08/04/2015

Category:

Giấc Mơ Có Thật - Jackie Văn - Chương 6 - 10 (Hoàn)

6. Chương thứ sáu: Sốt

Vân đi mang theo chìa khóa nhà.


Cô ăn cháo, uống thuốc rồi ngủ tới chiều. Giật mình dậy, trời sụp tối. Không nhìn đồng hồ nhưng cô đoán đã 8h hoặc hơn. Ở Singapore, 7h trời vẫn còn sáng, nhưng chừng 15 phút sau lại tối rất nhanh, nhanh đến mức chẳng kịp nhận ra.

Vân chưa về. Cô thấp thỏm mong chờ. Đêm nay Vân sẽ ngủ ở đây để chăm sóc cô, điều này khiến cô vui mừng tột độ. Nếu ai đó đặt vào tay cô tiền, chưa chắc cô đã vui đến thế.
Nằm bất động, cơ thể cô nặng trịch. Nhưng cô cố ngồi dậy, vận động nhẹ cho khỏe hơn. Nồi cháo còn phân nữa, cô múc chút ít ra tô, bỏ vào microwave. Gió lùa qua cửa sổ phòng khách, cô rùng mình ớn lạnh, nỗi sợ hãi đêm qua lại ập về. Không gian rờn rợn, cô nhanh tay mở hết tất cả đèn trong nhà rồi bưng tô cháo ra phòng khách ngồi ăn.

Dễ chừng hai tiếng sau, cô thiu thiu ngủ trong phòng thì nghe tiếng lách cách mở cửa. Cô muốn ngồi dậy ra đón Vân, nhưng thuốc ngấm, tay chân bải hoải không ngồi dậy nổi.
Tiếng lục đục sau bếp, âm nhạc nheo nhéo từ tivi im bặt, tiếng công tắc đèn báo hiệu có người đã về nhà. Trước giờ quen sống một mình một cõi, nay tiếng động báo hiệu có thêm người làm cô thấy ấm áp.

Cánh cửa phòng từ từ hé mở, tiếng chân người, thoang thoảng mùi rượu. Vân uống rượu sao? Đi đâu về mà lại uống rượu? Tiếp khách hàng của công ty mà cũng cần phải uống rượu là thế nào?

Bàn tay sờ vào cổ, sờ lên trán xem chừng cô hạ sốt hay chưa? Gắng gượng mở mắt, cô hỏi:

- Chị về rồi à?
- Ừ. Mới về. Chị làm em giật mình? Em bớt khó chịu chưa? - giọng Vân lo lắng.
- Dạ, đỡ nhiều rồi chị.
- Em ăn gì rồi uống thuốc chưa?
- Dạ rồi. Chị uống rượu?
- Ừ. Không nhiều, đừng lo.
- Dạ...
- Chị mang đồ qua ở vài ngày. Xin phép chủ nhà nhé!
- Chị...
- Thôi, chị đi tắm thay đồ. Em ngủ sớm cho mau khỏe. Chút nữa chị ngủ ngoài phòng khách, nữa đêm khó chịu thì kêu chị, ok?

- Sao chị ngủ ở phòng khách?

- Em bệnh, nằm một mình cho thoải mái. Tạm vài đêm, không sao!
- ..................

Vân tăng nhiệt độ aircon, nhè nhẹ khép cửa ra khỏi phòng.

Tiếng nước chảy, tiếng xột xoạt ở nhà ngoài làm thuốc ngủ mất tác dụng. Cô nữa tỉnh nữa mê, mà lòng vẫn nhấp nhỏm mong Vân đẩy cửa bước vào. Chịu hết nổi, cô thiếp đi, hình ảnh cô trong mơ cũng khắc khoải niềm mong chờ.

Tiếng lào xào của trận tường thuật bóng đá trên tivi đánh thức cô dậy. Vân chưa ngủ? Vuốt gọn gàng mái tóc, khoác chiếc áo mỏng, cô đẩy cửa đi ra.

Vân ngồi trầm tư, chai rượu trên bàn gần cạn, điếu thuốc đỏ rực lập lòe giữa ánh sáng mờ ảo phát ra từ vô tuyến.

- Chị....
- Sao em không ngủ? Chị mở tiếng to quá làm em thức à? Sorry...
- Dạ không. Thuốc ngủ tan rồi nên em không ngủ được. - cô bước đến ngồi cạnh Vân trên sofa.
- Ừ. Chị kí phép cho em nghỉ hết tuần. Cứ an tâm mà nghỉ ngơi.
- Dạ. Sao chị không ngủ?
- Hồi nãy đi chung, uống ít nên mất ngủ. Giờ phải uống thêm vào, khi nào say sẽ ngủ được thôi.
- Chị đừng uống nhiều. Hại sức khỏe!
- Thói quen rồi. Chị uống chưa đủ thì nằm lăn lộn cả đêm.
- Nhưng...
- Chị biết rồi. Em hạ sốt chưa? Còn nhức đầu lắm không?
- Dạ không.
- Đưa chị coi. - Vân chồm người, áp má vào trán cô.
- ......................
- Em làm gì mà mặt đỏ dừ vậy? Chị đâu phải đàn ông đâu? Có mùi rượu, mùi thuốc nhưng chị vẫn là phụ nữ mà?
- Chị... chị quyến rũ hơn cả đàn ông. - cô lí nhí, vùng dậy định bỏ vào phòng.
- Em nói gì? - Vân níu tay, ghị cô lại.
- Không có gì. Buông em ra, em đi ngủ.
- Em nói chị thế nào? Chị chưa say, ok? Không nói chị không cho em đi.
- Không mà. Đừng để ý, buông em ra đi.
- Dám cãi lời sếp?

Vân ghị mạnh, cô mất đà ngã dúi vào lòng Vân. Mới định thần, Vân đưa tay phải xốc hai chân cô đặt lên đùi, tay trái ôm choàng qua eo, đặt đầu cô tựa nhẹ lên cánh tay, hơi thở Vân êm êm nơi vùng cổ.

- Sao cô bé? Nói chị nghe!
- Chị kì quá. Cho em đi. Chị.... chị say rồi!!! -
- Ừ. Say cũng được. Nói nghe rồi mới cho đi. Giờ có nói không? - vai kề vai, má áp má, Vân dụi đầu vào vai cô.
- Em nói... thật là, em bệnh, chị lại say. Ai chăm sóc cho ai đây?
- Không phải câu nói đó. Cho em cơ hội cuối, không nói là biết tay chị đó nha!
- Chị làm gì em?
- Ha ha... hôn em đó, có sợ không?
- Không. Không sợ và không nói! - cô lắc đầu bướng bỉnh.
- Cơ hội cuối, không nói là hôn thật đó. - Vân ngẩng đầu, cười ranh ma.
- Em....
Bờ môi cô say mèm bởi hơi men. Hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau, mơn trớn. Cô choàng tay Vân ôm thật chặt, hai đôi ngực ép sát vào nhau, đẩy cô chới với trên đỉnh cao của cảm giác dục tình.
- Sao? Bây giờ có nói cho chị nghe chưa? - Vân nhìn, ánh nhìn mời gọi.
- Chị ăn hiếp em! - cô bẽn lẽn dụi đầu vào ngực Vân.
- Chị ăn hiếp em khi nào? Thương còn không hết, nói chi là ăn hiếp? - Vân mân mê mái tóc cô.
- Em nói... chị..... chị quyến rũ hơn cả đàn ông.... - cô lí nhí, dấu mặt vào tay.
- Thật không?
- Dạ..

.
Lưng chừng câu nói, cảm giác choáng váng kéo về. Cô tối tăm mặt mũi, đổ mồ hôi lạnh rồi lả dần trên tay Vân.

- Em... em sao vậy?
- Em mệt... mệt quá... không thở được...
- Chị dìu em vào phòng, đứng dậy, cố đi vào phòng đi em.
Vân đặt cô xuống đất, vừa đứng lên cô lập tức ngã quị xuống. Hoảng hồn, Vân bế xốc cô chạy thật nhanh vào phòng, đặt cô lên giường, trùm mền kín người, thoa vội dầu gió hai bên thái dương.

Hồi lâu, sờ tay chân thấy cô dần ấm lại, Vân thở phào, sửa mền cho gọn gàng rồi ra ngoài.

- Chị...
- Ơi! Em ngủ đi. Chị ra ngoài cho em ngủ. Chút có gì thì kêu chị.
- Đừng đi. Em sợ... em sợ lắm...
- Ok. Chị không đi. Chị ở đây với em.
Vân ngồi ở mép giường, nắm tay cô.
- Chị nằm xuống đi. Chị say rồi!
- Mùi rượu không hà. Sao em ngủ?
- Nằm xuống đi nha. Đừng bỏ em!
- Ok. Nhõng nhẽo quá. Sáng mai vừa bệnh vừa say rượu thì đừng trách chị.
- Không mà. Nằm xuống đi.... nha...

Vân kéo mền, nằm xuống, chống tay lên gối nhìn cô.

- Em giết được người vì cái giọng nhõng nhẽo này đó, em có biết không?
---

Sáng. Đưa tay vỗ vỗ đầu, cô nhận ra eo mình nằng nặng. Quay qua, gương mặt Vân thánh thiện bình yên trong nắng sớm. Cô xích người sát vào lòng Vân, vuốt ve cánh tay đang choàng trên eo. Cô biết rằng, hạnh phúc đang lấp lánh phủ bụi hồng khắp gian phòng nhỏ bé.

- Chị ơi, dậy đi làm! - cô thì thầm.
- Uhm... mấy giờ rồi?
- Dạ, 8h15 rồi.
- Hả? - Vân bật dậy, lao tức tốc vào phòng tắm.

Cô cười khúc khích.

- Chị hư quá. Nói qua chăm sóc em mà lại say mèm. Sorry em. Chiều nay chị về nấu bữa tối. Chút nữa chị order, người ta đem đồ ăn lại cho em, đừng đi ra đường nhé.

- Chị đi nhanh kẻo trễ. Em tự lo được.

- Nhớ, đừng ra đường. Có gì không biết đâu mà kiếm.

- Yes, ma'am.

Trưa. Vân đặt món ăn ở nhà hàng Trung Quốc nào đó. Vẫn là cháo, cô ngồi ăn mà muốn khóc. Cô ghét cháo nhất trên đời! Hôm trước Vân nấu còn miễn cưỡng ăn, bây giờ đồ ăn của nhà hàng... sao dở tệ!

Hơn 2 tiếng Vân gọi một lần xem cô có ổn, có mệt hay muốn ăn gì thêm hay không? - Thương ghê nơi!

-----
4 ngày trôi qua nhanh chóng, cô khỏi bệnh hoàn toàn. Chỉ cần dưỡng sức thêm vài ngày. Vân đi về, cô tiếc ngẩn ngơ. Đêm nằm lăn lộn, ôm thú nhồi bông mà nhớ hoài vòng tay Vân. Luyến tiếc mãi hơi ấm và thân thể mềm mại ấy.
Bệnh ơi... sao mà mi hết mau vậy? - câu hỏi cực vô duyên!

-----
Đầu tuần đi làm, mấy cô mấy chị xúm xít hỏi han. Người sờ đầu, người sờ tay xem cô thật sự khỏe hay chưa. Ai cũng chắc lưỡi, khuyên cô kiếm người ở cùng. Nói rủi, nhỡ có gì còn đem cấp cứu kịp, mạng sống quí giá cơ mà!

Cô không thích Vân say, nhưng ghét khi Vân tỉnh. Vân không say, gần như là con người khác. Xa lạ, khó gần, khó hiểu... đôi lúc thật gần mà nhiều lúc lại quá xa. Cô hết bệnh, hết được quan tâm. Vân hết say, cư xử với cô hết âu yếm. Một gian phòng, hai không gian đối lập tồn tại song song. Vân đang nghĩ gì? Cô đang nghĩ gì? Và họ đang muốn gì nơi nhau?
Cả tháng nay không còn dịp đi riêng. Vân không rủ cô đi ăn, không đi dạo đêm, ghé nhà cô chơi cũng tuyệt đối không. Tự ái của người con gái không cho phép cô mở lời. Đành ôm nỗi nhớ nhung vào lòng, tối tối về ôm thú nhồi bông.

- Em ghét chị lắm!!!!! - cô quăng mạnh con heo vào tường, hét toáng lên.
Rất may, đồn cảnh sát kế bên không anh nào nghe!

-----
Hai tháng nay, lúc tưởng chừng vô vọng, thì giữa đêm Vân gọi. Điện thoại nhấp nháy tên Vân, cô nhún nhẩy trên giường mấy cái cho bớt phấn khích rồi mới nghe máy.

- Alo! Em nghe.
- Chị đây. Em đang ở đâu?
- Em đang ở nhà. Khuya rồi, chị gọi em có việc gì?
- Chị uống nhiều quá. Say rồi. Về nhà không tiện. Cho chị ngủ tạm một đêm được không?
- Chị đang ở đâu? Có cần em đi rước? - Vân say, cô nghe mà mở cờ trong bụng.
- Không sao. Chị tự đi được. Em đợi mở cửa dùm chị. Tối nay nhà chị có người, chị không muốn về gặp người đó.
- Dạ.

Bíp. Máy tắt ngang, gọi lại không ai nghe. Cô thắc thỏm lo sợ, đi trên nền nhà mà hơn đi trên lửa. 20 phút sau, tiếng gõ cửa. Vân ôm chầm lấy cô, mùi rượu nồng nặc.

- Chị sao vậy? Sao uống nhiều dữ vậy nè? - đỡ Vân vào sofa, cô nhúng khăn ấm lau mặt cho sếp.
- Chị buồn! Buồn thì uống!
- Chị say chưa?
- Say. Hôm nay say thật. Uống hơn hai chai, say quá!
- Trời ơi - cô kêu khe khẽ, bụng dạ xót xa. Có việc gì phải hành hạ bản thân mình như thế chứ?
- Thôi, đừng cằn nhằn. Cho chị ngủ tạm, chị không về nhà.
- Sao vậy?
Điện thoại reo, của Vân. Nhìn thấy tên ai đó trên màn hình, Vân ném mạnh điện thoại vào góc ghế.
- Sao vậy nè? Để em nghe, mắc công có người lo lắng cho chị.
- Nghe đi. Nói chị không có ở đây.

-...........
- Alo!
- Alo, Vân, em đang ở đâu?- giọng nam.
- Anh là ai?
- Xin lỗi, cho tôi gặp Vân. Tôi là người yêu của Vân.
- Chị Vân đi ra ngoài nên nhờ em giữ điện thoại.
- Khi nào Vân sẽ về?
- Em không biết! Chị không nói gì hết.
- Ok. Khi nào Vân quay lại nói Vân gọi cho anh. Và nhắn Vân về nhà dùm, anh đang đợi.
- Ok, got it!
Lòng cô phừng phừng lửa ghen. Ông nào? Người yêu nào? Là cái gì mà ở nhà Vân giữa đêm khuya?
- Chị, người yêu của chị kiếm! - vừa nói, cô vừa giật mạnh cái khăn trên tay Vân.
- Người yêu quái gì. Yêu chị thôi, chị đâu có yêu.
- Không yêu mà ở nhà chị giữa đêm, tin chắc? - cô ngúng nguẩy đi vào bếp.
- Không tin thì thôi. Nếu người yêu của chị, giữa đêm chị bỏ đi vậy sao? Ở nhà làm tình với him không sướng hơn à?
- Tùy chị! - nghe hai chữ 'làm tình', mặt cô đỏ bừng.
- Hey, cô bé, my darling. Are you jealous?
- Em là gì của chị mà ghen? Mắc gì phải ghen?
- Really? I don't believe it.
- It's up to you!
- Tell me... are you jealous?
- No. Never. Ngồi dậy uống nước chanh nè. Em chán chị quá! Say triền miên, sức khỏe nào chịu cho nổi.
- Không uống. Đút đi mới uống! - Vân cởi áo vest quăng xuống sàn, mở bung hai nút áo sơ mi.
- Ok. Há miệng ra.
- Không. Đút bằng muỗng không uống.
- Hmm... vậy đút bằng gì?
- Vậy nè....

Vân chụp ly nước, hớp một ngụm rồi đè cô xuống. Vị nước chanh ngọt lịm đôi bờ môi.

- Em hấp dẫn lắm! - Vân ngấu nghiến đôi môi cô.
- Chị say rồi. Buông em ra!
- Kêu chị buông mà ôm chị sát rạt vậy sao?
Hành động phản bội lại lời nói của cô. Vòng tay cô ghị Vân sát vào người, bàn tay lần tìm trong mái tóc rối, rồi vuốt ve nơi vùng gáy.

Thói quen mặc đầm ngủ ở nhà giờ đây...

Cô giật bắn người, hơi lạnh bất ngờ bao trùm phần dưới cơ thể. Vân cắn nhè nhẹ vành tai, hôn dần xuống cổ. Đôi tay tham lam tốc áo ngủ cô vượt qua khỏi đầu.

- Chị... chị.... mình đi vào phòng. Đừng... mình đi vào phòng nha...
- ......................
- Đừng... đi vào phòng nha... em chịu không nổi... mm .... vào phòng... nha....
-.......................

Vân đè nghiến cô xuống nệm. Hôn khắp mặt mũi, mút nhẹ dái tai rồi lần xuống ngực. Chiếc lưỡi ấm nóng quấn tròn đầu ngực, thả rong cái hoang dại luôn chực chờ bùng phát trong cô. Đôi bàn tay Vân khéo léo như người nghệ sĩ dương cầm tài hoa, lướt êm đềm trên phím đàn khao khát... để rồi khi dừng lại, cơ thể cô căng cứng đón chờ. Vùng tam giác thiêng liêng của người con gái vỡ òa khi Vân trượt lần xuống đầy yêu thương....


7. Chương thứ bảy: Chăm sóc



Cô ngọ nguậy, mùi đồ ăn thơm phức khắp phòng. Quơ tay, chỗ nằm bên cạnh trống trơn. Tiếng lanh canh trong bếp, Vân đang nấu đồ ăn sáng. Cô vùi đầu vào chăn, muốn ngủ nướng thêm tí nữa.

- Dậy đi cô bé, sáng rồi kìa - Vân lay nhẹ vai cô.
- Ư.... Chủ Nhật mà, dậy sớm làm gì?
- Ay yah. Dậy đi chơi. Không đi chị đi một mình đó nha.
- Ư... - cô cuộn tròn, kéo chăn phủ đầu.
- Ư a gì? Giống mèo lười quá đi. Dậy nè, ngoan chị thương.
- Em hông phải con nít!!!! - cô hét lớn trong chăn.
- Hmm... muốn chị phải bồng đi làm vệ sinh luôn sao? DẬY!!! - Vân tung mền, quyết tâm lôi con mèo lười này ra khỏi giường.
- Á!!!

Cô hoảng hồn ngồi bật dậy, kéo chiếc gối che thân. Đêm qua rã rời, cả hai chìm sâu vào giấc ngủ, cô quên mặc đồ. Vân hơi ngượng, cười cười quay chỗ khác.

- Đợi dùng biện pháp mạnh mới chịu. Mà.... cho coi chút đi. Tối qua tắt đèn tối thui, thấy được gì chết liền á! - Vân đưa tay khều khều, tỏ ý muốn giật chiếc gối ra khỏi người cô.

- Chị đi ra!!!!!!!!! - cô nhắm mắt, la hết công suất.
- Trời!
- ĐI RA!!!! Em thay đồ - cô chui biến vào mền.
- Đồ nè! - Vân nhặt áo đầm ngủ dưới sàn, đưa cho cô.
- Quay lưng, nhắm mắt lại.
- Trời! Làm gì dữ vậy darling. Đâu phải chưa...
- Em giận luôn đó, đừng chọc em à!
- Thôi. Sợ rồi! Thư kí đình công thì sếp đây chết sớm. Black mail hoài. Nè! - Vân xoay người ra cửa, mắt nhắm tịt, tay cầm chiếc áo đưa về sau.

Cô mặc vội, chạy nhanh vào toalet.

Tới chừng bước ra, đồ ăn đã dọn sẵn trên bàn. Ngồi ăn mà cô không thèm nói tới Vân tiếng nào.

- Đừng ghìm nữa. Chị giỡn, xin lỗi!
- Chị....
- Oh, thanks God! Cuối cùng cũng mở miệng rồi.
- Hmm...
- Xin lỗi! Không chọc nữa. Em nói gì đi.
- Chị nói hôm nay đi chơi mà. Không dẫn em đi, em hận chị!
- Em thức thì dẫn em đi chứ. Tại khi nãy có người không chịu dậy mà. Tưởng tui phải đi shopping một mình, thật là buồn lắm đó!
- Chị còn bộ đồ trong tủ, hôm trước chị bỏ quên.
- Uhm ok. Bộ đồ tối qua toàn mùi rượu, với mùi....
- Mùi gì? - cô phùng má, giận dỗi.
- Ơ, mùi thuốc lá. Chị nói mới nữa câu. Em này...
- ............................
- Con gái thích giận hờn ghê nơi. Nói sao cũng không vừa ý! Keep silent vậy. Sorry my thư kí, đừng black mail, thương xót dùm đi!
- Em no rồi! - cô dọn muỗng dĩa.
- Mới có phân nữa mà. Chị nấu ăn tệ vậy sao? - Vân ngơ ngác nhìn theo.
- Tối qua ăn no rồi. Giờ nuốt không trôi!
- À... trên người chị có mẻ miếng nào không ta? - Vân nhìn xuống chân, sờ soạng khắp người rồi bật cười to.
- Có!
- Chỗ nào?
- Tự khám đi!
- Tự khám không cảm giác, không nhận ra đâu. Tối nay em khám dùm chị, can or not? - Vân cười nham nhở.
- Trời ơi!!! My boss!!! Hôm nay mới rõ mặt. Bình thường nghiêm túc...
- Em à. Dân trí thức nó có những phút rất nổi loạn, để giải tỏa bộ mặt căng thẳng hàng ngày. Understand?
- Yah, got it. Quickly, too late already!
- Hmm. Tới lượt em hối chị. Shopping 11 giờ rưỡi mới mở cửa. Mới có 9 giờ thôi, đi sớm có mua được gì đâu.
- Em muốn uống cà phê sáng.
- Where?
- Starbucks, Bugis.
- Ok, darling.

10 giờ sáng. Khu shopping còn vắng hoe. Lác đác chỗ bồn phun nước có vài người ngồi. Khi còn đi học, cô thường ghé đây mỗi sáng sớm. Cô thích ngồi nơi góc nhỏ trong quán Starbucks, nhấm nháp ly cà phê, hít căng lồng ngực mùi sương sớm, nó giúp cô tạo năng lượng cho cả ngày dài sắp tới.

- Em muốn uống gì?
- Vanilla Latte, Grande. Thanks!
- Your welcome.
Trời hừng nắng. Vài tia nắng hiếm hoi len vào góc hai người ngồi. Cô chống cằm nhìn Vân, gương mặt Vân hôm nay không trang điểm.
- Hey, sao nhìn chị hoài vậy? Chị biết chị đẹp, nhưng không cần ra vẻ chiêm ngưỡng vậy đâu.
- Chị không trang điểm nhìn rất khác.
- Khác thế nào?
- Trẻ và...
- Và sao?
- Quyến rũ hơn!
- Em có nói ngược không? Khi trang điểm mới quyến rũ chứ?
- Có lẽ em thích những gì thuộc về tự nhiên. Càng tự nhiên càng thu hút!
- Hmm... con gái luôn khó hiểu!
- Chị cũng là phụ nữ mà?
- Ai nói?
- Không là phụ nữ chứ là gì?
- Là... một câu hỏi lớn không lời đáp! - Vân bật cười.
- Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể gần chị đến mức này. Nó... nó quá bất ngờ đối với em...
- Chị đâu khó khăn như em nghĩ - Vân châm điếu thuốc mới.
- But...
- Em nói chị nghe thử tại sao em lại được lên vị trí thư kí riêng của chị? Trong khi ở công ty còn nhiều người làm lâu năm và có chuyên môn hơn em, họ có thể hỗ trợ chị nhiều hơn đó chứ.
- Chị... ý chị là...

- Đôi lúc rõ ràng chưa chắc hay, em à! Enjoy cái mình đang có, hạnh phúc với nó, chẳng phải đủ rồi hay sao?
- I see.... - cô lơ đãng khuấy ly cà phê bằng ống hút, thắc mắc vô cùng vì điều Vân vừa nói - "Vậy... có gì với mình hay không?"
- Hello miss, is your soul still here?
- Yup! - cô giật mình.
- Chút nữa em muốn ăn trưa gì đây?
- Gì cũng được. Tùy chị! Hôm nay chị muốn mua gì?
- À, chút đi xem bộ đồ công sở. Chị mua rồi mai mặc đi làm luôn.
- Chị không về nhà?

- Ay yah, my dear. Hồi sáng chị nói tối nay phải nhờ em khám nữa mà, về rồi ai khám dùm chị?
- CHỊ....
- La lớn quá, coi chừng security. Chị muốn đi shopping chứ không muốn vào security office, ok?
- Chị không về có người lo. Tối qua anh nhờ nhắn chị, kêu chị về.
- Kệ him. I don't care.
- Chị với người đó thế nào?
- Quen nhau gần 2 năm. Friends with benefit. Fubu love! Vậy thôi!
- Hở? Really?

- Người lớn cả, nhu cầu sinh lý bình thường. Chỉ có him yêu chị thôi, chị vô can.
- Chị không yêu mà...
- It's ok. Gần kết thúc rồi. Anh ta níu kéo hoài, chị không chịu, nên mới không muốn về nhà. Cho chị ở tạm bữa nay nữa, thứ 2 anh ta đi làm chắc chắn phải về thôi.
- Chị ở lại thì..... nhưng.... chị nói đám cưới với him?
- It's just a plan. Chưa chắc chắn. C
hị hết cảm giác rồi.
- Chị có người khác?

- ........................... - Vân lại đốt điếu thuốc, thay cho câu trả lời.
- Em xin lỗi đã hỏi quá nhiều.
- That's ok.

Hàng trăm ý nghĩ, thắc mắc xoay mòng mòng trong đầu cô. Vân chồm người lấy khăn giấy, mu bàn tay vô tình lướt qua ngực cô, khoảnh khắc nóng bỏng đêm qua ào đến, quấn lấy tâm trí, cô hụt mất nhịp thở. Tận lúc này, cô vẫn nghĩ đó là mơ!

Các cửa hàng lục đục mở cửa. Vân rủ cô vào xem quần áo. Lúc bước đi, bàn tay hai người đan vào nhau, tự nhiên như chốn không người. Và như thể, họ đã trở thành của nhau từ lúc nào không cần biết. Tất cả hành động không lời từ Vân nghiễm nhiên khẳng định điều ấy.
Cô giúp Vân lựa sơ mi cùng bộ đồ vest. Tự tay cô sửa cổ áo, cài từng chiếc cúc, dịu dàng như người vợ đảm. Tướng Vân cao ráo, dáng chuẩn, mặc gì lên cũng đẹp, cô phân vân gần cả tiếng mới chọn được bộ cực kì ưng ý. Vân ôm eo cô trong phòng thử đồ, thỏ thẻ:
- Được chính thư kí chọn suit, trên đời này còn gì hạnh phúc hơn!?

Cô bẽn lẽn cúi đầu. Chiếc gương trên tường soi rõ tình yêu nồng cháy đang ngời sáng trên mặt cô.

Lang thang qua hàng nước hoa, Vân dừng lại, chọn chai D&G Light Blue 100ml. Cô tròn xoe mắt:
- Sao chị biết em dùng mùi này?
- Những gì thuộc về em, chị đều muốn biết, và biết
 nhiều hơn nữa. Coi như món quà chị tặng em, phiền em chăm sóc chị những khi say.

- Chị đừng nói thế....!

Vân không nhắc nhiều, gần như không nhắc về mọi chuyện đã qua giữa hai người. Nó gần như hiển nhiên, cô là của Vân, họ là của nhau, và tất cả mọi điều đó bắt buộc phải có. Tuy nhiên, lời yêu mến Vân chưa hề thốt ra... thân mật hơn hai tháng rồi còn đâu...?

Shopping xong, kéo nhau đi ăn trưa. Ăn trưa xong thì vào cinema. Bộ phim hài Guru làm cả hai cười nghiêng ngả. Thỉnh thoảng, cô len lén nhìn Vân, nghe tình yêu dâng cao dào dạt.
Đi bên cạnh, Vân tạo cho cô cảm giác an toàn, trân trọng và được nâng niu, chìu chuông. Vân có cái tinh tế, nhạy cảm của người con gái, song song đó cũng có nét mạnh mẽ của con trai. Bên nào cũng khiến cô yêu thương hết mực.

Chiều, Vân dẫn cô ra bờ biển ở Bedok, gần Changi Airport.

Trời chưa tắt nắng, mặt biển lấp loáng ôm bờ cát mềm. Con đường nhựa ẻo lả uốn cong theo bãi cát. Thỉnh thoảng vài người đạp xe đạp và lướt patin vụt qua rồi mất hút trên con đường tưởng chừng như vô tận.

- Mình thuê xe đạp nha, chị chở em.
- Ơ, chị biết chạy không?
- Không sao dám rủ. Đợi chị!

Vân biến mất dăm phút rồi quay lại với chiếc xe đạp leo núi màu đỏ đen, với chiếc xe đạp Vân ra dáng rất sport. Đỡ cô ngồi lên thanh ngang, Vân đạp chầm chậm qua các bit, nhìn người ta dựng lều và ăn bbq. Mùi thịt nướng thật hấp dẫn! Đạp nhanh khỏi khúc đông người, đoạn đường ở đây vắng lặng, Vân giảm tốc độ. Ngực Vân tì sát trên lưng cô, gọi sóng dâng từng hồi rạo rực trong lòng cô gái trẻ. Gió biển lồng lộng, thổi tung mái tóc, Vân dịu dàng đặt lên đó một nụ hôn.

Đạp xe hết vòng bãi biển, trời vừa sụp nắng. Cô nắm tay Vân chạy ào xuống cát, bật cười khanh khách.

- Chị biết không, em rất yêu biển. Biển thuộc về em, và em thuộc về biển. Nếu ngày nào đó không còn được đứng trước biển nữa, có lẽ em không còn là em...

-...........................
Hai người nắm tay, leo lên con đê nhô ra lưng chừng. Ngồi trên đó, Vân chỉ cho cô phân biệt những vì sao. Ở đâu là sao Bắc Đẩu, sao Diêm Vương... Khi nào, thời khắc nào những vì sao đó sẽ mọc và sẽ lụi tàn. Cô nheo mắt hướng ra đại dương mênh mông, những con tàu nhấp nhô trên sóng biển, đèn sáng rực rỡ, tưởng như ngoài khơi xa đang trẩy hội hoa đăng - nhộn nhịp và đông đúc. Mặt biển đen lấp lánh, từng con sóng bàng bạc rủ nhau chạy lăn tăn, trượt dài khắp bờ cát trắng.

"Mưa.. còn mãi rơi trên biển xưa âm thầm..." - Vân khe khẽ hát. Tiếng hát lơ lửng, quyện vào các con sóng bạc đầu cuốn hút về chân trời xa tít tắp.

- Chị thích Ngọc Lan?
- Ừ. Chị yêu Ngọc Lan - người con gái tài hoa bạc mệnh.
- Em cũng thế!

Ngồi chán, cô khoác tay Vân đi dọc bờ biển, thả chân trần lún sâu vào cát ướt, mát rượi lòng bàn chân. Sóng kéo từng hồi liếm nhẹ gót chân đi.

- Mình về. 9 giờ rồi em. Về đêm gió lớn, chị sợ em bệnh.
- Ok.
Cát bám đầy, vương vãi theo bước chân.
- Khoan, đợi em chút.
- Gì vậy?
- Chị nhắm mắt lại. Khi nào em kêu mở mới được mở mắt đó nha.
- Gì nữa đây cô bé? Định bắt cóc chị đi bán à?
- Suỵt, im lặng, nhắm mắt đi mà. Lén nhìn là em giận đó!
- Ok!

-..............................
- Rồi chưa?
- Ok. Mở mắt ra, được rồi!
Vân mở mắt, Vân đang đứng giữa một vòng tròn thật to. Cô đứng bên ngoài, tủm tỉm cười.
- Sao vẽ vòng tròn? Nhốt chị trong đây sao?

- Vòng tròn tượng trưng cho tình yêu bất diệt, không có điểm đầu và cũng không bao giờ có điểm cuối. Mãi mãi như tình yêu của em dành riêng cho chị, chị có hiểu không?
- Đến đây...
- Mmmm - cô lắc đầu.
- Ngoan! Vào đây với chị.
Cô vừa bước vào, Vân bế xốc cô lên, xoay tròn, rồi hôn lên đôi môi bướng bĩnh đang bĩu ra dỗi hờn. Cô ngã đầu trên vai Vân, nước mắt lặng lẽ rơi. Trên mặt biển đêm, một con sóng không tên rộn rã reo mừng. Vì đêm nay, thêm một thiên thần tình yêu nữa được hình thành trong giọt nước mắt chứa chan niềm hạnh phúc.
Hơn 1 giờ đêm hai người mới về đến nhà. Vừa vào nhà, điện thoại Vân réo liên tục.
- Em đợi chị chút.

Vân lào xào gì đó ngoài hành lang. Cô nghe không rõ, nhưng khi trở vào gương mặt Vân rất bực bội.

- Chuyện gì vậy chị?

- Anh ta sắp đến đây. Chị xin lỗi, nhưng nói sao him cũng không chịu yên. Hình như say rồi. Em thông cảm, cho him đến chút rồi về.
- That's ok!
Lửa ghen được dịp, bùng cháy tưng bừng.
- Em mệt, em vào phòng trước.
- Hmm... giận chị à?
- No. I don't dare!
- Trời! Không giận mà 'I don't dare'! Chị sẽ đuổi anh ta về. Him lo chị có bị ai bắt cóc không nên muốn nhìn mặt chị cái thôi.
- Không yêu mà lo lắng nhau vậy đấy?
- Đêm nay chị ở với em mà, em nói gì vậy Tracy?
- Call my Vietnamese name.
- Ok. My, đêm nay chị ở đây mà, em giận vô lý quá!
- Chị tiếp anh ta đi. Em mệt, gió biển mạnh, em nhức đầu.
- Không ngồi đây với chị thì đừng ân hận nha. Him hay ôm hôn bậy lắm đó!
- Cho hôn luôn. Ở với em mà...
- Năn nỉ. Khổ quá! Chị có một thân thôi, em nhắm xé làm hai được thì làm.
- Tha chị đó. Em ngồi đây, để coi him dám làm gì.

Tiếng đập cửa gấp gáp. Cửa bật mở, người đàn ông loạng choạng bước vào. Anh ta đẹp trai, cao ráo, đô con. Đi bên cạnh Vân rõ nét 'trai tài gái sắc'. Thấy Vân ngồi, anh ta không thèm hỏi cô là ai, bước vội tới ngồi kế bên Vân.

- Em đi đâu hai ngày nay, anh lo lắm.
- Em ở với bạn. Anh vào nhà mà không thèm chào bạn em, không thèm nhìn coi đó là ai, vậy có phải là người lịch sự không?
- That's ok! - cô dùng dằng vào nhà bếp. Nhìn cảnh anh ta nắm tay rồi vuốt má Vân, cô tức sôi máu.
- Thấy em rồi, anh về được chưa? Em nói rồi, mình chia tay, đừng phiền em.
- Em sao vậy? Mình đâu có gì xảy ra. Ít nhất cho anh biết lý do.
- Because I don't love you anymore. That's all!
- I'm still loving you... too much....
Máu cô sôi muốn trào ra ngoài.
- I don't care. Anh nhìn anh đi, ra cái gì? Rượu chè be bét. Mùi rượu nồng nặc, ai chịu cho nổi?
- Anh buồn lắm. Anh xin em, quay về với anh, Vân ơi!
- Mình hết rồi. Anh có làm gì em cũng không quay lại đâu.
- Anh có thể làm tất cả cho em. Em muốn gì, anh sẽ làm cái đó. Đừng như vậy mà, em! - Anh ta nhào đến, ôm Vân vào lòng, mặc cho Vân chống cự. Nếu giết người mà không đền mạng, người đầu tiên cô giết sẽ là ông này.
- Cái gì cũng làm phải không?
- Anh thề!
- Em đói bụng. Đi mua đồ cho em ăn!
- Em muốn ăn gì? Anh đi mua liền.
- My, em muốn ăn gì?
- Chị, him say quá, đừng làm vậy mà! - cô nói nhỏ vào tai Vân.
- Chị hỏi em muốn ăn gì?
- Yong Tou Fu, Bukit Merah Center. Đi mua cho em!
- Anh... anh đi liền, em đợi anh!
- Anh đừng đi, anh say quá.... - cô chồm lên níu tay anh ta, cô sợ lắm những điều không may. Ai lại để người say đi giữa đêm bao giờ? Huống hồ gì từ nhà cô ra chỗ đó phải 20 phút bằng taxi.

- Em ở nhà đợi anh. Anh mang về liền cho em.
Anh ta giật tay, bước ra cửa. Vân mải mai chẳng quan tâm.
- Chị à...
- Em không muốn anh ta ở đây, chị làm cho anh ta bỏ đi. Chị hâm đồ ăn, hai chị em mình ăn.
- Chị... chị kêu him mua đồ ăn rồi. Mình còn...
- Không có bán đâu. Chị chắc chắn! Chị đói rồi, em ăn không?
Cô bất lực. Người đi đã đi rồi, đành ngồi nhà chờ, hy vọng mọi việc đều tốt. Sửa mấy cái gối trên sofa, cô thấy cái điện thoại lạ.
- Chị, him bỏ quên điện thoại. Chút có gì sao kiếm?
- Kệ! Ăn trước đã.
Dọn xong bàn, anh ta về tới. Lần đầu tiên cô chứng kiến vẻ thảng thốt của người đàn ông. Hơi thở anh ta vẫn nồng mùi rượu. Bước đến bàn, anh đặt receipt taxi trước mặt Vân. Vân vẫn thản nhiên ngồi ăn.
- Anh đưa em cái này để làm gì?
- Cho em biết anh có đi, nhưng họ đóng cửa.
- Chỉ cần nói có đi là được, đâu cần show receipt cho em coi.
- Anh đi, để biết em đối xử với anh như thế nào. - giọng người đàn ông vẫn nhẹ nhàng.
- Đối xử với anh thế nào là thế nào?
- Em phũ phàng với anh lắm!
-................
- Dù em còn yêu hay không, dù em coi anh là gì, có ai để một người say đi giữa đêm? Còn mình thản nhiên ngồi ăn? Chính em dặn anh mua đồ ăn về, giờ thì sao?
- ................
- Em phủ phàng hơn anh nghĩ? Nếu anh đi không về, sẽ thế nào?
-................

- Anh về. Không bao giờ phiền em nữa. Đây là lần gặp cuối cùng của hai mình.
- My, em mở cửa dùm chị - Vân mỉm cười, chẳng hề xem nặng việc đang xảy ra.
Tối. Cô trằn trọc bên cạnh Vân. Chứng kiến sự việc đó, cô không biết mình nên vui hay buồn.


8. Chương thứ tám: Thân mật



Thắm thoát, cuối tháng này đã tròn một năm cô làm việc ở công ty. Đồng thời, chỉ còn nữa tháng nữa là cô tròn 24 tuổi. Tính tới thời điểm này, thời gian cô và Vân chính thức thân mật với nhau cũng hơn 3 tháng, thế mà... vẫn chưa một lần Vân nói tiếng Yêu. Lúc đầu cô tự bào chữa: "Có thể vì mới quen nên Vân còn ngại!?" - nhưng giờ đây khó tránh khỏi những giây phút tủi thân.

Vẫn thân mật, vẫn gần gũi, vẫn âu yếm và từng đêm đốt cháy bản thân mình trong vòng tay Vân, tuy nhiên, cô luôn thấy hụt hẫng. Hơn bao giờ hết, cô mong Vân mở miệng nói một lời cho cô yên tâm, cũng như là một lời khẳng định cô có vị trí chính thức trong trái tim Vân.
Cô định dấu ngày sinh nhật cho Vân khỏi phải chuẩn bị lôi thôi, đêm đó cùng nhau đi ăn bữa tiệc nhẹ cũng đủ vui và hạnh phúc. Ngờ đâu, sáng nay vừa mở cửa bước vào, Vân hôn lên môi cô, cười tinh nghịch:

- Cưng hư quá, định dấu chị à?
- Dạ, dấu việc gì?
- Thứ 7 tuần sau là sinh nhật cưng rồi, sao không nói chị biết? - Vân nhéo mũi cô.
- Dạ... em sợ chị lo thôi - cô tủm tỉm cười, nép vào lòng Vân.
- Khờ quá! Lo lắng cho em là niềm hạnh phúc của chị, có biết không darling?
- Dạ...
-......
- Chị kì quá đi! Trôi son phấn của em hết rồi nè! - cô đấm tay âu yếm lên ngực Vân.
- Ơ, vậy thôi. Mai không hôn nữa. Hôn chào buổi sáng mà cũng bị la! Riết rồi... thư kí thời nay...
- Thôi mà. Sao dạo này dễ giận em quá vậy? Chưa gì đứng dậy bỏ đi.
- Ngồi nữa rồi em nói chị làm nhăn suit của em, lấy gì đền?
- Chị... kì quá!
- Làm việc đi. Muốn kì hay cọ gì tối về tùy ý cô bé!
- Chị này.
Cả hai cùng bật cười khanh khách.
-----

Cô yêu từng khoảnh khắc ở bên cạnh Vân vào ban ngày, và bị mê hoặc khi màn đêm buông xuống, bóng đêm dìu cô ngất ngây trên thiên đường của trần thế, và rã rời thiếp đi trong vòng tay Vân. Vân chưa làm cô thất vọng bao giờ. Cô như điên lên khi bàn tay Vân êm đềm ve vuốt dọc các đường cong, rồi đôi môi nóng bỏng gọi lửa bùng cháy trong tận cùng sâu thẳm của cô gái trẻ. Cô càng yêu hơn khoảnh khắc Vân choàng tay kéo cô vào lòng, vuốt ve mái tóc sau mỗi khi hai người trao cho nhau trọn vẹn yêu thương. Cô ngoan ngoãn như chú mèo con trong vòng tay người tình, chìm sâu vào giấc ngủ bình yên.

-----
Vân vẽ ra nhiều kế hoạch cho sinh nhật của cô. Đây là sinh nhật đầu tiên mà Vân bên cạnh cô nên Vân muốn nó thật hoàn hảo. Chưa đến ngày đó, vậy mà trong đầu cô đã hiện ra thật thật nhiều hình ảnh lãng mạn, bỗng dưng cô bật cười khúc khích.

- Em cười gì?
- Dạ không! Không có gì!
- Không có gì sao tự nhiên ngồi cười một mình?
- Dạ... - mặt cô đỏ bừng.
- Thật là không có gì? - Vân nhìn cô đầy nghi ngờ.
- Dạ... em mong mau tới sinh nhật. Vì qua lời kể của chị, em sợ tối đó... cái giường nó không chịu nổi!

- Oh my goodness! Cô bé... dạo này học hư nhanh quá đó! - Vân tròn xoe mắt.
- Chị... chọc em! Em đi rửa mặt - cô đẩy ghế, chạy nhanh vào toalet.
Vân nhìn theo, lắc đầu mỉm cười.
Cô đếm từng ngày trôi qua. Cuối tuần, phải, cuối tuần này thôi mọi sự mong đợi của cô sẽ thành hiện thực. Sau cuộc họp chiều nay, Vân quay lại văn phòng, nhìn cô buồn bã:
- Sorry cưng, thứ 6 này chị đi Bangkok hội nghị, thứ 2 tuần sau chị mới về.
- Oh ok. Không sao. Công việc quan trọng hơn! - thứ 7 sinh nhật cô, vậy mà... cô hụt hẫng muốn rơi nước mắt.

- Mình tổ chức sinh nhật sớm chút. Ngày mốt? Được không? Chị xin lỗi, chị rất muốn bên cưng trong ngày đặc biệt đó, chị thật lòng muốn. Cưng đừng buồn, nha! - Vân vòng tay ôm cô vào lòng.
- Dạ, em hiểu. Không sao đâu chị! Được ở bên chị, sao cũng được mà.
----

6 giờ chiều thứ năm, Vân qua rước cô. Nhìn Vân trên taxi bước xuống, cô muốn sà ngay vào lòng ôm Vân thật chặt, mỗi bộ trang phục của Vân đều mang lại cho cô cái nhìn thật mới mẽ.

Hôm nay cô mặc chiếc đầm dài màu đen, hở vai, khoe bờ vai trắng mịn màng ẩn hiện sau mái tóc dài đen mượt. Vân hôn thoáng qua vai cô, thì thầm:

- Em đẹp lắm!
Taxi chạy khá xa, chừng 40 phút thì rẽ vào con đường dẫn lên đỉnh Mount Fabber. Quang cảnh xung quanh khi taxi leo dốc gợi cô nhớ đến đường lên Đà Lạt, một bên trời xanh thăm thẳm, một bên vách núi chằn chịt dây leo. Khung cảnh còn khá hoang sơ.
- Có khi nào mang em đi bán không?
- Bán em rồi thì chị biết yêu ai?

Cô dụi đầu vào bàn tay Vân cười khúc khích.

Taxi dừng trước The Jewel Box. Người phục vụ dẫn đường hai người lên nhà hàng trên đỉnh núi. Cô bất ngờ trước vẻ đẹp xung quanh. Phóng tầm mắt, tưởng chừng có thể ôm hết đại dương rộng lớn đang bao bọc Singapore. Nhìn xa xa bên trái, Vivo City bắt đầu lên đèn, bảng hiệu sáng choang, rực rỡ. Các cable car chầm chậm trôi giữa không trung, mỗi cái mang một đèn màu khác nhau, nhấp nháy tựa hỏa đăng giữa biển trời mênh mông. Gió thổi lồng lộng. Vân chọn góc ngồi ở ngoài chỉ có mái che, để tiện ngắm cảnh xung quanh và không gian cũng lãng mạn hơn góc ngồi trong nhà kiếng. Trời sụp tối, người quản lý loay hoay đến từng bàn châm nến, ánh nến quyện với màu đèn vàng làm ấm lên từng góc nhỏ của nhà hàng sang trọng. Chai rượu vang điệu đàng nép mình trong chiếc khăn trắng, người phục vụ rót rượu cho hai người rồi lịch sự lui vào trong.

Ăn xong, chiếc bánh kem chocolate xinh xinh được mang đến đặt giữa bàn, cô lầm rầm cầu nguyện và thổi tắt nến. Vân mỉm cười:

- Cô bé cầu nguyện điều chi?
- Không nói cho chị nghe!

- Chúc em thêm một tuổi, thêm nhiều niềm vui và hạnh phúc mới. Chúc em luôn vững vàng bước đi trên quãng đường sắp tới. Cheers!
- Cheers!
Tiếng piano thánh thót nơi góc phòng. Cô mơ màng đắm chìm trong niềm hạnh phúc vô bờ.
- Sao chị không nói gì?
- Chị muốn ngắm nhìn em - Vân rót thêm rượu vào ly của cô. Có lẽ hai người đang vui nên rượu trong chai đã nhanh chóng vơi hơn phân nữa.
- Em...
Vân xoay xoay chiếc ly thủy tinh, ngón tay mơn man theo vòng tròn trên miệng ly, ánh mắt nhìn cô âu yếm.
- Chị...
- Sao cưng?
- Em...
Vân nắm lấy tay cô, chà xát nhè nhẹ.
- Nếu em không nói, thì chị sẽ nói...
- .....

- Chị yêu em! - Vân hôn lên tay cô rồi dụi đầu vào bàn tay ấy - Hãy cho chị được chăm sóc em, đến hết đời này, có được không?
- Dạ.... được... - giọt nước mắt lăn tròn trên má.
Cô nắm bàn tay Vân, thì thầm:
- Em muốn giữ lại khoảnh khắc này, mãi mãi! Em yêu chị, nhiều lắm...
Cô bật khóc. Khóc cho niềm hạnh phúc đầu đời quá to lớn, khóc cho điều mong đợi nay đã thành hiện thực, khóc cho những bất ngờ Vân mang đến trong đời cô, và khóc... cho một ngày mai....
Gió thốc mạnh mang theo hơi nước. Trời vần vũ mây, thả ào ạt những hạt mưa cuối mùa.
Ly Rainbow bập bùng cháy. Cô nâng ly uống cạn, lúc này đây, cô tưởng chừng mình không bao giờ say, dù uống nhiều thế nào đi nữa, cũng không bao giờ say. Chai rượu thứ hai cạn dần, cũng là lúc ban nhạc bắt đầu chơi bài đầu tiên. Vân đi đâu đó, khi quay về tay đặt sau lưng, rồi mỉm cười trao cô nhánh hồng nhung đỏ thắm:
- Tặng cưng, my love!
Cô bẽn lẽn cầm lấy nhánh hoa, bối rối đặt nó cạnh ly rượu. Vân nắm chặt tay cô:
- Cuộc đời chị, dành trọn cho em.
- Dạ...

11h rưỡi, cô thấm mệt và loáng choáng say, Vân dìu cô ra cable car station.
Cable car chầm chậm trôi ngang biển. Cô ngã đầu vào vai Vân ngắm biển đêm. Đại dương rộng lớn quá, như tình cô lúc này đang trao về ai kia.


9. Chương thứ chín: Love you forever



Được bên cạnh Vân là những tháng ngày đầy màu sắc, đong tràn niềm vui sống. Vân luôn biết cách mang lại cho cô thật nhiều bất ngờ, có đôi lúc cô dỗi hờn đến mức chẳng cách nào dỗ dành cho được, thế mà sau khi lang thang đến mệt nhoài trở về phòng, cô sững sờ trước căn phòng ngập tràn bong bóng hình trái tim, một bó hồng thật lớn đặt giữa chăn gối trắng muốt, xung quanh vương vãi cánh hoa hồng xếp thành hai chữ cái đầu tiên của tên cô và Vân. Trên tường ruy băng lấp lánh phản chiếu dòng chữ: "LOVE YOU FOREVER" - lúc đó dù giận đến cấp mấy, dù long trời lở đất, sóng thần ào ạt cuốn vào bờ, cô cũng mặc kệ để lao nhanh vào bếp, ôm chầm lấy Vân và hứa hẹn cho một đêm truy hoan dài bất tận.
Hạnh phúc đơn sơ phủ hồng căn nhà nhỏ bé. Sáng sáng tự tay cô nấu điểm tâm, rồi chỉnh sửa từng ly từng tí trên đồng phục cho Vân trước khi cả hai rời nhà đến sở làm. Chiều chiều cùng nhau chuẩn bị bữa tối, thỉnh thoảng cùng nhau ra ngoài ăn, xem phim hoặc ra biển ngồi tình tự. Tháng ngày êm đềm trôi, không vướng mắc. Hạnh phúc của cô, có lẽ là của Vân nữa, thật giản dị qua ánh mắt, nụ cười âu yếm trao nhau, qua bàn tay xiết chặc và qua từng đêm mặn nồng chăn gối. Cuộc sống và tình yêu hoàn hảo đến mức cô như chú sâu ngủ ngoan trong kén, mặc vòng xoay cuộc đời hối hả lao nhanh. Cô nghiễm nhiên trở thành người vợ đảm, chăm lo kĩ càng cho Vân yên tâm trên con đường thăng tiến công danh. Cả hai vừa là đồng nghiệp, vừa là người bạn, là hai chị em, đồng thời cũng là người tình lý tưởng của nhau.

Ngồi ở quán bar trên tầng 72 của Swiss Sotel, cô nũng nịu hỏi Vân:

- Có phải tất cả những nơi lãng mạn nhất của Singapore, là nơi ta bên nhau?
- Không... vì chỉ cần nơi nào có em, nơi đó sẽ rất lãng mạn và bình yên. Em là bến đỗ bình yên nhất của đời chị, em có biết không?
- Có thật không?
- Thật!
- Nếu...
- Nếu gì hả cưng?
- Nếu chẳng may dòng đời đôi ngã, em sẽ không bao giờ đặt chân đến Singapore này nữa.
- Vì sao?
- Vì khi đó, em sẽ nhớ chị đến chết mất, chị có hiểu không?
- Không gì có thể chia cách mình đâu, bé cưng của chị. Có còn nhớ bài hát Simply The Best công ty hay mở mỗi khi hội nghị không? Có một câu hát: "Tear us apart, I would rather be dead" - cuộc đời này sẽ vô nghĩa, nếu thiếu vắng cưng, bé à...
- Em lớn rồi, sao cứ gọi em là "bé"?
- Em luôn làm chị muốn được nâng niu, chăm sóc. Vậy không phải là "bé" chứ là gì?
- Chăm sóc em cả đời, nha! - tiếng "nha" lững lờ trong ánh đèn vàng rồi vụt tan như làn khói.

- Em giết được người vì cái giọng nhõng nhẽo này đó, em có biết không?
- Dạ... biết. Thì.. có một người chết rồi nè!
- Hmm. Chết vì em cũng đáng mà, my darling!
- Còn chị, chắc chắn có nhiều người chết vì cái giọng điệu ngọt ngào này lắm, is it right?
- Em say rồi.
- Chị đừng đánh trống lãng. Em uống ít mà.
- Hỏi nữa là bị hôn đó nha!
- Chị thấy không, Singapore về đêm rất đẹp. Lần đầu tiên lên đây, em cứ ngồi nhìn mãi không thôi. Và bây giờ càng đẹp hơn, vì có chị bên cạnh em. - cô sờ tay lên mặt kính, mảng kính trong suốt bao hầu hết bức tường, tạo nét đặc trưng cho chỗ ngồi đặc biệt trong bar. Vị trí ngồi này có thể nhìn bao quát khung cảnh đất nước Singapore lộng lẫy bởi hàng nghìn ngọn đèn nối đuôi nhau chạy xa tít tấp.

- I love you so much, cưng!
- I love you, too!
---

Đi shopping ở Peace Center, Vân chọn một cây guitar. Cách đây vài ngày nghe cô nghêu ngao hát hò, Vân hỏi:
- Em xướng âm có vẻ chuẩn. Trước đây có học thanh nhạc à?
- Dạ, cũng có học một thời gian. Rồi qua đây du học nên ngưng. Trước khi đi du học chừng nữa năm, em có hát ở phòng trà nhỏ ngay góc Nguyễn Đình Chiểu với Mạc Đỉnh Chi. Hát vài tháng thôi, kiếm thêm ít tiền đó mà.
- Chị qua đây khá lâu rồi nên chắc không biết phòng trà đó. Vậy... phải mua đàn để đàn cho cô nhân tình bé nhỏ của tôi hát mới được.
- Chị biết đàn?
- Có học qua guitar. Bỏ lâu rồi không biết còn nhuần nhuyễn không.
Từ đó, đêm cuối tuần, Vân hay đệm đàn cho cô hát. Cô hát những bài tình ca thật buồn, những bài hát mà cố ca sĩ Ngọc Lan thường ca. Tuy nhiên, lần nào cô cũng kết thúc bằng bài "Hạnh phúc lang thang". Cô yêu bài hát này như một phần hơi thở.



"Ngày ấy em như hoa sen,

Mang nhiều giáng hiền những khi chiều lên,

Ngày ấy em như sương trong,

Nép trên bông hồng, mượt trên cánh nhung.


Ngày ấy em như cung tơ,

Cho đời thẫn thờ, cho tôi dệt mơ

Đường khuya tay đan ngón tay,

Ước cho đời ước mơ dài.


Nhưng năm tháng vô tình,

Mà lòng người cũng vô tình,

Rồi mộng úa thay màu xanh,

Người yêu xa bến mộng,


Đò xưa đã sang sông,

Dòng đời trôi mênh mông,

Dáng xưa nay xa rồi,

Đường khuya mưa rơi rơi,


Phố xưa quên một người,

Bàn chân gieo đơn côi,

Gió mang theo cơn lạnh

Về rót lệ trên môi.


Ngày ấy yêu em say mê,

Tôi nào nghĩ gì đến câu từ ly

Tình ái không xanh như thơ,

Đến chung hơi thở, rồi trôi rất xa.


Hạnh phúc lang thang như mây,

Cho hồn héo gầy, khi ta còn đây,

Từng đêm qua trong giấc mơ,

Vẫn mong chờ có em về."



Vân thích lắm, tấm tắc khen cô hát hay, chỉ thua Ngọc Lan mà thôi. Rồi tỉ mỉ so dây, tay khẽ nâng phím, Vân cất giọng. Chất giọng mượt mà, Niệm Khúc Cuối phảng phất nỗi nức nở, chia ly.




"Dù cho mưa... tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời...

Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây

Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy

Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi cũng yêu em

...............................

Tình ơi! Dù sao đi nữa xin vẫn yêu em..."





Câu hát cuối cùng, Vân nhìn cô say đắm. Tiếng đàn, giọng hát ấy sẽ là định mệnh, mai này dù đi đến cuối chân trời góc biển, cô mãi mãi không bao giờ quên.
--

Cô ngủ quên trong dòng chảy êm đềm của tình yêu, cho đến một ngày.
Sau chuyến đi công tác ở Việt Nam về, Vân có vẻ lạ. Không còn lên giường cùng lúc, những ngày gần đây Vân hay ngồi trầm tư đốt thuốc rất khuya ở phòng khách, hoặc online thật trễ, chuyện gần gũi càng hiếm hoi. Lắm lúc cô ngủ, rồi giật mình dậy vẫn thấy Vân ngồi trong bóng đêm, thuốc cháy lập lòe. Hoặc cứ vài ngày, Vân lại ra hành lang nói chuyện điện thoại rất lâu. Chiếc điện thoại gần đây trở thành vật quí giá, mỗi lần đi đâu Vân đều mang theo, không như trước về nhà là quăng lên sofa, cô muốn dẹp đâu thì dẹp.

Đêm nay lại thế, cô bước ra, vén váy ngồi cạnh Vân, giật điếu thuốc trên tay. Vân mải mai không phản ứng.

- Chị sao vậy? Những ngày gần đây chị lạ lắm. Có gì thì nói em nghe. Chị làm em lo.
- Chị xin lỗi. Chị không sao. Không có gì đâu, em đi ngủ sớm, mai còn đi làm.
- Chị nói em mà nhìn chị kìa? Người nồng nặc mùi thuốc. Em đi làm vậy chị không đi làm? Chị là sếp, em chỉ là thư kí thôi.
- Chị biết rồi. Em đi ngủ đi. Chị tắm rồi vào - Vân gắt gỏng.
- Chị.... - cô bật khóc, đi thẳng vào phòng.
Màn đêm đặc quánh, ngột ngạt. Căn phòng im ắng và lạnh lẽo vô cùng. Dù không muốn, mà nước mắt cô tuôn mãi không ngưng. Vân sẽ sàng nằm bên cạnh, kéo cô vào lòng:
- Chị xin lỗi. Dạo này công việc áp lực nhiều quá. Em đừng khóc, chị đau lòng lắm! - Vân chùi hàng nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt cô.
- Chị nói dối. Chị quên em là thư kí của chị hay sao? Công việc nhiều thế nào không lẽ em không biết? - cô nức nở.
- Chị...

- Gần tròn năm chung sống với nhau, lần đầu tiên chị bỏ em lạnh lẽo hàng đêm, lần đầu tiên chị dấu điện thoại, lần đầu tiên chị nói dối em. Chị nói dối... - cô nghẹn lời.
- Chị... em đừng khóc. Chị nát ruột gan hết rồi. Chị xin lỗi, chị xin lỗi, chị xin lỗi.... - Vân lẩm bẩm hàng trăm lần câu xin lỗi, cô khóc vẫn cứ khóc.
- Chị không yêu em nữa, chị cứ nói. Chị không muốn bên cạnh em nữa, chị nói một lời, em sẽ đi. Em không muốn người em yêu ở bên cạnh em mà hồn phách lại để nơi khác. Chị nói đi... chị có... có người khác, phải không?
- Không. Đừng... đừng nói vậy. Chị chỉ có em thôi. Cuộc đời chị dành trọn cho em rồi, My ơi! - nước mắt Vân tuôn rơi.
- Vậy tại sao thời gian gần đây chị như thế? Có việc gì phải dấu em? Chị có thật yêu em nhiều như lời chị nói?
- Chị...
- Chị không có gì để nói? Hay không nói được? - cô bật dậy, giọng nói còn nhẹ nhàng nhưng đầy uất ức.

- Chị nói, em đừng như vậy, chị nói mà.
- Ok. Một lần cuối cùng, nếu chị không nói, hoặc là chị hoặc là em sẽ ra khỏi nhà này.
- Người... người yêu cũ của chị tìm gặp chị lúc chị đi công tác ở Việt Nam. Cô ta nói còn Yêu chị nhiều, thời gian gần đây cô ta hay gọi qua tìm chị, chị sợ em không vui, nên mới...
- Tại sao chị dấu em? - cơn ghen ngùn ngụt dâng lên.
- Chỉ là quá khứ thôi mà em.

- Quá khứ? Quá khứ là bao lâu? 5 năm? 10 năm? 20 năm? Quá khứ của chị nồng nàn để rồi chị bỏ em bơ vơ từng đêm. Đó gọi là quá khứ sao?
- Đúng là ngày trước chị yêu cô ta rất nhiều. Chị không chối bỏ đôi khi vẫn nhớ về ngày xưa, dù sao mối tình đầu luôn khó quên, em à. Nhưng thật sự không còn gì, hiện giờ chị chỉ cần em, yêu em, một mình em thôi, cưng à!

- Không còn gì... em nằm đây gối chăn hững hờ, chị ngoài kia sống cùng hoài niệm. Em nằm đây lo lắng từng hồi, chị ngoài kia tâm tình với người cũ. Chị ơi... - cô kêu thảng thốt rồi bật dậy cầm bộ đồ đi vào toalet.
- My, em đi đâu? My à, em đi đâu?
- Em muốn yên tĩnh. Chị sống cùng hoài niệm với người đó, em đi tìm hoài niệm của riêng em. Em tìm lại chị của em ngày nào. Em tìm lại người đã từng yêu em trọn vẹn.
Cô đóng sầm cửa. Vân ôm đầu, tiếng thở dài hoang vắng.
---
Lang thang cả đêm, cô quay về nhà với tâm trạng nặng nề. Vân đã đi làm. Cô lẳng lặng thu dọn quần áo vào valy, viết vội mẫu giấy: "Em muốn yên tĩnh, vài ngày sau em về. Chị cứ suy nghĩ, nếu mình còn có thể sống cùng nhau, xin hãy cho nhau nụ cười. Mạnh dạn vứt bỏ quá khứ để tận hưởng niềm vui trọn vẹn trong hiện tại và tương lai. Em luôn yêu chị, thật nhiều!"

Cô ra sân bay, mua vé standby ở chuyến gần nhất, bay thẳng qua Kuala Lumpur. Trước đây từng đi vài lần nên cô khá rành thủ đô của Malaysia. Hy vọng cảnh mới vật mới sẽ giúp cô nguôi ngoai phần nào.

Cô về nhà sau cả tuần trốn tránh. Mở cửa, Vân ngồi sofa. Thấy cô, Vân bật dậy rồi bước tới ôm cô thật chặt.

- Thank God! Em đã về, em đã về...
- Phải, em về rồi. Dù sao trốn tránh không phải là cách giải quyết tốt nhất, em muốn mọi việc thật rõ ràng.
- Đừng... đừng bao giờ rời xa chị nữa. Đừng, em ơi! - Vân gục đầu trên vai cô, nước mắt ướt đằm.
- Chị...
- Đừng... đừng rời xa chị. Những ngày qua chị như điên lên. Em không về chắc chị chết mất, My ơi!
- Chị... - cô luống cuống ôm Vân, vuốt nhè nhẹ mái tóc.
- Căn nhà này đáng sợ lắm khi không có bóng dáng em. Đừng... hứa với chị, đừng bao giờ rời xa chị nữa!
- Em hứa. Em hứa mà. Nín đi, lớn rồi khóc không sợ em cười sao?
- Bỏ qua hết nha. Đừng rời xa chị, nếu mất em rồi, chị không thiết sống đâu, My ơi!
- Nói bậy. Em không bao giờ rời xa chị đâu, em hứa - cô ôm ghì lấy Vân, môi tìm môi, cô tan biến trong vòng tay đê mê của người tình.
Quay về, Vân càng cưng chìu cô hết mực. Đêm đêm nằm ngủ, Vân nắm tay cô cứng ngắt, như sợ cô bỏ đi như ngày trước. Nữa đêm giật mình mà không có cô kề bên, Vân hoảng hốt mở tung cửa phòng chạy đi kiếm. Cô uống nước ở nhà bếp mà bị hết hồn mấy lần cũng vì việc ấy.
- Em có đi đâu đâu. Chị làm em hết hồn.
- Chị...
- Mắc cỡ kìa. Thôi vào ngủ. Chị hù thêm vài lần em đi cấp cứu thiệt đó.
- ...... - Vân bế xốc cô đi thẳng vào phòng, đặt lên nệm, nâng niu như hàng dễ vỡ.


Giấc Mơ Có Thật - Jackie Văn - Chương 6 - 10 | Truyện ngắn đồng tính



10. Chương thứ mười: Bắt đầu của một kết thúc


Hai tháng sau.

Chiều nay Vân đi tiếp khách hàng, cô biết mỗi lần Vân đi xả giao thế này thì sớm lắm cũng nữa đêm mới về. Sẵn tiện cô cũng có người bạn học chung đại học mời đi uống cà phê, lâu lâu bạn bè mới gặp mặt cô không đành từ chối.

Anh chàng John - người Trung Quốc này thương thầm cô lâu từ lâu lắm. Ngay khi bắt đầu chương trình Advance Diploma, anh ta đã săn đón. Cô hững hờ, giả vờ như không biết. Tỏ tình vài lần thất bại, chàng ta nản nên tự biết thân phận rút lui, giữ đúng mực bạn bè bên cạnh cô mỗi khi cô cần giúp đỡ. Thỉnh thoảng vài tháng lại hẹn nhau ăn uống, chắc để gặp mặt cô mà vơi bớt nhớ nhung.

Biết cô thích góc ngồi ở Merlion Park, nên John đặt bàn ở nhà hàng cạnh quán Starbucks cô hay uống cùng Vân. Trò chuyện dăm câu, cách cư xử, ánh mắt, lời nói, cô biết John còn yêu cô nhiều lắm. Tuy nhiên, đành chịu, cô có người yêu rồi cơ mà.

- Have you had lover yet? - John dọ ý.
- Already. We're together almost one year.
- Yup. Are you happy? Does he really love you?
- She... hmm, yah, he really loves me and treats me very well. Better than anyone I have ever met.
- Nope. So happy to hear that. I always wish all the best for you.
- Thanks! How about you?
- Still alone.
- Why?
- You know the reason. Why asked me like that wah?
- Too late already. I think I have to go home.
- It's ok. I send you back.
- You're such a nice guy. I think a lot of girls want to be your lover.
- But... I don't want. None of them makes me feel... like the way you make me feel.

Cô lặng im. 3 năm rồi còn đâu, thế gian này còn người chung tình đến thế sao?
Rảo bước, ngang qua quán Starbucks, cô nhớ Vân da diết. Mới xa nhau vài tiếng đồng hồ, thế mà cô thấy thật trống vắng. Đâu chừng dăm bước, nơi góc bàn hướng ra bờ sông của quán TCC, cô ngờ ngợ một bóng dáng thật quen. Dừng bước, chăm chú nhìn kĩ, cô ngỡ ngàng nhận ra là Vân. Không lầm được, cô đứng đâu quá xa để không thể nhận ra bóng hình cô chung sống bấy lâu nay.

Sao Vân nói đi tiếp khách hàng cơ mà? Vân đang ngồi chung với ai?

Cô lùi vài bước, Vân đang ngồi cùng một người phụ nữ? Người phụ nữ này là ai mà hai người có vẻ âu yếm? Thỉnh thoảng Vân đưa tay vuốt tóc cho cô ta, rồi đút cho cô ta ăn. Cô nàng thì nhìn Vân đầy mời gọi, lả lơi. Tay của hai người đan riết vào nhau. Từng cử chỉ của Vân chuyển động nơi kia, là từng nhát dao cắt tim cô ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ. Cô đau, đau muốn quị ngã, đau đến mức những giọt nước mắt không tuôn ra ngoài mà lặng thầm thấm ngược vào trong. Bình tĩnh như chưa chứng kiến việc gì, cô thản nhiên bước đi. Đêm đó, cô ngập trong men rượu và khói thuốc tại vũ trường Thái. Điện thoại réo liên hồi, tên Vân hiện ra ở phần người gọi. Một lần điện thoại reo, là một lần cô nốc rượu như điên. Nhạc dập ầm ĩ, khói bay mù mịt, trong làn khói mờ, đèn laser quét ngang dọc, hình ảnh Vân âu yếm người khác hiện ra rõ mồn một như trêu ngươi, như muốn bóp nát trái tim bé nhỏ.
Sáng, giật mình dậy, cô hoảng hốt nhận ra trên mình không mảnh vải che thân. John nằm kế bên, người cũng trần trụi đang ngủ say sưa. Lao nhanh vào nhà tắm, cô mở nước xối xả. Đứng dầm mình trong làn nước nóng, cô khóc tức tưởi. Cô tựa lưng vào tường, từ từ quị xuống, đầu óc trống rỗng, vô hồn. Vân phản bội cô hay cô đã phản bội Vân? Cuối cùng, ai phản bội ai đây, Vân ơi? Vân ơi....

Trái tim này đâu ngừng nhịp đập yêu đương, nhưng thân thể này... thân thể này... có còn trong sạch để tiếp tục hiến dâng cho tình yêu, cái tình yêu mà cô ngỡ rằng bất tử? Có còn hay không? Có hay không?

----
Từ đó, đồng nghiệp ở công ty, hay bất cứ ai ở Singapore đều không thấy cô nữa. Cô đi lặng lẽ như lúc cô từng đến, không chút tin tức, không một dấu vết nhỏ nhoi. Chỉ duy nhất lá thư để lại cho Vân, kể lại những gì cô đã thấy đêm ấy, và xin lỗi đã không cùng Vân trọn vẹn câu thề. Mong Vân đừng bao giờ tìm cô nữa, hãy tìm hạnh phúc nơi người con gái khác.
Vân tưởng chừng hóa đá theo từng câu, từng chữ trong bức thư. Ngày buông rơi, thả bản thân cuốn trôi theo vòng xoay của công việc, Vân còn tìm được chút thanh thản giữa muôn trùng tất bật, lo toan. Chỉ khi đêm về, hoang lạnh giữa bốn bức tường. Nỗi hụt hẫng ùa về, vây kín, quấn chặt lấy tâm cang. Nỗi nhớ uốn éo, thô bạo xiết cứng quả tim, và nỗi lòng của Vân như đang rơi... đang rơi...

Và cũng kể từ đó, chức thư ký của giám đốc trong công ty được bỏ trống, không ai được ngồi vào dù năng lực giỏi đến mấy đi nữa. Nhân viên thấy Vân đi về Việt Nam ngày càng thường xuyên hơn.

----
Năm năm sau.

Vân chính thức trở thành tổng giám đốc công ty con đặt chi nhánh ở Singapore. Tiền bạc, danh vọng ê hề đặt sẵn trước mặt chờ Vân sử dụng. Người ngày đêm mong Vân để mắt càng không thiếu. Vậy mà, tổng giám đốc ngày ngày lẻ bóng, làm bạn với công việc và những quyển sách. Vân đã bỏ rượu và thuốc kể từ lúc cô bỏ đi. Cuộc sống nhàn nhạt trôi qua, không ơ hờ nhưng càng không hứng thú. Trái tim Vân đã ngủ yên suốt năm năm, nó hờ hững đến lạnh lùng với các cô nàng cùng các anh chàng ngày ngày xoay quanh. Nó chỉ thổn thức khi nhớ về kỉ niệm xa xưa ấy, và đau đáu mong tin tức của một người.

Vân về Việt Nam một tháng để ổn định chi nhánh vừa mở ở Thành phố Hồ Chí Minh. Ngày bước vào công ty, Vân nẫng gọn trái tim không ít chàng. Vẻ đẹp mặn mòi, sang trọng và quyến rũ của người phụ nữ vừa bước qua ngưỡng cữa ba mươi tỏa sáng rạng rỡ.

Tháng ngày qua Vân tốn rất rất nhiều tiền nhờ bạn bè ở Sài Gòn mong tìm ra chút tin tức của cô, bóng chim tăm cá, đến tận giờ vẫn chưa tìm thấy. Ba tháng Vân lại mua vé về Việt Nam một lần, chạy như điên dọc các con đường mà cô từng nói cô hay đi ngày còn ở Việt Nam. Cày nát mặt đường, nhìn quanh vẫn toàn người xa lạ.

Công ty vào guồng quay ổn định, cuối tuần này Vân quay về Singapore. 60 tháng, phải 60 tháng, 240 tuần, 1825 ngày khắc khoải hy vọng để 1825 lần nhận vào người thất vọng. Tuy nhiên, Vân chưa hề biết tuyệt vọng là gì. Vân tin, tin rằng ngày nào trái tim Vân còn yêu cô, ngày đó Chúa Trời sẽ cho hai người tương phùng.

Tối nay, nhân viên mời Vân đi ăn tối rồi đi giải trí để Chủ Nhật này Vân từ giã mọi người. Bữa ăn ở Đại Thống diễn ra ấm cúng, nhà hàng mang kiểu cách Hồng Kông, đồ ăn khá ngon. Chừng 8h rưỡi tối, có người đề nghị đi phòng trà nghe nhạc. Bỗng dưng Vân sực nhớ:

- Mọi người có biết quán nào ở ngã tư Mạc Đĩnh Chi và Nguyễn Đình Chiểu không? Vân nghe nói ở đó hình như có phòng trà?

- Dạ, không phải phòng trà đâu chị. Quán cà phê thường thôi. Ở 32 Mạc Đĩnh Chi, em hay đi ở đó mà - anh trưởng phòng trả lời.

- Oh, nghe nói là có ca sĩ hát phải không?

- Đúng rồi. Ca sĩ thường thôi, không nổi tiếng. Hay mình đi Yesterday? Quán đó mở lại ở Nguyễn Thông cũng ok lắm đó. Chị Vân thấy sao?

- Vân muốn đi cái quán ở Mạc Đĩnh Chi. Có nghe bạn nói, nhưng chưa tới bao giờ.
- Cũng được. Ở đó hay hát nhạc Trịnh, nhạc trữ tình Pháp hoặc tình ca. Ca sĩ quán đó còn trẻ, chứ không như các quán khác.

- Sao cũng được mà. Mình đi. Hôm nay Vân mời.

- Thôi, tụi em mời chị. Coi như cám ơn chị chỉ dẫn suốt tháng qua.
- It's ok. Tới đó rồi tính.

Một tháng qua, chỉ cần nơi nào cô nói cô từng đến, Vân đều tìm ra, dù ở trong ngõ ngách hẻm hóc nào đi nữa, Vân phải đi tới cho bằng được. Không hiếm những lần vui mừng nhìn thấy bóng dáng thân quen, rồi buồn bã quay đi vì nhận nhầm người. Dẫn xe, bỗng Vân cảm thấy hồi hộp, tay hơi run nên nhờ người khác chở.

Quán khá rộng, có sân vườn, trang trí ổn. Cả nhóm chọn ngồi trong, gần sân khấu. Kêu xong nước thì ca sĩ cũng vừa bắt đầu hát bài đầu tiên. Âm thanh của dàn nhạc khá hay, giọng ca sĩ cũng khỏe để truyền đến thính giả cảm xúc của những bài tình ca. Vân khuấy nhẹ ly cà phê, lơ đãng nhìn ánh nến, ly nến soi xuống bàn những hình tròn ngộ nghĩnh.
- Và sau đây, mời quí vị lắng nghe bài "Hạnh Phúc Lang Thang", qua tiếng hát của nữ ca sĩ Trà My - một giọng hát được mọi người yêu thích suốt tháng ngày qua. Vâng, "Hạnh Phúc Lang Thang", xin mời Trà My - tiếng MC lảnh lót.

Vân thảng thốt quay đầu lại, tim đập mạnh, rộn ràng trong lồng ngực. Nữ ca sĩ nghiêng người chào khán giả, rồi cất giọng:

"Ngày ấy em như hoa sen

Mang nhiều dáng hiền, mỗi khi chiều lên...

....."



Vân rụng rời tay chân, vô tình quơ tay làm ngã ly cà phê.
Giọng hát, phải, giọng hát đó, với Vân cũng là định mệnh. Vân đứng dậy, bước đi trong vô thức, tiến lại gần bục sân khấu.

"Là em, em đó sao? Có phải là em hay không? Em..."

Bài hát đi vào phút cuối.

"Hạnh phúc lang thang như mây,

Cho hồn héo gầy, khi ta còn đây,

Từng đêm qua trong giấc mơ,

Vẫn mong chờ có em về"



Cô ca sĩ nhận ra có người đang đứng cạnh sân khấu, nên nhìn xuống định chào hỏi.
Cốp - tiếng micro rơi xuống sàn khô khốc trước khi nhạc dạo chấm dứt, cô che mặt, chạy vội vào trong. MC hoảng hồn chạy vội nhặt micro, xin lỗi khán giả rối rít. Vân thẩn thờ, trong phút giây, tựa người sực tỉnh khỏi cơn mê, Vân bước lên sân khấu thì thầm vào tai MC.
- Và như lời xin lỗi cho trường hợp vừa rồi, chúng ta thật vui mừng vì có một vị khán giả vừa quay về Việt Nam từ đảo quốc Singapore, nay có nhã ý tặng đến mọi người bài hát Niệm Khúc Cuối. Xin quí vị dành một tràng pháo tay cho Vân, xin cám ơn mọi người và cám ơn chị Vân!

Vân ngồi xuống ghế nệm đặt giữa sân khấu, tay nâng nhẹ phím đồng, cất lời ca:

"Dù cho mưa, tôi xin đưa em, đến hết cuộc đời...
Dù cho mây, hay cho bão tố có kéo qua đây...
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
Dù sao, dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em!
.................."



Thính giả vỗ tay rào rạt. Vân thì thầm qua micro: "Tình ơi! Dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em..., em ơi!"

Cô nặng nhọc lê bước đứng trước mặt Vân. Lý trí cô không muốn, nhưng trái tim lại réo rắt nhịp điệu yêu thương. Gương mặt Vân nhòe nhoẹt nước, rồi khi hai ánh mắt gặp nhau, Vân ôm chầm lấy cô trước sự chứng kiến của hàng chục người đang ngồi trong quán.

- Chị không bao giờ để mất em thêm một lần nào nữa! Chị tìm em rất lâu rồi, em có biết không?
- Chị ơi... - cô run run đưa tay vuốt mặt Vân, thân quen quá, gần gũi quá. Gương mặt mà hàng ngàn lần cô đưa tay níu với trong giấc mơ, nay đã thành hiện thực đây sao?
- Chị không... không bao giờ để mất em, một lần nữa. Chị nhớ em đến quay quắt, nhớ đến khắc khoải, nhớ lắm, em có biết không?
- Chị... chị ơi...
- Về bên chị. Đừng bao giờ rời xa chị, nha em!
- Tình yêu của em... giấc mơ của em... đã thành sự thật, có phải không? - cô run rẩy nói qua làn nước mắt.
- Phải, giấc mơ của em đã là sự thật, em yêu của chị! - Vân ghì xiết cô trong lòng, nụ cười ngập tràn hạnh phúc.


---------------------


Mời các bạn xem lại hoặc trở về Trang Chủ để chọn các bộ truyện khác!


Chương 1 - 5                Chương 6 - 10 (Hoàn)