy tiếng của 2 người cha đag tranh cãi:

_ Ko đc. 2 đứa nó phải ở với tôi. Rồi cuối tuần về nhà ở bên anh. Ông Tú nói.
_ Sao thế đc. Ở đây anh có vợ rồi, còn tôi lại ở nhà 1 mình, 2 đứa ở với tôi hợp lý hơn chứ. Ông Huy cãi lại.

_ Nhưng nhà tôi to hơn sẽ làm 2 đứa thoải mái hơn.
_ Nhà tôi ko to chắc. Chúng nó sẽ riêng tư hơn khi ở nhà tôi.
_ Chuyện gì vậy mẹ? Tú Anh hỏi khi thấy bà Hà đi ra từ phòng ăn với khuôn mặt cố nhịn cười.
_ Hai người đó đang cố dành 2 đứa về nhà sống cùng chứ sao nữa? Bà Hà cười vui vẻ, rồi nhớ ra chuyện Tú Anh đag mệt nói: _ Tú Anh con đỡ chưa, mà xuống nhà. Mẹ đặt nồi cháo cho con rồi cứ lên nghỉ rồi chốc mẹ mang lên cho.

_ Ko sao đâu mẹ. Bọn con vào ăn cùng với mọi người đc mà. Tú Anh nói rồi bỏ tay đag nắm tay Minh ra khoác tay bà Hà đi vào phòng ăn.

_ Tú Anh đây rồi. Con nói đi con muốn sống ở nhà ai đây? Ông Tú vừa thấy con gái yêu bước vào đã lôi kéo.

_ Minh con phải về pha ba vụ này. Ông Huy cũng gọi Minh trợ giúp.

_ Con vô can. Đừng lôi con vào. Tôi giơ tay đầu hàng rồi nói tiếp: _ Con đói rồi. Có gì ăn ko ạ? 

Thấy Minh xưng con, bà Hà vui ra mặt nói ngay:

_ Ừ. Để mẹ lấy đồ ăn cho 2 đứa, kệ 2 ông già lắm lời ấy.
_ Cảm ơn… mẹ. Tôi ngần ngừ nhưng vẫn nói đc từ ‘mẹ’

Bà Hà rưng rưng nước mắt, chạy lại ôm Minh.

_ Cảm ơn con. Mẹ đã chờ giây phút này từ lâu lắm rồi.

_ Để phần ôm sau đc ko? Con đói lắm rồi. Tôi nhăn nhó, dạ dày đag gào thét vì đói.
_ Ừ ừ. Mẹ đi đây. Bà Hà gạt nước mắt, đi về phía bếp.

_ Để con giúp mẹ. Tú Anh chạy theo bà Hà nhưng chợt nhớ ra điều gì đó cô quay lại nhìn 2 người cha nói: _ Bọn con sẽ ko sống với ai cả? Nhưng cuối tuần thì bọn con hứa sẽ về thăm ba mẹ. Nói xong cô quay đi để lại sự ngơ ngác cho 2 người.

_ Thế là thế nào? Minh con nói xem? Ông Huy quay ra Minh hỏi.
_ Có nghĩa là bọn con ra ở riêng thi thoảng cuối tuần sẽ về thăm ba mẹ chứ sao nữa ạ. Tôi nhăn nhó, khổ thân cái dạ dày đag đói run mà vẫn bị tra hỏi.

_ Ko đc. Cả ông Huy và ông Tú đồng thanh.

Tôi ko nói gì, chỉ im lặng ngồi nhìn 2 người cha tiếp tục tranh nhau, thở dài, họ có vẻ rất có hứng thú tranh nhau thì phải. Tú Anh nhẹ nhàng ghé sát tai tôi nói nhỏ:

_ Đi ra ngoài ăn đi. Mẹ nói cứ để cho 2 người đó ở đây mà cãi nhau.

Tôi mỉm cười, lặng lẽ rút lui cùng Tú Anh trong khi 2 người kia vẫn tiếp tục tranh chấp mà ko để ý đến ai cả.

_ Để anh lái cho. Tôi giật lấy chìa khóa xe từ tay Tú Anh.

_ Nhưng mà anh có biết lái đâu? Tú Anh ngạc nhiên.

_ Ai bảo ko? Tôi vừa nói vừa mở cửa xe cho Tú Anh vào rồi nhanh chóng chui vào xe nói: _ Có bằng lái lâu rồi kưng ạ.

_ Anh học bao giờ thế? 

_ Hồi lên Đà Lạt ở ẩn. Tôi vừa nói vừa đánh tay lái ra ngoài: _ Em muốn ăn gì?

_ Gì cũng đc.

_ Vậy đến quán mà tụi anh hay ăn nhá, Linh và Kiên cũng đag ở đấy, tụi mình đến ăn ké rồi đi chơi.
_ Tùy anh. Tú Anh nắm lấy tay tôi siết nhẹ.

Nâng bàn tay ấy lên hôn nhẹ tôi quay ra Tú Anh gọi:

_ Này em.

_ Hả? 

_ Anh yêu em.

_ Sao hôm nay nói nhiều câu đó thế? Mặt Tú Anh dâng lên chút sắc đỏ.

_ Thì sao nào? Tôi nhăn mặt buông tay Tú Anh ra.

_ Thì vui chứ sao. Tú Anh nắm lại tay tôi rồi nhoài người về phía tôi hôn nhẹ lên má nói nhỏ: _Em yêu anh.

Siết lấy bàn tay nhỏ bé của Tú Anh, tôi mỉm cười. Mùa đông năm nay thật lạ, khi thì lạnh đến thấu xương làm cho con người cũng trở nên khô khan và lạnh lẽo, nhưng giờ đây khi bên cạnh Tú Anh thì mùa đông này thật ấm áp khiến cho con người ta cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ.



---------------


Mời các bạn xem lại hoặc trở về Trang Chủ để chọn các bộ truyện khác!


Chương 1 - 5               Chương 6 - 10                  Chương 11 - 15 (Hoàn)